
Còn tiếp
Quan Lộ Thương Đồ
1435
Chương
0
Lượt xem
305696
Đề cử
Giới Thiệu Quan Lộ Thương Đồ Truyện Chữ
Quan lộ thương đồ, từ góc độ nào đó mà nói đã không phải là tiểu thuyết nữa, nó là câu chuyện cổ tích, một câu chuyện cổ tích về mộng tưởng mà mọi người đều có mà không thể hoàn thành. Mỗi lần đọc đoạn Trương Khác trong mưa buộc lại giây dép cho Trần Ninh, đều không kìm nổi nước mắt, tới nay trong các bộ truyện đã xem qua, chỉ có đoạn Nguyệt Nha Nhi mất trí trong Cực Phẩm Gia Đinh của Vũ Nham, bức thư Nhị Cẩu và Tiểu Yêu Tinh chia tay trong Nhị Cẩu của Tổng Quản là xúc động như vậy, cụ thể không nói nhiều, mọi người hãy tự xem đi ...
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …
Danh Sách Chương Quan Lộ Thương Đồ TruyenChu
- #201Chương 203: Cha mẹ Giang Đại Nhi
- #202Chương 204: Nhầm xe rồi
- #203Chương 205: Đắc tội hết cả
- #204Chương 206: Bồi thường
- #205Chương 207: Váy ngắn tất lưới
- #206Chương 208: Tạ Kiếm Nam phản kích
- #207Chương 209: Siêu thị điện khí Thịnh Hâm khai trương
- #208Chương 210: Ý nguyện của Thịnh Hâm
- #209Chương 211: Kẻ địch của Thịnh Hâm
- #210Chương 212: Một thoáng siêu hồn
- #211Chương 213: Cấp tiến và mạo hiểm
- #212Chương 214: Bố cục
- #213Chương 215: Bí mật không thể nói
- #214Chương 216: Dự cảm không lành
- #215Chương 217: Giáo viên chủ nhiệm mới
- #216Chương 218: chủ nhiệm mới rất hung
- #217Chương 219: Táng tận lương tâm
- #218Chương 220: Dự phòng phạm tội
- #219Chương 221: Ép vào khuôn khổ
- #220Chương 222: Hiềm khích
- #221Chương 223: Một ngày thú vị
- #222Chương 224: Gia tộc
- #223Chương 225: Nghỉ học muôn năm!!!!
- #224Chương 226: Vận mệnh không lối rẽ
- #225Chương 227: Muốn cưỡng gian vận mệnh
- #226Chương 228: Tự có người nhảy ra
- #227Chương 229: Vấn đề rất nghiêm trọng
- #228Chương 230: Sầu biệt ly
- #229Chương 231: Sượt qua vai đợi tương phùng
- #230Chương 232: Ác danh
- #231Chương 233: Ý chí của Tạ Hán Tĩnh
- #232Chương 234: Đàm phán
- #233Chương 235: Ngắm chân mỹ nhân
- #234Chương 236: Đa tình
- #235Chương 237: Khai nhận
- #236Chương 238: Thế lực
- #237Chương 239: Vấn đề cục cứt chuột
- #238Chương 240: Tiêu tiền như nước
- #239Chương 241: Trù tính trước
- #240Chương 242: Tiếng lòng của Trương Á Bình
- #241Chương 243: Nóng bỏng
- #242Chương 244: Luyến tình ở Hong Kong
- #243Chương 245: Chuyến đi tới Quảng Châu
- #244Chương 246: Sinh nhật của Giang Đại Nhi
- #245Chương 247: Món quà sinh nhật
- #246Chương 248: Tình nhân hoàn mỹ
- #247Chương 249: Muốn làm chướng ngại vật
- #248Chương 250: Tiêu Vương
- #249Chương 251: Giá trị của Tiêu Vương
- #250Chương 252: Ma lực của Tiêu Vương