
Tạm dừng
Quan Môn
1184
Chương
0
Lượt xem
305049
Đề cử
Giới Thiệu Quan Môn Truyện Chữ
Tại một thời gian nào đó, trong văn phòng quản lý “Tam phản – Phản xuyên việt – Phản trọng sinh – Phản dị năng ” của thời không.
- Tuy cậu là hồng tam đại nhưng điều kiện bản thân quá kém, không có nhiều không gian phát triển.
Viên cán sự gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.
- Đại ca, phải như thế nào mới được?
Diệp Khai nhìn nắm tay viên cán sự đếm đếm thì hiểu ngay, lén lút đút qua một tấm thẻ vàng.
- A, cậu xem Lưu Chủ tịch của Hạo Dương, trọng sinh đấy, thân thể khỏe mạnh, tư duy tốt, về vừa đúng cơ hội khi quốc gia tồn vong, lên chức là đương nhiên. Lại nhìn Trương chủ nhiệm của Bình Hải, dù là phản xuyên việt nhưng là thánh thủ phụ khoa, người trong võ lâm, đủ ưu thế để phát triển. Về phần Trần chủ nhiệm của ban văn hóa, người ta là La Thiên thượng tiên đầy kinh nghiệm chuyển thế! Cậu lấy gì so với người ta?
Viên cán sự vừa giáo huấn Diệp Khai vừa kiểm tra số dư tấm thẻ qua mạng. Nghe đối phương quở trách, Diệp Khai không hề tức tối, chỉ cười hì hì nhìn hắn.
- Ồ, cậu không có trọng sinh, không có xuyên việt, kiếp trước cũng không phải thần tiên, oán hận cũng không cao, nhưng chút ưu thế thì vẫn có. Nào nào, không xóa ký ức hai mươi năm sau nhé!
Viên cán sự đột nhiên nảy ra một ý. Diệp Khai cười toét, hắn đã trông thấy cặp mặt sáng rực của viên cán sự khi nhìn thấy số dư trong thẻ...
- Tuy cậu là hồng tam đại nhưng điều kiện bản thân quá kém, không có nhiều không gian phát triển.
Viên cán sự gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.
- Đại ca, phải như thế nào mới được?
Diệp Khai nhìn nắm tay viên cán sự đếm đếm thì hiểu ngay, lén lút đút qua một tấm thẻ vàng.
- A, cậu xem Lưu Chủ tịch của Hạo Dương, trọng sinh đấy, thân thể khỏe mạnh, tư duy tốt, về vừa đúng cơ hội khi quốc gia tồn vong, lên chức là đương nhiên. Lại nhìn Trương chủ nhiệm của Bình Hải, dù là phản xuyên việt nhưng là thánh thủ phụ khoa, người trong võ lâm, đủ ưu thế để phát triển. Về phần Trần chủ nhiệm của ban văn hóa, người ta là La Thiên thượng tiên đầy kinh nghiệm chuyển thế! Cậu lấy gì so với người ta?
Viên cán sự vừa giáo huấn Diệp Khai vừa kiểm tra số dư tấm thẻ qua mạng. Nghe đối phương quở trách, Diệp Khai không hề tức tối, chỉ cười hì hì nhìn hắn.
- Ồ, cậu không có trọng sinh, không có xuyên việt, kiếp trước cũng không phải thần tiên, oán hận cũng không cao, nhưng chút ưu thế thì vẫn có. Nào nào, không xóa ký ức hai mươi năm sau nhé!
Viên cán sự đột nhiên nảy ra một ý. Diệp Khai cười toét, hắn đã trông thấy cặp mặt sáng rực của viên cán sự khi nhìn thấy số dư trong thẻ...
Danh Sách Chương Quan Môn TruyenChu
- #1Chương 1: Bồi thường tổn thất của một gậy vào đầu
- #2Chương 2: Uyển chuyển hầu hạ
- #3Chương 3: Hậu quả của chuyện nhầm người
- #4Chương 4: Ngăn ở cửa lớn
- #5Chương 5: Tạ Quân Ngọc kinh ngạc
- #6Chương 6: Em có bạn trai? Chia tay rồi!
- #7Chương 7: Khó có thể quyết đoán
- #8Chương 8: Ra vẻ thánh nữ?
- #9Chương 9: An bài đường lui
- #10Chương 10: Nhị lão gia tử biến báo
- #11Chương 11: Quân đội trưng dụng
- #12Chương 12: Là anh làm đấy, đúng không?
- #13Chương 13: Ghen tỵ lan tràn
- #14Chương 14: Bọn hắn sẽ đánh nhau
- #15Chương 15: Người phát ngôn
- #16Chương 16: Cảo định
- #17Chương 17: Bất tranh
- #18Chương 18: Há có thể trò đùa?
- #19Chương 19: Diệp gia chúng ta, không cần đứng thành hàng!
- #20Chương 20: Thực lực Diệp gia
- #21Chương 21: Xuôi Nam một chuyến
- #22Chương 22: Chân phanh và chân ga
- #23Chương 23: Nên đi ra ngoài
- #24Chương 24: Có chút động tâm
- #25Chương 25: Minh tra
- #26Chương 26: Vậy thì điều tra đi
- #27Chương 27: Đi cùng xe
- #28Chương 28: Để cho lòng hắn đau, còn muốn cho thịt hắn đau
- #29Chương 29: Chứng cứ mạnh
- #30Chương 30: Phong ba phủ tướng quân
- #31Chương 31: Nhìn cửa dừng bước
- #32Chương 32: Người Mỹ động thủ
- #33Chương 33: Thần kinh mẫn cảm
- #34Chương 34: Đại tin tức cùng tiểu tin tức
- #35Chương 35: Quyết định
- #36Chương 36: Triển lãm vũ khí xa hoa
- #37Chương 37: Sự cố dư ba
- #38Chương 38: Nhấc lên sóng to gió lớn
- #39Chương 39: Mọi người phiền muộn
- #40Chương 40: Đụng người rồi!
- #41Chương 41: Trong phòng bệnh
- #42Chương 42: Đâm chết người
- #43Chương 43: Đấu khẩu với Tạ phó tổng đội
- #44Chương 44: Tuyệt đối là thấy việc nghĩa ra tay
- #45Chương 45: Lại tiến vào đại nội
- #46Chương 46: Khẽ động không bằng yên tĩnh
- #47Chương 47: Phải có một lập trường rõ ràng
- #48Chương 48: Đàn
- #49Chương 49: Về quan hệ thông gia
- #50Chương 50: Khắp nơi đánh cờ