
Còn tiếp
Quan Thuật
3672
Chương
0
Lượt xem
302575
Đề cử
Giới Thiệu Quan Thuật Truyện Chữ
Nhóm dịch: Quan Trường, Mạnh Hùng
Phong ba bão táp đã nổi lên, ưng khuyển đang gào thét và cuộc chơi quyền lực bắt đầu. Quan trường giống như một bàn cờ lớn, nắm được nghệ thuật quan trường là có thể thao túng cả bàn cờ. Tất cả đều vì hai chữ danh và lợi. Một cuộc chiến không có mùi thuốc súng nhưng lại nguy hiểm hơn cả đao thương. Đó là không chỉ là cuộc đọ trí đọ mưu mà là cuộc chiến một mất một còn, kẻ nào lắm mưu nhiều kế, kẻ nào thủ đoạn thâm hiểm kẻ đó sẽ là người chiến thắng.
- Truyện viết về quá trình phấn đấu, trưởng thành của Diệp Phàm, một sinh viên vừa mới tốt nghiệp đươc phân công về một thị trấn nghèo khó. Không hề có chỗ dựa hùng mạnh, không phải là con ông cháu cha, không có ưu thế tái sinh biết trước tương lai mà chỉ là con nhà nông dân nghèo, với trí tuệ và tài năng của mình, Diệp Phàm đã làm thế nào để lăn lộn từ một nhân viên quèn, đi lên thành cán bộ cấp thị trấn, huyện, thành phố, tỉnh …? Làm thế nào để cân bằng giữa lợi ích của quần chúng nhân dân và ý chí của các cấp lãnh đạo?
- Mặc dù viết về đề tài Đô thị - Quan trường nhưng Quan Thuật không hề khô khan mà bạn sẽ bị cuốn vào những cuộc đấu trí vô cùng gay cấn, những pha đấu võ, bắn súng, điều tra đầy kịch tính, bạn sẽ có những phút giây thư giãn với cốt truyện hấp dẫn và lối hành văn dí dỏm của tác giả Cẩu Bào Tử. Quan Thuật hiện đã ra mắt hơn 2000 chương và vẫn đang được Cẩu Bào Tử viết tiếp một cách đều đặn. Đây cũng là một trong những truyện hot nhất trên chuyên trang các truyện online, thường xuyên đứng trong top Nguyệt phiếu (bầu chọn theo tháng) với tổng điểm bầu chọn 9.0/10. Nào còn chờ gì nữa mà không bắt đầu click vào đọc Quan Thuật ngay bây giờ!
- Tags: quan thuat prc full, truyen do thi quan truong
Phong ba bão táp đã nổi lên, ưng khuyển đang gào thét và cuộc chơi quyền lực bắt đầu. Quan trường giống như một bàn cờ lớn, nắm được nghệ thuật quan trường là có thể thao túng cả bàn cờ. Tất cả đều vì hai chữ danh và lợi. Một cuộc chiến không có mùi thuốc súng nhưng lại nguy hiểm hơn cả đao thương. Đó là không chỉ là cuộc đọ trí đọ mưu mà là cuộc chiến một mất một còn, kẻ nào lắm mưu nhiều kế, kẻ nào thủ đoạn thâm hiểm kẻ đó sẽ là người chiến thắng.
- Truyện viết về quá trình phấn đấu, trưởng thành của Diệp Phàm, một sinh viên vừa mới tốt nghiệp đươc phân công về một thị trấn nghèo khó. Không hề có chỗ dựa hùng mạnh, không phải là con ông cháu cha, không có ưu thế tái sinh biết trước tương lai mà chỉ là con nhà nông dân nghèo, với trí tuệ và tài năng của mình, Diệp Phàm đã làm thế nào để lăn lộn từ một nhân viên quèn, đi lên thành cán bộ cấp thị trấn, huyện, thành phố, tỉnh …? Làm thế nào để cân bằng giữa lợi ích của quần chúng nhân dân và ý chí của các cấp lãnh đạo?
- Mặc dù viết về đề tài Đô thị - Quan trường nhưng Quan Thuật không hề khô khan mà bạn sẽ bị cuốn vào những cuộc đấu trí vô cùng gay cấn, những pha đấu võ, bắn súng, điều tra đầy kịch tính, bạn sẽ có những phút giây thư giãn với cốt truyện hấp dẫn và lối hành văn dí dỏm của tác giả Cẩu Bào Tử. Quan Thuật hiện đã ra mắt hơn 2000 chương và vẫn đang được Cẩu Bào Tử viết tiếp một cách đều đặn. Đây cũng là một trong những truyện hot nhất trên chuyên trang các truyện online, thường xuyên đứng trong top Nguyệt phiếu (bầu chọn theo tháng) với tổng điểm bầu chọn 9.0/10. Nào còn chờ gì nữa mà không bắt đầu click vào đọc Quan Thuật ngay bây giờ!
- Tags: quan thuat prc full, truyen do thi quan truong
Danh Sách Chương Quan Thuật TruyenChu
- #101Chương 101: Bà góa cũng có lần đầu
- #102Chương 102: Bàn chuyện cửa hàng
- #103Chương 103: Tại sao bị thương luôn là mình chứ
- #104Chương 104: Ai điên cuồng hơn
- #105Chương 105: Hội nghị thường vụ bàn luận vấn đề Diệp Phàm
- #106Chương 106: Đầu tiên là đề bạt làm Phó Chủ tịch thị trấn
- #107Chương 107: Sau đó là đề bạt làm đảng ủy viên
- #108Chương 108: Tất cả đều đã kết thúc
- #109Chương 109: Bày cách kiếm tiền
- #110Chương 110: Dùng nội kình mở quan tài
- #111Chương 111: Trong quan tài chỉ có một bức tranh
- #112Chương 112: Bài thơ bí ẩn
- #113Chương 113: Nhân vật thứ tư của thị trấn
- #114Chương 114: Tổ chức nói chuyện
- #115Chương 115: Cái mũ không yên
- #116Chương 116: Gánh nặng nhận chức
- #117Chương 117: Nói chuyện nhận chức
- #118Chương 118: Mấy con “cá sấu” cùng ra trận
- #119Chương 119: Chỗ tốt của việc làm quan
- #120Chương 120: Trò chơi mập mờ trong xe
- #121Chương 121: Em đánh chết anh đồ con heo lẳng lơ
- #122Chương 122: Cái đầu bị lừa đá vào
- #123Chương 123: Không thể không kinh sợ
- #124Chương 124: Có đi mới có lại
- #125Chương 125: Mặt kề mặt
- #126Chương 126: Buồn bã
- #127Chương 127: Bản chép tay của Biển Thước
- #128Chương 128: Xe lam hộ tống
- #129Chương 129: Mũ quan không chịu được nhiệt sẽ phải bay đi
- #130Chương 130: Lại chạm mặt mĩ nhân
- #131Chương 131: Khảo nghiệm của Phó trưởng ban tổ chức Tỉnh ủy
- #132Chương 132: Khám bệnh cho người thực vật
- #133Chương 133: Ông lão quái dị
- #134Chương 134: Thất đoạn Đại vũ sư
- #135Chương 135: Tuyệt đối là thực lực
- #136Chương 136: Trúng kế của ông lão
- #137Chương 137: Con chuột cống của nhà máy giấy
- #138Chương 138: Cục trưởng cục cảnh sát vào gầm giường
- #139Chương 139: Thuật pháp và cảnh giới
- #140Chương 140: Chuyện tình ở Lam Nguyệt Lượng
- #141Chương 141: Giao phong trong phòng hát
- #142Chương 142: Kích động
- #143Chương 143: Khảo sát để tiến vào vòng tròn
- #144Chương 144: Nhớ là phó chủ tịch Diệp đánh người
- #145Chương 145: Ngư Dương tứ hổ
- #146Chương 146: Hành thuật cứu người
- #147Chương 147: Mới cứu được một phần
- #148Chương 148: Đánh nhau sinh tử
- #149Chương 149: Đánh thuê cho quốc gia
- #150Chương 150: Trụ sở ở vịnh Lam Nguyệt