
Còn tiếp
Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường
105
Chương
0
Lượt xem
312387
Đề cử
Giới Thiệu Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường Truyện Chữ
Văn Minh rời khỏi nhà để gây dựng sự nghiệp nhưng thất bại ê chề, cuối cùng đành ngậm ngùi trở về kế thừa sản nghiệp gia tộc — một quầy bán quà vặt trước cổng trường tiểu học. Chỉ nghĩ đến việc phải tiếp xúc với đám học sinh tiểu học và trung học ríu rít suốt ngày cũng khiến Văn Minh cảm thấy chán ghét từ tận đáy lòng.
Bán quà vặt thì có gì hay chứ? Sáng phải dậy sớm, phải tận tình phục vụ, mà kiếm được cũng chỉ là ba quả dưa hai trái táo từ tay lũ nhóc tiểu học. Nghĩ thôi đã thấy chẳng có tương lai gì rồi. Văn Minh chưa từng nghĩ tới việc mình đã hoàn toàn xem nhẹ tình hình phức tạp trước cổng trường tiểu học — nơi đó đúng là gió nổi mây bay, biến hóa khôn lường, khiến cậu mở rộng tầm mắt.
Có những học sinh tiểu học ngang ngược vung tiền như rác, bao nguyên cả lớp ăn uống; Có phụ huynh tức giận mù quáng đến mức đi tìm một đứa trẻ tám tuổi để đòi ‘lý lẽ’; lại có những mối quan hệ luẩn quẩn kiểu “mẹ ngươi là dì ta, dì ngươi lại là mẹ ta”, đủ thứ vở kịch luân lý thay phiên nhau diễn ra.
Ôi trời, thật sự là nhân tài đầy rẫy. Cái quầy bán quà vặt này đúng là có tiềm năng trở thành một sự nghiệp nghiêm túc để phát triển thật!
Lưu ý ấm áp: Tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu, không liên quan đến bất kỳ nhân vật hay sự kiện có thật nào.
Thông báo gỡ mìn: Những hành vi của nhân vật chính xin đừng gán ghép lên tác giả, mong miễn bàn đến việc lấy làm gương mẫu hay chỉ đạo.
Tag: Đời sống đô thị, ẩm thực phố phường, kinh doanh trường học, sinh hoạt thường nhật.
Góc nhìn chính: Văn Minh — tương tác cùng Trịnh Huy.
Một câu tóm tắt: Địa điểm tụ họp của mọi loại bát quái trong vườn trường.
Tư tưởng chủ đạo: Siêng năng sáng tạo làm nên cuộc sống mới tốt đẹp.
Bán quà vặt thì có gì hay chứ? Sáng phải dậy sớm, phải tận tình phục vụ, mà kiếm được cũng chỉ là ba quả dưa hai trái táo từ tay lũ nhóc tiểu học. Nghĩ thôi đã thấy chẳng có tương lai gì rồi. Văn Minh chưa từng nghĩ tới việc mình đã hoàn toàn xem nhẹ tình hình phức tạp trước cổng trường tiểu học — nơi đó đúng là gió nổi mây bay, biến hóa khôn lường, khiến cậu mở rộng tầm mắt.
Có những học sinh tiểu học ngang ngược vung tiền như rác, bao nguyên cả lớp ăn uống; Có phụ huynh tức giận mù quáng đến mức đi tìm một đứa trẻ tám tuổi để đòi ‘lý lẽ’; lại có những mối quan hệ luẩn quẩn kiểu “mẹ ngươi là dì ta, dì ngươi lại là mẹ ta”, đủ thứ vở kịch luân lý thay phiên nhau diễn ra.
Ôi trời, thật sự là nhân tài đầy rẫy. Cái quầy bán quà vặt này đúng là có tiềm năng trở thành một sự nghiệp nghiêm túc để phát triển thật!
Lưu ý ấm áp: Tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu, không liên quan đến bất kỳ nhân vật hay sự kiện có thật nào.
Thông báo gỡ mìn: Những hành vi của nhân vật chính xin đừng gán ghép lên tác giả, mong miễn bàn đến việc lấy làm gương mẫu hay chỉ đạo.
Tag: Đời sống đô thị, ẩm thực phố phường, kinh doanh trường học, sinh hoạt thường nhật.
Góc nhìn chính: Văn Minh — tương tác cùng Trịnh Huy.
Một câu tóm tắt: Địa điểm tụ họp của mọi loại bát quái trong vườn trường.
Tư tưởng chủ đạo: Siêng năng sáng tạo làm nên cuộc sống mới tốt đẹp.
Danh Sách Chương Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường TruyenChu
- #1Chương 1: Mặt nóng như chín, mẹ điên cuồng, cha siêu cấp anh hùng
- #2Chương 2: Anh hùng chính nghĩa chính là bang bang bang
- #3Chương 3: Ma pháp đối chiến — Hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ
- #4Chương 4: Một đại lý bị chấm dứt hoạt động là tầng đáy thấp nhất.
- #5Chương 5: Quan hệ hỗn loạn, ai là mẹ ai?
- #6Chương 6: Tiền mặt biến mất, tất cả đều hướng về “lạp”
- #7Chương 7: Kẻ yếu mẹ nó còn muốn được cho phép tồn tại.
- #8Chương 8: Đơn Giản – Linh Hồn Lý Tưởng Hắn Vĩnh Viễn Tự Do.
- #9Chương 9: Thiếu gia nhà họ Trương, mau xuống dưới
- #10Chương 10: Theo đuổi tình yêu, trẻ con không có tiền – tình yêu chẳng qua chỉ là rời rạc vụn vặt…
- #11Chương 11: Linh hồn bất khuất dễ như trở bàn tay bại dưới tiền tài
- #12Chương 12: Nợ cha con trả, kêu bố con trở lại kết nợ đào hoa.
- #13Chương 13: Cha biến mất nhưng mỗi ngày vẫn muốn tìm cảm giác tồn tại.
- #14Chương 14: Thích nước không phải vì sợ bị đánh.
- #15Chương 15: Xe đẩy lưu động đi khắp công viên…
- #16Chương 16: chân ái vô địch trộm mụ mụ hoàng kim dưỡng ngươi.
- #17Chương 17: Mọi khoảnh khắc ngoài đời thực đều rất đáng giá.
- #18Chương 18: Vô tình tay sát tôm, cậu là chuyên nghiệp.
- #19Chương 19: Yêu cầu khen ngợi không chút khách sáo, cậu chính là muốn khen ngợi.……
- #20Chương 20: Lạnh nhạt, phát điên, và ông bố gia trưởng
- #21Chương 21: Mặt mũi lớn cỡ trời như vậy mà không ra mặt thì không được…
- #22Chương 22: Siêu cường phụ huynh, chính là cha của mình thì cũng không sai được.
- #23Chương 23: Tám ban võ nghệ, hội họa, thủ công cùng công khai thời khóa biểu diễn…
- #24Chương 24: Học sinh im lặng nhất định đang yêu.
- #25Chương 25: Vì sao dọn dẹp vệ sinh lại không thể thuê cô lao công?
- #26Chương 26: Chỉ Biết Cho Ý Kiến Mà Không Làm Gì – Loại Người Như Vậy Gọi Là Giảo Sự Tinh
- #27Chương 27: Cử báo tinh, cử báo cũng vô dụng.
- #28Chương 28: Làm không xong thì yêu cầu báo cáo cũng không thành công dạng.……
- #29Chương 29: Khi rơi lên chính mình rồi mới biết đau.
- #30Chương 30: Bánh dụ hoặc – ai có thể từ chối kem dưới ánh nắng chói chang?
- #31Chương 31: bánh sai ( ba hợp một ) này đều có thể ăn vạ?……
- #32Chương 32: Mang thẻ bài bảo vệ chiến đến đây đi.
- #33Chương 33: Khách không mời mà đến thì tới luôn đi, không cần làm lễ lớn gì.
- #34Chương 34: Xin lỗi vô dụng trực tiếp vàng thật bạc trắng lấy ra tới.……
- #35Chương 35: Đại thắng toàn diện, tuyệt không mở champagne giữa sân
- #36Chương 36: Tuyệt đối không thông cảm loại chuyện này, cậu không thiếu tiền.
- #37Chương 37: Tìm mã cọp vồ, làm ngươi trông thấy ánh mặt trời.
- #38Chương 38: Ôn nhu một đao, đâm thẳng tử huyệt
- #39Chương 39: Thương tâm, tôm hùm làm người ta phải khóc
- #40Chương 40: Tránh né bình xịt mắng chửi, cậu là chuyên nghiệp.
- #41Chương 41: Thừa thắng xông lên — chính mình không biết xấu hổ thì đừng trách người khác “tuyên truyền” giùm…
- #42Chương 42: Rút củi dưới đáy nồi đương nhiên phải dùng chiêu “tướng quân” một lần…
- #43Chương 43: Đã đuổi ra khỏi nhà thì đương nhiên phải đem “rác rưởi” thanh lý sạch sẽ.……
- #44Chương 44: Mời khách vung tay người khác, giữ lại thể diện cho mình.
- #45Chương 45: Giang hồ đạo nghĩa chẳng qua là lấy danh nghĩa huynh đệ để lừa lọc tụi nhỏ?
- #46Chương 46: Một chén bún trừng trị bọn trốn học một lưới bắt hết
- #47Chương 47: Nhẹ giảng lãng tai, về nhà lại đến tính sổ
- #48Chương 48: Cá mè một lứa đều giống cha mẹ
- #49Chương 49: Khí than trúng độc, suýt nữa một nhà ba người bị mang đi.
- #50Chương 50: Cứu vớt uông liền như vậy thiếu bán cẩu mấy đồng tiền sao?