
Còn tiếp
Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy
172
Chương
0
Lượt xem
277805
Đề cử
Giới Thiệu Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy Truyện Chữ
"A Nhiễm, đừng tin ai cả, chỉ nên dựa vào chính mình!"
Lời mẫu thân năm xưa như còn bên tai, run rẩy vang vọng, khàn đặc như m.á.u nghẹn trong cổ họng. Đôi mắt người trước khi c.h.ế.t đỏ hoe, không cam lòng nhắm mắt.
Nguyễn Hàm Chương bừng tỉnh.
Trán ướt mồ hôi, hơi thở lạnh buốt, tuy đã vào tiết đầu xuân, nhưng lòng nàng vẫn như ngâm trong nước đá.
Đã lâu rồi không nằm mộng, mỗi khi tỉnh lại, tim vẫn đập thình thịch, khó yên.
Nàng nhắm chặt mắt, cố ép mình bình tĩnh, không để Bội Lan cô cô trông giữ ngoài điện sinh nghi.
Bỗng một tiếng reo vang lên ngoài cửa:
“Cô cô! Đại hỉ sự!”
Lời mẫu thân năm xưa như còn bên tai, run rẩy vang vọng, khàn đặc như m.á.u nghẹn trong cổ họng. Đôi mắt người trước khi c.h.ế.t đỏ hoe, không cam lòng nhắm mắt.
Nguyễn Hàm Chương bừng tỉnh.
Trán ướt mồ hôi, hơi thở lạnh buốt, tuy đã vào tiết đầu xuân, nhưng lòng nàng vẫn như ngâm trong nước đá.
Đã lâu rồi không nằm mộng, mỗi khi tỉnh lại, tim vẫn đập thình thịch, khó yên.
Nàng nhắm chặt mắt, cố ép mình bình tĩnh, không để Bội Lan cô cô trông giữ ngoài điện sinh nghi.
Bỗng một tiếng reo vang lên ngoài cửa:
“Cô cô! Đại hỉ sự!”
Danh Sách Chương Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy TruyenChu
- #101Chương 101: Trẫm hầu hạ ái phi xong, cũng nên đến lượt ái phi hầu hạ trẫm
- #102Chương 102: Đại quân khải hoàn
- #103Chương 103: Ta thích nhìn ngươi chết trong đau đớn hơn
- #104Chương 104: Trẫm muốn xem ai dám giả thần giả quỷ trong cung
- #105Chương 105: Là Liêu phu nhân hại ta
- #106Chương 106: Cuối cùng ta cũng thắng
- #107Chương 107: Ta sẽ không để nàng rơi vào nguy hiểm
- #108Chương 108: Liêu phu nhân, đã lâu không gặp, bây giờ có khỏe không?
- #109Chương 109: Cha ruột của ngươi không phải là Nguyễn Trung Lương
- #110Chương 110: Ông ấy không bao giờ bỏ rơi vợ con
- #111Chương 111: Nếu còn nghịch ngợm nữa, tắm rửa sẽ uổng phí
- #112Chương 112: Nay đã sắc phong làm tòng tam phẩm Quý tần, phụng thái hậu phụ lục cung sự
- #113Chương 113: Ánh sáng ở đâu?
- #114Chương 114: Nếu nương nương có thể đạt được mong muốn, cần phải cho trẫm thêm tạ lễ
- #115Chương 115: Ngô Đoan Tần nương nương sinh non rồi
- #116Chương 116: Để ta chết đi
- #117Chương 117: Đoán chuẩn như vậy, không phải là ngươi hạ độc chứ?
- #118Chương 118: Lúc này đây, thật sự là chọc giận hắn
- #119Chương 119: Bởi vì người đó bị điên rồi
- #120Chương 120: Một khắc cũng không rời
- #121Chương 121: Một đời người, cũng trôi qua thật nhanh
- #122Chương 122: Vân Nhiễm, nàng có thể ở bên ta, đi đến cuối cùng không?
- #123Chương 123: Ta tới hỏi một câu
- #124Chương 124: Bệ hạ, nghiêm túc chút đi
- #125Chương 125: Tấn phong làm tòng nhị phẩm Chiêu nghi, thống lĩnh lục cung sự
- #126Chương 126: Vài ngày nữa Nguyễn Bảo lâm sẽ xuất cung
- #127Chương 127: Xin Thái hậu nương nương thay thần thiếp làm chủ, quét sạch tiểu nhân lừa trên gạt dưới trong cung
- #128Chương 128: Ta quan tâm đến nàng
- #129Chương 129: Mà thích một người, chính là muốn cho đối phương sống hài lòng như ý
- #130Chương 130: Thông đồng với địch phản quốc là tội lớn còn nặng hơn mưu nghịch, chỉ cần chứng cứ xác thực, tất cả đều b?
- #131Chương 131: Hồ điệp không tốt, hại chết người, hại chết người
- #132Chương 132: Khắp hậu cung này, không ai sánh được với nàng
- #133Chương 133: Hàn Tài nhân đã làm gì?
- #134Chương 134: Ai nói bà ấy là mẹ ngươi?
- #135Chương 135: Đợi đến hành cung, trẫm dạy nàng cưỡi ngựa được không?
- #136Chương 136: Bệ hạ, ngài nên tin vào chính mình
- #137Chương 137: Ta chưa bao giờ, chưa bao giờ làm điều gì xấu
- #138Chương 138: Sắc phong tòng nhất phẩm quý phi
- #139Chương 139: Cần phải bắt đầu sắp xếp từ bao giờ?
- #140Chương 140: Có lẽ, đứa bé sinh non này có liên quan đến ác mộng
- #141Chương 141: Tất cả mọi chuyện đều do một mình Nguyễn Bảo lâm gây nên, không liên quan đến Quý phi nương nương
- #142Chương 142: Rốt cuộc là ai sai người hại ta, rốt cuộc là ai muốn hại ta?
- #143Chương 143: Bây giờ lại sợ chết sao?
- #144Chương 144: Ngươi tổn hại nhân tình, ích kỷ lạnh bạc, đáng đời, đáng đời!
- #145Chương 145: A tỷ, khi nào thi đậu Trạng Nguyên, dẫn ta đi xem núi sông
- #146Chương 146: A Nhiễm không cần lo lắng cho ta
- #147Chương 147: Tấn phong Khương Vân Nhiễm làm chính nhất phẩm Hoàng Quý phi
- #148Chương 148: Đáng tiếc là hắn không chết ở biên quan
- #149Chương 149: Ta yêu cầu sau khi xong việc, ngươi lập tức treo cổ cả nhà họ Nguyễn, không được để lại một người nào sống
- #150Chương 150: Từ nay về sau, nàng không còn là tội thần nữa