
Còn tiếp
Rời Bến - Sơn Từ
107
Chương
0
Lượt xem
280965
Đề cử
Giới Thiệu Rời Bến - Sơn Từ Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Phương Tây, Thị giác nữ chủ
Văn Án:
Rạng sáng sáu giờ
Lương Uyển đến Na Uy – nơi không một ai biết cô. Ban đầu cô chỉ định “mượn” chút gene Bắc Âu. Nhưng vào đêm cô đang tìm kiếm đối tượng tại quán bar, một người đàn ông châu Á điển trai bất ngờ lọt vào tầm mắt cô.
Men rượu giúp người ta thêm can đảm, Lương Uyển bước đến trước mặt anh ta.
“Xin hỏi, anh có bạn gái chưa?”
Anh ta hơi mất kiên nhẫn, đáp: “Chưa.”
“Anh có bệnh tật gì hay tiền sử bệnh di truyền trong gia đình không?”
Anh ta ngừng lại vài giây, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Cũng không.”
“Anh không phải là người Trung Quốc đúng không?”
Anh ta cười nhạt, hỏi ngược lại: “Trông giống sao?”
Anh ta nói mình sống lâu dài ở Đức. Lương Uyển liền đánh cược sau này họ sẽ không bao giờ gặp lại.
Trong vòng hai tuần, cô tận dụng triệt để. Đến ngày về nước, cô để lại toàn bộ số tiền mặt còn lại cho anh ta và lặng lẽ rời đi.
*
Trở lại Bắc Kinh, Lương Uyển tiếp tục cuộc sống bận rộn, thỉnh thoảng nhớ lại đoạn ký ức như một giấc mộng.
Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ lại gặp gương mặt đó một lần nữa.
Chu Lịch đứng bên cửa sổ, nhìn cô bằng ánh mắt nửa cười nửa không: “Cô Lương, 1000 Krone… có vẻ quá rẻ thì phải?”
“Tôi… tôi có thể trả thêm tiền.”
Bỗng nhiên cô nhớ ra trong mười ngày ở bên Chu Lịch, anh đã từng nói anh chưa bao giờ tha thứ cho sự lừa dối.
Tag: Hào môn thế gia | Tình yêu duy nhất | Định mệnh gặp gỡ | Tinh anh ngành nghề
Tóm tắt: “Ngủ trước yêu sau, chọc xong chạy mất.”
Tư tưởng cốt lõi: Sống vì chính mình.
Văn Án:
Rạng sáng sáu giờ
Lương Uyển đến Na Uy – nơi không một ai biết cô. Ban đầu cô chỉ định “mượn” chút gene Bắc Âu. Nhưng vào đêm cô đang tìm kiếm đối tượng tại quán bar, một người đàn ông châu Á điển trai bất ngờ lọt vào tầm mắt cô.
Men rượu giúp người ta thêm can đảm, Lương Uyển bước đến trước mặt anh ta.
“Xin hỏi, anh có bạn gái chưa?”
Anh ta hơi mất kiên nhẫn, đáp: “Chưa.”
“Anh có bệnh tật gì hay tiền sử bệnh di truyền trong gia đình không?”
Anh ta ngừng lại vài giây, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Cũng không.”
“Anh không phải là người Trung Quốc đúng không?”
Anh ta cười nhạt, hỏi ngược lại: “Trông giống sao?”
Anh ta nói mình sống lâu dài ở Đức. Lương Uyển liền đánh cược sau này họ sẽ không bao giờ gặp lại.
Trong vòng hai tuần, cô tận dụng triệt để. Đến ngày về nước, cô để lại toàn bộ số tiền mặt còn lại cho anh ta và lặng lẽ rời đi.
*
Trở lại Bắc Kinh, Lương Uyển tiếp tục cuộc sống bận rộn, thỉnh thoảng nhớ lại đoạn ký ức như một giấc mộng.
Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ lại gặp gương mặt đó một lần nữa.
Chu Lịch đứng bên cửa sổ, nhìn cô bằng ánh mắt nửa cười nửa không: “Cô Lương, 1000 Krone… có vẻ quá rẻ thì phải?”
“Tôi… tôi có thể trả thêm tiền.”
Bỗng nhiên cô nhớ ra trong mười ngày ở bên Chu Lịch, anh đã từng nói anh chưa bao giờ tha thứ cho sự lừa dối.
Tag: Hào môn thế gia | Tình yêu duy nhất | Định mệnh gặp gỡ | Tinh anh ngành nghề
Tóm tắt: “Ngủ trước yêu sau, chọc xong chạy mất.”
Tư tưởng cốt lõi: Sống vì chính mình.
Danh Sách Chương Rời Bến - Sơn Từ TruyenChu
- #51Chương 51: Thâm Quyến
- #52Chương 52: Thành phố trên mây
- #53Chương 53: Em biết anh đã đợi ngày này từ lâu rồi
- #54Chương 54: San Francisco
- #55Chương 55: Ở nhà một mình
- #56Chương 56: Thích anh ấy
- #57Chương 57: Một nỗi đau âm ỉ
- #58Chương 58: Liễu rủ bên Tây Hồ
- #59Chương 59: Hãy trút hết ra đi
- #60Chương 60: Chị đâu?
- #61Chương 61: Viên kẹo giấu trong ruột gối
- #62Chương 62: 20%
- #63Chương 63: Gieo nhân nào gặp quả nấy
- #64Chương 64: Làm quen dần đi
- #65Chương 65: Thư giãn
- #66Chương 66: Tuyết trắng và tường đỏ
- #67Chương 67: Chưa từng nghĩ đến
- #68Chương 68: Tuyết và mưa
- #69Chương 69: Em có thơm không?
- #70Chương 70: Dù mục đích là gì
- #71Chương 71: Lâu rồi không gặp
- #72Chương 72: Năm mới
- #73Chương 73: Chúc mừng năm mới
- #74Chương 74: Trốn thoát
- #75Chương 75: Chuyến bay đêm, bay về phía Tây
- #76Chương 76: Mưa lớn sắp đến
- #77Chương 77: Đau, đau lắm... rất đau...
- #78Chương 78: Tâm thân hợp nhất
- #79Chương 79: Chín mươi chín bước còn lại
- #80Chương 80: Và mỗi lần đều rung động như lần đầu gặp em [Hoàn chính văn]
- #81Chương 81: Bố mẹ mới
- #82Chương 82: Con nhóc này đúng là phiền thật
- #83Chương 83: Anh Chu Lịch...
- #84Chương 84: Chẳng để lại chút dấu vết nào
- #85Chương 85: Ăn anh
- #86Chương 86: Người mới
- #87Chương 87: Không phải em muốn thử sao?
- #88Chương 88: Bình minh
- #89Chương 89: Lòng riêng
- #90Chương 90: Nhiệt độ
- #91Chương 91: Không đủ an toàn
- #92Chương 92: Một năm an lành
- #93Chương 93: Cùng nhau đến bạc đầu
- #94Chương 94: Hoa lá của cây hoàng lan cũng lay động
- #95Chương 95: Munich
- #96Chương 96: Như thế đã đủ tốt rồi
- #97Chương 97: Trời vẫn luôn sáng [Hoàn toàn văn]
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100