
Còn tiếp
Rực Cháy
87
Chương
0
Lượt xem
293458
Đề cử
Giới Thiệu Rực Cháy Truyện Chữ
Giới thiệu:
Khang Chước và trúc mã là người yêu của nhau. Vào ngày trúc mã đi thi đại học, Khang Chước đã dày công chuẩn bị, lên kế hoạch cho một buổi hẹn hò lãng mạn với trúc mã, đồng thời dâng lên lần đánh dấu đầu tiên của mình. Nhưng không ngờ cậu lại bắt gặp trúc mã đang hôn môi với người khác, Khang Chước bị đả kích nặng nề. Từ đó giữa hai người xảy ra rất nhiều cuộc cãi vã, đẩy cậu rơi vào mê mang và thống khổ.
Lúc này Quyền Hoa Thần (cậu của trúc mã) trở về nước, là người đã chăm sóc cho Khang Chước rất nhiều từ khi cậu còn nhỏ. Hắn đến gần cậu không chút dấu vết, lấy phong thái của bậc cha chú giảng giải chỉ dẫn cho cậu, chữa trị vết thương, sửa chữa quan điểm yêu đương của cậu, đoạt lại sự lưu luyến của cậu dành cho trúc mã về trong tay mình từng chút một.
Khi trúc mã chạy tới chất vấn hắn tại sao lại ngang nhiên nhảy vào cướp người yêu của cậu ta, Quyền Hoa Thần nở nụ cười: “Bảo bảo được cậu cẩn thận nâng trong tay nuôi nấng bao năm trời, thấy cháu thích mới nhường cho cháu. Nếu cháu nuôi không nổi thì trả lại cho cậu, không trả, cũng đừng trách cậu cướp lại.”
Khang Chước và trúc mã là người yêu của nhau. Vào ngày trúc mã đi thi đại học, Khang Chước đã dày công chuẩn bị, lên kế hoạch cho một buổi hẹn hò lãng mạn với trúc mã, đồng thời dâng lên lần đánh dấu đầu tiên của mình. Nhưng không ngờ cậu lại bắt gặp trúc mã đang hôn môi với người khác, Khang Chước bị đả kích nặng nề. Từ đó giữa hai người xảy ra rất nhiều cuộc cãi vã, đẩy cậu rơi vào mê mang và thống khổ.
Lúc này Quyền Hoa Thần (cậu của trúc mã) trở về nước, là người đã chăm sóc cho Khang Chước rất nhiều từ khi cậu còn nhỏ. Hắn đến gần cậu không chút dấu vết, lấy phong thái của bậc cha chú giảng giải chỉ dẫn cho cậu, chữa trị vết thương, sửa chữa quan điểm yêu đương của cậu, đoạt lại sự lưu luyến của cậu dành cho trúc mã về trong tay mình từng chút một.
Khi trúc mã chạy tới chất vấn hắn tại sao lại ngang nhiên nhảy vào cướp người yêu của cậu ta, Quyền Hoa Thần nở nụ cười: “Bảo bảo được cậu cẩn thận nâng trong tay nuôi nấng bao năm trời, thấy cháu thích mới nhường cho cháu. Nếu cháu nuôi không nổi thì trả lại cho cậu, không trả, cũng đừng trách cậu cướp lại.”
Danh Sách Chương Rực Cháy TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50