
Còn tiếp
Rực Cháy - Nhược Thủy Thiên Lưu
118
Chương
0
Lượt xem
278049
Đề cử
Giới Thiệu Rực Cháy - Nhược Thủy Thiên Lưu Truyện Chữ
Một hôm nọ, khi Trình Phi làm việc xong thì đã là nửa đêm, thật không may, cô bị hai tên côn đồ theo dõi trên đường về nhà. Trong lúc hoảng loạn, cô vô tình đột nhập vào khu đèn đỏ dưới lòng đất.
Giao dịch chợ đen, quỷ dữ nhảy múa.
Trình Phi không biết nơi này là nơi nào, tiện tay bắt lấy người bên cạnh cố cầu cứu, không ngờ người này và hai tên côn đồ ăn chơi lêu lổng kia cùng một phe, muốn làm chuyện bậy bạ với cô.
Ngay lúc Trình Phi đang tuyệt vọng, đám đông đang nhốn nháo bỗng im bặt. Cô hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy một nhóm người đang đi xuống cầu thang xoắn ốc trong bóng tối, ai nấy đều mặc vest đen, khuôn mặt lạnh lùng không giận tự uy, nhưng người đàn ông đi đầu là đặc biệt nhất.
Phong thái người đàn ông thư thả mà kiêu ngạo, lười biếng chơi đùa với hai viên ngọc càn khôn trắng trong bàn tay phải, ưu tú xuất sắc, thờ ơ bất cần, giữa lông mày và đôi mắt mang theo vẻ mệt mỏi lạnh lùng.
Khi thuộc hạ đến báo cáo với anh, nghiêng người kề tai nói nhỏ, khúm na khúm núm rũ mày cúi đầu, anh đều không buồn nhấc mí mắt.
Trình Phi bị mấy tên côn đồ kéo đi, vì bảo vệ mình, cô dùng hết sức vùng thoát, lao thẳng về phía người đàn ông đó, hét lớn: "Đồ vô lương tâm! Trong bụng em có con của anh đấy!"
Đối phương: "..."
Toàn bộ người có mặt: "..."
Mấy tên côn đồ sợ đến mức gần như quỳ xuống cầu xin tha mạng: "Lão đại! Tụi em sai rồi, tụi em thật sự không biết đây là chị dâu!"
Châu Thanh Nam nhìn cô chằm chằm, nhướng mày, trong mắt tràn đầy hứng thú.
Tim Trình Phi đập như sấm, vừa lúng túng vừa hoảng sợ, đôi má xinh đẹp đỏ bừng ---- Lão đại? Vớ đại một tên lợi dụng vậy mà lại là lão đại???
Nôn ra máu.jpg
Một lúc sau, Châu Thanh Nam nói: "Lần khám thai tiếp theo là khi nào, tôi chịu trách nhiệm."
*
Sau sự việc này, Trình Phi nhớ ra mình nợ lão đại người ta một ân tình, luôn muốn tìm cơ hội để trả. Không ngờ một ý nghĩ đã khiến cô tự đào một cái hố thật lớn cho mình ---- người phụ nữ của lão đại đúng không? Tâm can bảo bối bị công khai ở nơi công cộng đúng không?
Quân địch chất chồng chất, lần lượt rút dao lao vào Trình Phi.
Chuyện phiền lòng quá nhiều, Trình Phi quyết định đến trại trẻ mồ côi để làm tình nguyện viên trau dồi thể chất và tinh thần.
Thật bất ngờ, vào ngày thứ năm làm tình nguyện viên, cô bất ngờ gặp Châu Thanh Nam qua cửa sổ lớp học.
Nhìn thấy lão đại nhẹ nhàng cong môi về phía bọn trẻ, Trình Phi ngạc nhiên: Lão đại xã hội đen này thực ra cũng có một mặt tốt bụng.
Vì vậy, cô tìm đến Châu Thanh Nam và bắt đầu tha thiết thuyết phục: "Chàng trai trẻ, chặng đường phía trước rất dài, đánh đánh giết giết không phải là kế lâu dài đâu. Hay là đi theo tôi đi?"
Châu Thanh Nam: ?
Trình Phi không biết từ đâu lấy ra một tấm danh thiếp, đưa cho anh, cười nói: "Tôi là đạo diễn, thấy tướng mạo anh không tệ, hay là tôi nâng đỡ anh, đưa anh lên đỉnh cao cuộc đời nhé? Trở thành ngôi sao nam có thể kiếm được nhiều tiền hơn là thu tiền bảo kê đó."
Châu Thanh Nam:.
Vài giây sau, Châu Thanh Nam nhìn cô, nhướng mày: "Ý cô là muốn ngủ với tôi?"
Lần này tới lượt Trình Phi:? ? ?
Châu Thanh Nam uể oải tiếp tục: "Được thôi."
Trình Phi: "…"
*
Là tình nguyện viên trong một thời gian ngắn, không lâu sau, người đàn ông đó biến mất khỏi thế giới.
Vài tháng sau, Trình Phi đến Cục An ninh Quốc gia để thu thập thông tin cho một bộ phim tài liệu.
Người đàn ông xuất hiện trước mặt Trình Phi lại mặc đồng phục cảnh sát, dáng vẻ ngay thẳng, đẹp như tranh vẽ. Anh dựa vào lan can của tòa nhà văn phòng, lười biếng mỉm cười với cô. Huy hiệu cảnh sát trên mũ tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Trình Phi sửng sốt.
Châu Thanh Nam nhướng mày: "Không quen à?"
Vẻ mặt Trình Phi khẩn trương, vươn tay kéo anh sang một bên, hạ giọng: "Anh lợi hại vậy à, đột nhập được vào nội bộ của tôi luôn rồi?"
Châu Thanh Nam: "..."
Châu Thanh Nam: "Xa nhau lâu như vậy, đây là câu đầu tiên em nói khi gặp anh?"
Trình Phi nghe được trong lời nói của anh có điều gì đó, đột nhiên tai cô nóng lên, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vậy anh định nói gì với tôi?"
Châu Thanh Nam cúi đầu dựa vào dái tai đỏ thẫm của cô, thì thầm nhẹ nhàng đáp: "Anh rất nhớ em. Nhớ mọi thứ về em."
*
"Anh có vinh quang tối cao, chống đỡ anh vượt qua thập tử nhất sinh.
Anh có một vầng mặt trời, cho anh nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối của địa ngục.
Anh có muôn vàn lời dịu dàng, chỉ muốn thì thầm nhẹ nhàng cho em nghe."
①Chuyển đổi liền mạch giữa anh chàng đoan chính và thô bạo / Chín ngày cầm trăng, bắt rùa năm đại dương, mạnh mẽ đến mức khó tin / Vẫn cứ là thê nô / Mật vụ, đại lão của cục an ninh quốc gia x Cô nàng đạo diễn nhỏ với thân hình trẻ trung xinh đẹp đáng yêu sở hữu tâm hồn thú vị.
②Câu chuyện độc lập về CP phụ của "Hàn Nha".
③Ngọt ngào và điên rồ! ! !
Quân văn siêu ngọt / cửu biệt gặp lại / đại lão ngoài lạnh trong nóng × Cô gái nhỏ đáng yêu cứng miệng.
Tag nội dung: Chức nghiệp tinh anh, ngọt văn, tình hữu độc chung, thư giãn.
Vai chính: Trình Phi × Châu Thanh Nam (Dư Liệt).
Một câu tóm tắt: Đại lão lưu manh hoang dã × Cô gái nhỏ ngọt ngào.
Lập ý: Tình yêu là niềm tin vĩnh hằng.
Giao dịch chợ đen, quỷ dữ nhảy múa.
Trình Phi không biết nơi này là nơi nào, tiện tay bắt lấy người bên cạnh cố cầu cứu, không ngờ người này và hai tên côn đồ ăn chơi lêu lổng kia cùng một phe, muốn làm chuyện bậy bạ với cô.
Ngay lúc Trình Phi đang tuyệt vọng, đám đông đang nhốn nháo bỗng im bặt. Cô hoảng sợ quay đầu lại, nhìn thấy một nhóm người đang đi xuống cầu thang xoắn ốc trong bóng tối, ai nấy đều mặc vest đen, khuôn mặt lạnh lùng không giận tự uy, nhưng người đàn ông đi đầu là đặc biệt nhất.
Phong thái người đàn ông thư thả mà kiêu ngạo, lười biếng chơi đùa với hai viên ngọc càn khôn trắng trong bàn tay phải, ưu tú xuất sắc, thờ ơ bất cần, giữa lông mày và đôi mắt mang theo vẻ mệt mỏi lạnh lùng.
Khi thuộc hạ đến báo cáo với anh, nghiêng người kề tai nói nhỏ, khúm na khúm núm rũ mày cúi đầu, anh đều không buồn nhấc mí mắt.
Trình Phi bị mấy tên côn đồ kéo đi, vì bảo vệ mình, cô dùng hết sức vùng thoát, lao thẳng về phía người đàn ông đó, hét lớn: "Đồ vô lương tâm! Trong bụng em có con của anh đấy!"
Đối phương: "..."
Toàn bộ người có mặt: "..."
Mấy tên côn đồ sợ đến mức gần như quỳ xuống cầu xin tha mạng: "Lão đại! Tụi em sai rồi, tụi em thật sự không biết đây là chị dâu!"
Châu Thanh Nam nhìn cô chằm chằm, nhướng mày, trong mắt tràn đầy hứng thú.
Tim Trình Phi đập như sấm, vừa lúng túng vừa hoảng sợ, đôi má xinh đẹp đỏ bừng ---- Lão đại? Vớ đại một tên lợi dụng vậy mà lại là lão đại???
Nôn ra máu.jpg
Một lúc sau, Châu Thanh Nam nói: "Lần khám thai tiếp theo là khi nào, tôi chịu trách nhiệm."
*
Sau sự việc này, Trình Phi nhớ ra mình nợ lão đại người ta một ân tình, luôn muốn tìm cơ hội để trả. Không ngờ một ý nghĩ đã khiến cô tự đào một cái hố thật lớn cho mình ---- người phụ nữ của lão đại đúng không? Tâm can bảo bối bị công khai ở nơi công cộng đúng không?
Quân địch chất chồng chất, lần lượt rút dao lao vào Trình Phi.
Chuyện phiền lòng quá nhiều, Trình Phi quyết định đến trại trẻ mồ côi để làm tình nguyện viên trau dồi thể chất và tinh thần.
Thật bất ngờ, vào ngày thứ năm làm tình nguyện viên, cô bất ngờ gặp Châu Thanh Nam qua cửa sổ lớp học.
Nhìn thấy lão đại nhẹ nhàng cong môi về phía bọn trẻ, Trình Phi ngạc nhiên: Lão đại xã hội đen này thực ra cũng có một mặt tốt bụng.
Vì vậy, cô tìm đến Châu Thanh Nam và bắt đầu tha thiết thuyết phục: "Chàng trai trẻ, chặng đường phía trước rất dài, đánh đánh giết giết không phải là kế lâu dài đâu. Hay là đi theo tôi đi?"
Châu Thanh Nam: ?
Trình Phi không biết từ đâu lấy ra một tấm danh thiếp, đưa cho anh, cười nói: "Tôi là đạo diễn, thấy tướng mạo anh không tệ, hay là tôi nâng đỡ anh, đưa anh lên đỉnh cao cuộc đời nhé? Trở thành ngôi sao nam có thể kiếm được nhiều tiền hơn là thu tiền bảo kê đó."
Châu Thanh Nam:.
Vài giây sau, Châu Thanh Nam nhìn cô, nhướng mày: "Ý cô là muốn ngủ với tôi?"
Lần này tới lượt Trình Phi:? ? ?
Châu Thanh Nam uể oải tiếp tục: "Được thôi."
Trình Phi: "…"
*
Là tình nguyện viên trong một thời gian ngắn, không lâu sau, người đàn ông đó biến mất khỏi thế giới.
Vài tháng sau, Trình Phi đến Cục An ninh Quốc gia để thu thập thông tin cho một bộ phim tài liệu.
Người đàn ông xuất hiện trước mặt Trình Phi lại mặc đồng phục cảnh sát, dáng vẻ ngay thẳng, đẹp như tranh vẽ. Anh dựa vào lan can của tòa nhà văn phòng, lười biếng mỉm cười với cô. Huy hiệu cảnh sát trên mũ tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Trình Phi sửng sốt.
Châu Thanh Nam nhướng mày: "Không quen à?"
Vẻ mặt Trình Phi khẩn trương, vươn tay kéo anh sang một bên, hạ giọng: "Anh lợi hại vậy à, đột nhập được vào nội bộ của tôi luôn rồi?"
Châu Thanh Nam: "..."
Châu Thanh Nam: "Xa nhau lâu như vậy, đây là câu đầu tiên em nói khi gặp anh?"
Trình Phi nghe được trong lời nói của anh có điều gì đó, đột nhiên tai cô nóng lên, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vậy anh định nói gì với tôi?"
Châu Thanh Nam cúi đầu dựa vào dái tai đỏ thẫm của cô, thì thầm nhẹ nhàng đáp: "Anh rất nhớ em. Nhớ mọi thứ về em."
*
"Anh có vinh quang tối cao, chống đỡ anh vượt qua thập tử nhất sinh.
Anh có một vầng mặt trời, cho anh nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối của địa ngục.
Anh có muôn vàn lời dịu dàng, chỉ muốn thì thầm nhẹ nhàng cho em nghe."
①Chuyển đổi liền mạch giữa anh chàng đoan chính và thô bạo / Chín ngày cầm trăng, bắt rùa năm đại dương, mạnh mẽ đến mức khó tin / Vẫn cứ là thê nô / Mật vụ, đại lão của cục an ninh quốc gia x Cô nàng đạo diễn nhỏ với thân hình trẻ trung xinh đẹp đáng yêu sở hữu tâm hồn thú vị.
②Câu chuyện độc lập về CP phụ của "Hàn Nha".
③Ngọt ngào và điên rồ! ! !
Quân văn siêu ngọt / cửu biệt gặp lại / đại lão ngoài lạnh trong nóng × Cô gái nhỏ đáng yêu cứng miệng.
Tag nội dung: Chức nghiệp tinh anh, ngọt văn, tình hữu độc chung, thư giãn.
Vai chính: Trình Phi × Châu Thanh Nam (Dư Liệt).
Một câu tóm tắt: Đại lão lưu manh hoang dã × Cô gái nhỏ ngọt ngào.
Lập ý: Tình yêu là niềm tin vĩnh hằng.
Danh Sách Chương Rực Cháy - Nhược Thủy Thiên Lưu TruyenChu
- #1Chương 1: Châu tiên sinh
- #2Chương 2: "Trong bụng em có con của anh đấy."
- #3Chương 3: Em gái
- #4Chương 4: "Tên người đàn ông của cô."
- #5Chương 5: Nhớ đến cô
- #6Chương 6: Đối tượng xem mắt
- #7Chương 7: "Đánh kẻ chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại."
- #8Chương 8: Không ưng
- #9Chương 9: Bùa hộ mệnh
- #10Chương 10: Tôi đang tìm cô
- #11Chương 11: Một cảm giác ngứa ran chạy dọc ngón tay trỏ
- #12Chương 12: Về nhà với tôi
- #13Chương 13: Số điện thoại
- #14Chương 14: "Vừa mềm vừa quyến rũ."
- #15Chương 15: "Có bạn trai chưa?"
- #16Chương 16: Lột trần
- #17Chương 17: "Ngủ ngon"
- #18Chương 18: Người xấu
- #19Chương 19: Công cụ làm ấm giường
- #20Chương 20: Không mặc quần áo
- #21Chương 21: Cô có ý với tôi
- #22Chương 22: Dục vọng
- #23Chương 23: Bất ngờ
- #24Chương 24: Đừng chọc tôi nữa
- #25Chương 25: Sa vào
- #26Chương 26: Kết bạn
- #27Chương 27: Xâm nhập
- #28Chương 28: Cư xử hư hỏng
- #29Chương 29: Lại đây ngồi cạnh tôi
- #30Chương 30: Cầu xin tôi
- #31Chương 31: Bánh hình bàn chân mèo
- #32Chương 32: Còn muốn chọc tôi thế nào nữa?
- #33Chương 33: Có thể đổi sang cách trực tiếp hơn
- #34Chương 34: Háo sắc
- #35Chương 35: Động xuân tâm
- #36Chương 36: Tổ tông nhỏ
- #37Chương 37: Sự dịu dàng của anh
- #38Chương 38: Tôi bao cô đó
- #39Chương 39: Muốn ở riêng với cô
- #40Chương 40: Hạ quyết tâm
- #41Chương 41: Lưỡi dao trinh tiết
- #42Chương 42: Hôn
- #43Chương 43: Nghịch lửa
- #44Chương 44: Cô tưởng tôi đi bán thân đấy à?
- #45Chương 45: Gần như ép anh phát điên
- #46Chương 46: Hút người
- #47Chương 47: Có biết tôi lo đến mức nào không?
- #48Chương 48: Xuân sắc
- #49Chương 49: Có tôi làm đệm thịt cho cô
- #50Chương 50: Một bước không rời