
Còn tiếp
Rượu Mơ - Hòa Tiểu Tinh
96
Chương
0
Lượt xem
281185
Đề cử
Giới Thiệu Rượu Mơ - Hòa Tiểu Tinh Truyện Chữ
Thể loại: Đam Mỹ, 1v1, HE, Niên thượng, Dịu dàng công, Khiếm thính thụ, Ngọt, Chữa lành, Hiện thực hướng, Đời thường, Cứu rỗi.
Giới thiệu
Chuyện tình của họ bắt đầu vào mùa mơ.
Nghệ sĩ trưởng thành, dịu dàng Công x Xinh đẹp, khiếm thính Thụ
Sầm Chi Hành chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp được một người đủ để khiến bản thân lưu luyến cả đời ngay tại nơi anh vốn chọn làm điểm đến ngẫu hứng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Quý Vũ, cậu đang hái mơ trên núi, hàng mày thanh thoát, ánh mắt trong trẻo, sạch sẽ như ngọc thô chưa qua mài giũa.
Chàng trai trẻ, áo trắng tinh khôi, tay nắm lấy cành cây, những quả mơ xanh tươi mơn mởn rơi lộp độp vào giỏ tre. Tiếng va chạm của trái mơ tạo thành một loại âm thanh trắng vừa trầm lắng vừa dễ chịu.
Sau đó, anh đã cứu Quý Vũ toàn thân dính đầy bụi bẩn, chi chít vết bầm khỏi đám học sinh hư hỏng đang hành hung cậu.
Chỉ khi ấy anh mới biết, Quý Vũ không thể nghe cũng chẳng thể nói.
Cậu trai trẻ rụt rè, không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi tay run rẩy viết vào lòng bàn tay anh hai chữ: "Cảm ơn".
Đáy lòng anh bỗng chốc tan chảy.
Trời xui đất khiến thế nào mà Sầm Chi Hành lại chuyển đến nhà Quý Vũ ở.
Hình như cậu trai câm điếc rất thích anh, cậu lúc nào cũng loay hoay tìm cách đối xử tốt với anh nhưng lại rất nhút nhát.
Quý Vũ không bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt anh, cậu chỉ lặng lẽ ngồi một mình bên khung cửa sổ sáng sủa, tỉ mẩn chạm khắc đồ vật, thỉnh thoảng cậu sẽ len lén ngắm nhìn anh. Cậu vừa nhút nhát vừa tò mò, giống hệt một chú mèo con mới sinh.
Nhưng may mắn thay, Sầm Chi Hành rất kiên nhẫn, anh có thể từ từ chữa lành cho bé con mình đầy thương tích này.
Quý Vũ từng nghĩ thế giới của cậu sẽ mãi mãi như vậy.
Tối tăm, tĩnh lặng, không chút hy vọng.
Cho đến khi bàn tay cậu được người đàn ông ấy dẫn dắt đặt lên yết hầu anh—
Cảm giác rung động nhẹ nhàng.
Đó là lúc Sầm Chi Hành nói: "Anh yêu em."
Giới thiệu
Chuyện tình của họ bắt đầu vào mùa mơ.
Nghệ sĩ trưởng thành, dịu dàng Công x Xinh đẹp, khiếm thính Thụ
Sầm Chi Hành chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp được một người đủ để khiến bản thân lưu luyến cả đời ngay tại nơi anh vốn chọn làm điểm đến ngẫu hứng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Quý Vũ, cậu đang hái mơ trên núi, hàng mày thanh thoát, ánh mắt trong trẻo, sạch sẽ như ngọc thô chưa qua mài giũa.
Chàng trai trẻ, áo trắng tinh khôi, tay nắm lấy cành cây, những quả mơ xanh tươi mơn mởn rơi lộp độp vào giỏ tre. Tiếng va chạm của trái mơ tạo thành một loại âm thanh trắng vừa trầm lắng vừa dễ chịu.
Sau đó, anh đã cứu Quý Vũ toàn thân dính đầy bụi bẩn, chi chít vết bầm khỏi đám học sinh hư hỏng đang hành hung cậu.
Chỉ khi ấy anh mới biết, Quý Vũ không thể nghe cũng chẳng thể nói.
Cậu trai trẻ rụt rè, không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi tay run rẩy viết vào lòng bàn tay anh hai chữ: "Cảm ơn".
Đáy lòng anh bỗng chốc tan chảy.
Trời xui đất khiến thế nào mà Sầm Chi Hành lại chuyển đến nhà Quý Vũ ở.
Hình như cậu trai câm điếc rất thích anh, cậu lúc nào cũng loay hoay tìm cách đối xử tốt với anh nhưng lại rất nhút nhát.
Quý Vũ không bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt anh, cậu chỉ lặng lẽ ngồi một mình bên khung cửa sổ sáng sủa, tỉ mẩn chạm khắc đồ vật, thỉnh thoảng cậu sẽ len lén ngắm nhìn anh. Cậu vừa nhút nhát vừa tò mò, giống hệt một chú mèo con mới sinh.
Nhưng may mắn thay, Sầm Chi Hành rất kiên nhẫn, anh có thể từ từ chữa lành cho bé con mình đầy thương tích này.
Quý Vũ từng nghĩ thế giới của cậu sẽ mãi mãi như vậy.
Tối tăm, tĩnh lặng, không chút hy vọng.
Cho đến khi bàn tay cậu được người đàn ông ấy dẫn dắt đặt lên yết hầu anh—
Cảm giác rung động nhẹ nhàng.
Đó là lúc Sầm Chi Hành nói: "Anh yêu em."
Danh Sách Chương Rượu Mơ - Hòa Tiểu Tinh TruyenChu
- #1Chương 1: "Sợ gì chứ?"
- #2Chương 2: "Đừng nhìn tôi, nhìn đường."
- #3Chương 3: "Ngoan."
- #4Chương 4: "Muốn ăn kẹo không?"
- #5Chương 5: "Bị sặc."
- #6Chương 6: "Dạo này có chịu khó phun thuốc không?"
- #7Chương 7: "Gâu."
- #8Chương 8: "Cứ nói cho tôi nghe."
- #9Chương 9: "Sao em lại biết làm nũng thế nhỉ?"
- #10Chương 10: "Tôi sắp trưởng thành rồi."
- #11Chương 11: "Từ giờ gọi là anh Hành."
- #12Chương 12: "Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý."
- #13Chương 13: Tính cách quá mềm yếu
- #14Chương 14: Xin lỗi mà
- #15Chương 15: "Leo lên."
- #16Chương 16: "Đừng sợ, dũng cảm lên nào."
- #17Chương 17: "Đáng đời."
- #18Chương 18: "Đừng buồn nữa."
- #19Chương 19: Mơ đã chín
- #20Chương 20: "Ngày mai tôi phải về Giang Thành."
- #21Chương 21: Con bướm không thể bắt được
- #22Chương 22: Người tốt nhất trên đời
- #23Chương 23: "Đầu gối có đau không?"
- #24Chương 24: Ốc tai điện tử
- #25Chương 25: Chụp ảnh
- #26Chương 26: "Bị ức hiếp sao?"
- #27Chương 27: "Chỉ có người này thôi."
- #28Chương 28: Âm thanh của thế giới
- #29Chương 29: "Em có thể nghe thấy rồi."
- #30Chương 30: "Anh ơi."
- #31Chương 31: Đồng tính là gì
- #32Chương 32: "Em không phải."
- #33Chương 33: "Anh Hành bảo vệ em."
- #34Chương 34: Selfile
- #35Chương 35: Thằng nhóc câm
- #36Chương 36: Mắt đền mắt, răng đền răng
- #37Chương 37: Không được yêu đương
- #38Chương 38: "Chuyện tình sau núi / Brokeback Mountain"
- #39Chương 39: Dừng lại; Bỏ cuộc; Rời đi
- #40Chương 40: Nguy kịch
- #41Chương 41: Nhìn thêm một chút
- #42Chương 42: "Em muốn ngủ với anh."
- #43Chương 43: "Tiểu Vũ ngoan."
- #44Chương 44: "Tiểu Vũ muốn yêu đương rồi à?"
- #45Chương 45: "Không cho phép."
- #46Chương 46: "Em nóng quá!"
- #47Chương 47: Nghi ngờ
- #48Chương 48: "Anh là người đầu tiên."
- #49Chương 49: Như thể đang nói, hôn em đi
- #50Chương 50: Yêu ai yêu cả đường đi