
Còn tiếp
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
95
Chương
0
Lượt xem
278459
Đề cử
Giới Thiệu Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục Truyện Chữ
Giới thiệu
Gần đây Bình Dương có thêm một chuyện mới mẻ - Cậu ấm quần là áo lượt Phó Vinh Khanh mới du học về nước bị từ hôn.
Nguyên nhân là do vợ chưa cưới của hắn yêu ông chủ lớn Thương Vân Tú của Tường Nhạc Hối.
Trong lòng Phó Vinh Khanh: Giành hay lắm, cảm ơn cậu nhé.
Ngoài mặt lại: Ông đây không để yên cho cậu đâu!
Ngày nào hắn cũng dẫn người tới cửa gây phiền phức nhưng ông chủ Thương lại giống như một cục bông trắng, trông thì tao nhã mềm mại mà bên trong lại được bọc một lớp băng dày.
Thế là hắn mở một lối riêng, ngày hôm sau tiêu đề của Nhật báo Bình Dương ghi rằng: Cậu hai Phó theo đuổi ông chủ lớn của Tường Nhạc Hối, gây chấn động khắp thành.
"Cậu hai Phó chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?" Thương Vân Tú né ánh mắt nóng bỏng mập mờ kia.
Người đàn ông nghiêng đầu châm thuốc, nói với vẻ hững hờ: "Tôi còn có bản lĩnh ở chuyện khác nữa, em có muốn mở mang kiến thức không?"
Nhịp tim của ông chủ Thương lạc mất nửa nhịp.
Gió đêm hòa vào đêm tối, là ai đã động lòng trước?
Nhưng đến khi ông chủ Thương nhận ra mối tình sâu đậm này chỉ có có một mình mình cho là thật, y bèn dứt tơ lòng tập trung gây dựng sự nghiệp, không gặp lại kẻ phong lưu kia nữa.
Kẻ phong lưu mua dây buộc mình, vốn chỉ muốn bắt mấy con sâu làm rầu nồi canh ở Bình Dương nhưng lại khiến trái tim mình sa vào dung mạo của người kia. Nỗi nhớ nhung khó lòng kìm nén, không cách nào giải tỏa, thế là hắn quyết tâm phải bắt người kia về bằng được.
Trong căn phòng đầy ám muội, ánh đèn mờ ảo, nửa gương mặt của Phó Vinh Khanh chìm trong bóng đêm sâu thẳm. Hắn nói: "Tôi sai rồi, Tú Tú."
Thương Vân Tú híp mắt lại, đầu ngón tay lướt qua cổ hắn: "Thì ra Phó Nhị gia cũng là người biết nói xin lỗi."
Lưu ý trước khi đọc truyện
1. Không có lịch ra chương cố định, nhưng mười ngày nửa tháng không thấy mình đăng chương nào thì các bạn hãy nhắn nhắc mình.
2. Editor không biết tiếng Trung, bản edit không đảm bảo đúng raw 100%. Nếu phát hiện sai sót vui lòng bình luận ngay đoạn đó để mình sửa lại.
3. Đây là nhà mình, nhân vật chính là con cưng của mình, đừng mắng con mình trong nhà mình. Nếu thấy không hợp gu hãy im lặng drop, đừng báo vì mình không có hỏi. Hãy làm người lịch sự văn minh.
4. Không chấp nhận reup, chuyển ver, làm audio, đừng hỏi, hỏi là bị block.
5. Nếu có bất cứ thắc mắc gì vui lòng bình luận trực tiếp ở truyện hoặc nhắn cho page Yên Liễu Họa Kiều - 烟柳画桥 để được giải đáp.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, mãi yêu
Gần đây Bình Dương có thêm một chuyện mới mẻ - Cậu ấm quần là áo lượt Phó Vinh Khanh mới du học về nước bị từ hôn.
Nguyên nhân là do vợ chưa cưới của hắn yêu ông chủ lớn Thương Vân Tú của Tường Nhạc Hối.
Trong lòng Phó Vinh Khanh: Giành hay lắm, cảm ơn cậu nhé.
Ngoài mặt lại: Ông đây không để yên cho cậu đâu!
Ngày nào hắn cũng dẫn người tới cửa gây phiền phức nhưng ông chủ Thương lại giống như một cục bông trắng, trông thì tao nhã mềm mại mà bên trong lại được bọc một lớp băng dày.
Thế là hắn mở một lối riêng, ngày hôm sau tiêu đề của Nhật báo Bình Dương ghi rằng: Cậu hai Phó theo đuổi ông chủ lớn của Tường Nhạc Hối, gây chấn động khắp thành.
"Cậu hai Phó chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?" Thương Vân Tú né ánh mắt nóng bỏng mập mờ kia.
Người đàn ông nghiêng đầu châm thuốc, nói với vẻ hững hờ: "Tôi còn có bản lĩnh ở chuyện khác nữa, em có muốn mở mang kiến thức không?"
Nhịp tim của ông chủ Thương lạc mất nửa nhịp.
Gió đêm hòa vào đêm tối, là ai đã động lòng trước?
Nhưng đến khi ông chủ Thương nhận ra mối tình sâu đậm này chỉ có có một mình mình cho là thật, y bèn dứt tơ lòng tập trung gây dựng sự nghiệp, không gặp lại kẻ phong lưu kia nữa.
Kẻ phong lưu mua dây buộc mình, vốn chỉ muốn bắt mấy con sâu làm rầu nồi canh ở Bình Dương nhưng lại khiến trái tim mình sa vào dung mạo của người kia. Nỗi nhớ nhung khó lòng kìm nén, không cách nào giải tỏa, thế là hắn quyết tâm phải bắt người kia về bằng được.
Trong căn phòng đầy ám muội, ánh đèn mờ ảo, nửa gương mặt của Phó Vinh Khanh chìm trong bóng đêm sâu thẳm. Hắn nói: "Tôi sai rồi, Tú Tú."
Thương Vân Tú híp mắt lại, đầu ngón tay lướt qua cổ hắn: "Thì ra Phó Nhị gia cũng là người biết nói xin lỗi."
Lưu ý trước khi đọc truyện
1. Không có lịch ra chương cố định, nhưng mười ngày nửa tháng không thấy mình đăng chương nào thì các bạn hãy nhắn nhắc mình.
2. Editor không biết tiếng Trung, bản edit không đảm bảo đúng raw 100%. Nếu phát hiện sai sót vui lòng bình luận ngay đoạn đó để mình sửa lại.
3. Đây là nhà mình, nhân vật chính là con cưng của mình, đừng mắng con mình trong nhà mình. Nếu thấy không hợp gu hãy im lặng drop, đừng báo vì mình không có hỏi. Hãy làm người lịch sự văn minh.
4. Không chấp nhận reup, chuyển ver, làm audio, đừng hỏi, hỏi là bị block.
5. Nếu có bất cứ thắc mắc gì vui lòng bình luận trực tiếp ở truyện hoặc nhắn cho page Yên Liễu Họa Kiều - 烟柳画桥 để được giải đáp.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, mãi yêu
Danh Sách Chương Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục TruyenChu
- #1Chương 1: Có một không hai
- #2Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo
- #3Chương 3: Tú Tú
- #4Chương 4: Không giống nói dối
- #5Chương 5: Mặt đỏ như máu
- #6Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn
- #7Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi
- #8Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa
- #9Chương 9: Nào nỡ bỏ
- #10Chương 10: Hắn là người tốt bụng
- #11Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì?
- #12Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à?
- #13Chương 13: Kém một bậc
- #14Chương 14: Nó không dám
- #15Chương 15: Tú Tú, em có giận không?
- #16Chương 16: Em thích đàn ông
- #17Chương 17: Trải đời
- #18Chương 18: Nhị gia có phúc lớn
- #19Chương 19: Tôi không rảnh
- #20Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không?
- #21Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế?
- #22Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi?
- #23Chương 23: Nhớ ra chưa?
- #24Chương 24: Rất nhiều ấm ức
- #25Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm
- #26Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không?
- #27Chương 27: Hùng hổ dọa người
- #28Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em
- #29Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao?
- #30Chương 30: Hôn thêm chút nữa
- #31Chương 31: Em xem tôi là gì?
- #32Chương 32: Chịu thua
- #33Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích
- #34Chương 34: Em dám bước một bước thử xem
- #35Chương 35: Mày đã hiểu chưa?
- #36Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng
- #37Chương 37: Em muốn tôi làm sao?
- #38Chương 38: Y là vợ tương lai của con
- #39Chương 39: Chỉ sợ hơi khó...
- #40Chương 40: Có qua có lại
- #41Chương 41: Em cũng muốn đúng không?
- #42Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn
- #43Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào
- #44Chương 44: Nhóc câm
- #45Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm?
- #46Chương 46: Vợ ngốc
- #47Chương 47: Không nhìn không nhìn
- #48Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não
- #49Chương 49: Có mắt nhìn
- #50Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa