
Tạm dừng
Sau Khi Gả Cho Hoàng Tử Tàn Tật
174
Chương
0
Lượt xem
265795
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Gả Cho Hoàng Tử Tàn Tật Truyện Chữ
Văn án:
Sau khi Tứ hoàng tử Bùi Nguyên bị hoạch tội, thanh danh Tế Bắc vương tung hoành biến thành phế nhân.
Phủ Vinh Quốc công không nỡ gả đích nữ, đành đưa nữ nhi không được sủng ái Bảo Ninh đi gả thay.
Phủ của Tứ Hoàng tử nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh nơi ngoại ô, bị bao trùm bởi mạng nhện trắng xóa, quanh năm không người ghé thăm. Bùi Nguyên bị phế một chân nằm liệt trên giường, người đầy vết bẩn, đến gương mặt lâu ngày chưa rửa cũng không thể nhìn ra dáng vẻ. Hắn nằm đấy thờ ơ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy thù địch cùng chán ghét.
Ngược lại, Bảo Ninh rất vui vẻ. Nơi này lục đục giữa tỉ muội, không có cay nghiệt của chủ mẫu, nàng muốn làm gì cũng được, nuôi gà trồng rau, hai người có thể sinh hoạt rất khá.
Nhưng vị phu quân bị tàn tật này tính tình không tốt lắm.
Bảo Ninh bưng một bát cơm ngồi xổm bên người Bùi Nguyên, trông mong nói: "Ta đem hết thịt cho ngươi, sau này ngươi phải đối tốt với ta đấy."
* * *
Vì đoạt hoàng vị nên huynh đệ bất hòa, Bùi Nguyên chịu tội cấu kết cùng Thái tử ám sát vua nhưng bất thành. Sau khi vào tù, Thái tử bị thương mất tích không rõ hành tung, còn hắn trúng độc đỏ đan nên cũng phế một chân.
Nằm trên giường suy nghĩ, hắn cho rằng đời mình sẽ chấm dứt từ đây.
Không ngờ tiểu thê tử này bỗng bước chân vào cuộc đời hắn, nàng ngậm hương mang cười, giống như chùm sáng trong màn sương lạnh lẽo.
Bao lần đuổi nàng đi, nàng ương ngạnh không chịu. Hắn quyết giữ nàng ở bên người cả đời
"Trước kia ta nghĩ, ta sống làm phế nhân chẳng khác gì chết, nhưng bây giờ, ta lại phải suy nghĩ lại."
"Tại sao?"
"Ta sống, nàng có trượng phu. Ta chết đi, nàng là tiểu quả phụ."
Sau khi Tứ hoàng tử Bùi Nguyên bị hoạch tội, thanh danh Tế Bắc vương tung hoành biến thành phế nhân.
Phủ Vinh Quốc công không nỡ gả đích nữ, đành đưa nữ nhi không được sủng ái Bảo Ninh đi gả thay.
Phủ của Tứ Hoàng tử nằm ở vùng hoang vu hẻo lánh nơi ngoại ô, bị bao trùm bởi mạng nhện trắng xóa, quanh năm không người ghé thăm. Bùi Nguyên bị phế một chân nằm liệt trên giường, người đầy vết bẩn, đến gương mặt lâu ngày chưa rửa cũng không thể nhìn ra dáng vẻ. Hắn nằm đấy thờ ơ nhìn nàng, trong mắt tràn đầy thù địch cùng chán ghét.
Ngược lại, Bảo Ninh rất vui vẻ. Nơi này lục đục giữa tỉ muội, không có cay nghiệt của chủ mẫu, nàng muốn làm gì cũng được, nuôi gà trồng rau, hai người có thể sinh hoạt rất khá.
Nhưng vị phu quân bị tàn tật này tính tình không tốt lắm.
Bảo Ninh bưng một bát cơm ngồi xổm bên người Bùi Nguyên, trông mong nói: "Ta đem hết thịt cho ngươi, sau này ngươi phải đối tốt với ta đấy."
* * *
Vì đoạt hoàng vị nên huynh đệ bất hòa, Bùi Nguyên chịu tội cấu kết cùng Thái tử ám sát vua nhưng bất thành. Sau khi vào tù, Thái tử bị thương mất tích không rõ hành tung, còn hắn trúng độc đỏ đan nên cũng phế một chân.
Nằm trên giường suy nghĩ, hắn cho rằng đời mình sẽ chấm dứt từ đây.
Không ngờ tiểu thê tử này bỗng bước chân vào cuộc đời hắn, nàng ngậm hương mang cười, giống như chùm sáng trong màn sương lạnh lẽo.
Bao lần đuổi nàng đi, nàng ương ngạnh không chịu. Hắn quyết giữ nàng ở bên người cả đời
"Trước kia ta nghĩ, ta sống làm phế nhân chẳng khác gì chết, nhưng bây giờ, ta lại phải suy nghĩ lại."
"Tại sao?"
"Ta sống, nàng có trượng phu. Ta chết đi, nàng là tiểu quả phụ."
Danh Sách Chương Sau Khi Gả Cho Hoàng Tử Tàn Tật TruyenChu
- #101Chương 101: Tín nhiệm
- #102Chương 102: Chú mèo ham ăn muốn nhìn
- #103Chương 103: Gọi ca ca
- #104Chương 104: Phiền toái tinh
- #105Chương 105: Quang vinh
- #106Chương 106: Vị cay kẹo
- #107Chương 107: Bí mật
- #108Chương 108: Phản sát
- #109Chương 109: Đấu pháp
- #110Chương 110: Tiểu Điềm 2
- #111Chương 111: Ô cốt gà
- #112Chương 112: Lớn ngọt
- #113Chương 113: Tiểu tụ
- #114Chương 114: Gà quay
- #115Chương 115: Động phòng
- #116Chương 116: Câu nàng khẽ nhếch
- #117Chương 117: Vui vẻ ống
- #118Chương 118: May mắn
- #119Chương 119: Nhớ ngươi
- #120Chương 120: Quyết đoán
- #121Chương 121: Đừng sợ
- #122Chương 122: Dỗ 2
- #123Chương 123: Ngọt
- #124Chương 124: Trứng luộc nước trà
- #125Chương 125: Nhúng chàm
- #126Chương 126: Chao
- #127Chương 127: Lời đồn đại
- #128Chương 128: Hơi say rượu
- #129Chương 129: Vợ chồng chi ân
- #130Chương 130: Son phấn mục đích
- #131Chương 131: Chuyện xảy ra
- #132Chương 132: Chuyển hướng
- #133Chương 133: Ẩn giấu độc
- #134Chương 134: Gặp quỷ
- #135Chương 135: Tiểu lừa gạt
- #136Chương 136: Hạt đậu vàng
- #137Chương 137: Bại lộ
- #138Chương 138: Cây lựu tử
- #139Chương 139: Tin
- #140Chương 140: Thơm ngọt
- #141Chương 141: Bắc thượng
- #142Chương 142: Trả thù
- #143Chương 143: Việc nhà 2
- #144Chương 144: Mang thai ban đầu
- #145Chương 145: Táo đỏ
- #146Chương 146: Nhân vật chính
- #147Chương 147: A Sửu
- #148Chương 148: Đậu hủ não
- #149Chương 149: Mẫn Mẫn
- #150Chương 150: Nạp châu