
Còn tiếp
Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù
85
Chương
0
Lượt xem
311812
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù Truyện Chữ
Ngôn Hoan xuyên thành một pháo hôi có thể chất đặc biệt, định sẵn sẽ bị moi tim rút phổi, chết thảm.
Nguyên Vô Trạch ở Phù Vân Tông vô tình biết được sự tồn tại của Thần, liền nảy sinh ý định điên rồ muốn thành Thần, nhưng lại sợ thất bại, nên trước tiên đem Ngôn Hoan sinh ra đã mang dị cốt ra làm vật thí nghiệm.
Ngôn Hoan còn có một bạn cùng phòng cùng cảnh ngộ, hai người nhờ đan dược gây mê mà trong khoảng thời gian ấy xây dựng được tình bạn sâu đậm. Thiếu niên sa cơ kia vừa ngoan vừa mềm mại, lại xinh đẹp đến mức khó tin, hàng mi dài đến mức thành tinh, khiến Ngôn Hoan nhìn mà lòng ngứa ngáy không yên.
Dù sao cũng sắp chết rồi, Ngôn Hoan quyết định buông thả một lần......
Sau đó, đúng lúc nàng đứng dậy, chợt bắt gặp trong đôi mắt màu lưu ly của thiếu niên lóe lên một ánh sáng vàng rực, Ngôn Hoan lập tức nghĩ tới một nhân vật trong truyền thuyết ——
Dãy núi Côn Ngô từng là nơi Thần cư ngụ, nam chính nguyên tác hao tâm tổn trí thử nghiệm trên người Ngôn Hoan, chính là muốn lấy được Thần tức, làm chìa khóa mở ra vùng đất của Thần, Thần Tư là chủ nhân nơi đó, cũng chính là "Thần" mà nam chính nhắc đến. Tính tình Thần Tư lạnh lùng, coi vạn vật như bụi đất, sau khi bị thế nhân lừa gạt, giam cầm, lại càng xem tu sĩ như cỏ rác, vô cùng tàn nhẫn.
Một trong những đặc trưng của Thần Tư chính là thần quang trong mắt.
Mà lúc này, Thần Tư Yến Trần Quân đã bị phong ấn Thần cách và ký ức, cũng giống như nàng đều bị xem như vật thí nghiệm, đợi đến khi hắn khôi phục, đó sẽ là cơn ác mộng của Phù Vân Tông và cả đại lục Tu Tiên, linh khí sẽ bị cắt đứt suốt ngàn năm, toàn bộ tu sĩ sống không bằng chết......
Ngôn Hoan: "......"
Bây giờ nói chia tay còn kịp không?
Vùng đất của Thần đã mất đi khí tức của Thần Tư gần ngàn năm, các trưởng lão đau đầu nhức óc, lo lắng không thôi, thế nhưng đúng vào một ngày nọ, bọn họ đột nhiên cảm nhận được một lực lượng cực mạnh giáng thế —— Thần tức!
Không kịp chờ đợi, bọn họ lập tức mở gương Trần Duyên truy tìm, trong đó hiện ra một cô gái xinh đẹp đang ôm một cục bông trắng muốt đáng yêu đến tan chảy lòng người, dịu dàng dỗ dành: "Bảo bối, ăn thêm chút nữa đi, ăn nhiều mới mau lớn."
Dù cách xa muôn dặm, các trưởng lão vẫn nhìn rõ thần quang trong mắt ấu tể, thông đạt thiên ý, đây là, hậu duệ của Thần Tư?!
Vùng đất của Thần lập tức sôi sục......
Một câu tóm tắt: Giả chết xong trốn, ta sinh ra một bé con lông xù siêu cấp đáng yêu
Nguyên Vô Trạch ở Phù Vân Tông vô tình biết được sự tồn tại của Thần, liền nảy sinh ý định điên rồ muốn thành Thần, nhưng lại sợ thất bại, nên trước tiên đem Ngôn Hoan sinh ra đã mang dị cốt ra làm vật thí nghiệm.
Ngôn Hoan còn có một bạn cùng phòng cùng cảnh ngộ, hai người nhờ đan dược gây mê mà trong khoảng thời gian ấy xây dựng được tình bạn sâu đậm. Thiếu niên sa cơ kia vừa ngoan vừa mềm mại, lại xinh đẹp đến mức khó tin, hàng mi dài đến mức thành tinh, khiến Ngôn Hoan nhìn mà lòng ngứa ngáy không yên.
Dù sao cũng sắp chết rồi, Ngôn Hoan quyết định buông thả một lần......
Sau đó, đúng lúc nàng đứng dậy, chợt bắt gặp trong đôi mắt màu lưu ly của thiếu niên lóe lên một ánh sáng vàng rực, Ngôn Hoan lập tức nghĩ tới một nhân vật trong truyền thuyết ——
Dãy núi Côn Ngô từng là nơi Thần cư ngụ, nam chính nguyên tác hao tâm tổn trí thử nghiệm trên người Ngôn Hoan, chính là muốn lấy được Thần tức, làm chìa khóa mở ra vùng đất của Thần, Thần Tư là chủ nhân nơi đó, cũng chính là "Thần" mà nam chính nhắc đến. Tính tình Thần Tư lạnh lùng, coi vạn vật như bụi đất, sau khi bị thế nhân lừa gạt, giam cầm, lại càng xem tu sĩ như cỏ rác, vô cùng tàn nhẫn.
Một trong những đặc trưng của Thần Tư chính là thần quang trong mắt.
Mà lúc này, Thần Tư Yến Trần Quân đã bị phong ấn Thần cách và ký ức, cũng giống như nàng đều bị xem như vật thí nghiệm, đợi đến khi hắn khôi phục, đó sẽ là cơn ác mộng của Phù Vân Tông và cả đại lục Tu Tiên, linh khí sẽ bị cắt đứt suốt ngàn năm, toàn bộ tu sĩ sống không bằng chết......
Ngôn Hoan: "......"
Bây giờ nói chia tay còn kịp không?
Vùng đất của Thần đã mất đi khí tức của Thần Tư gần ngàn năm, các trưởng lão đau đầu nhức óc, lo lắng không thôi, thế nhưng đúng vào một ngày nọ, bọn họ đột nhiên cảm nhận được một lực lượng cực mạnh giáng thế —— Thần tức!
Không kịp chờ đợi, bọn họ lập tức mở gương Trần Duyên truy tìm, trong đó hiện ra một cô gái xinh đẹp đang ôm một cục bông trắng muốt đáng yêu đến tan chảy lòng người, dịu dàng dỗ dành: "Bảo bối, ăn thêm chút nữa đi, ăn nhiều mới mau lớn."
Dù cách xa muôn dặm, các trưởng lão vẫn nhìn rõ thần quang trong mắt ấu tể, thông đạt thiên ý, đây là, hậu duệ của Thần Tư?!
Vùng đất của Thần lập tức sôi sục......
Một câu tóm tắt: Giả chết xong trốn, ta sinh ra một bé con lông xù siêu cấp đáng yêu
Danh Sách Chương Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù TruyenChu
- #1Chương 1: Tu tiên duy vật
- #2Chương 2: Ngươi đúng là, khiến người ta buồn nôn
- #3Chương 3: Chúng ta chạy trốn đi
- #4Chương 4: Có phải ta làm huynh đau không?
- #5Chương 5: Giết chết cái thứ súc sinh dám chà đạp tôn nghiêm của nàng!
- #6Chương 6: Muội giết không chỉ là yêu thú
- #7Chương 7: Hình như đây là đồ của ta thì phải
- #8Chương 8: Kiếm Tôn? Nguyên Thời Trạch?
- #9Chương 9: Không biết thì đừng nói bừa, kẻo làm trò cười
- #10Chương 10: Bạch liên hoa này cấp bậc cũng không thấp
- #11Chương 11: Không tò mò, không truy xét, không đào sâu đến cùng
- #12Chương 12: Tiên phủ, nơi mà đến cả Tôn giả cũng nhớ mãi không quên
- #13Chương 13: Khinh nhờn Thần linh sẽ chết sớm
- #14Chương 14: Nếu đã lưỡng tình tương duyệt, thì chọn nó vậy
- #15Chương 15: Nghe đồn, đó là tên của một vị Thần
- #16Chương 16: Tên khốn này chính là cao thủ tẩy não đích thực
- #17Chương 17: Hai món pháp khí này, đều xuất phát từ phụ mẫu của Ngôn Hoan
- #18Chương 18: Nó là Thần Thú bản mệnh mà nàng nhặt được trong bí cảnh của môn phái
- #19Chương 19: Tôn giả của ngươi sẽ không cần một kẻ xấu xí đâu
- #20Chương 20: Nàng ta hận không thể gọi hết các trưởng lão Nguyên Anh kỳ là cha
- #21Chương 21: Ta có một ý nghĩ táo bạo
- #22Chương 22: Tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng có thể tu luyện phân thân
- #23Chương 23: Đây là pháp khí của phụ mẫu ta
- #24Chương 24: Kết tinh của linh tuyền
- #25Chương 25: Linh tủy vạn năm là đường lui cuối cùng của hắn
- #26Chương 26: Hận vì đối phương cướp mất thứ vốn thuộc về mình
- #27Chương 27: Kiểu xui xẻo như vậy, liệu còn ai nữa không?
- #28Chương 28: Có bản lĩnh thì con cũng tìm vệ sĩ có thể chống lại cao thủ Đại Thừa kỳ đi
- #29Chương 29: Người không bằng hồ
- #30Chương 30: Thành Từ Bi là cái bẫy đầu tiên hắn giăng ra cho Thần
- #31Chương 31: Không có quả trứng nào sánh bằng
- #32Chương 32: Đó là phân thân của hắn
- #33Chương 33: Hồng con buồn ngủ, miễn làm phiền
- #34Chương 34: Ngày Thần giáng thế
- #35Chương 35: Mệt rồi, nghỉ một chút
- #36Chương 36: Vân Tôn vẫn chưa biết tên của con rể mình
- #37Chương 37: Không nghe không nghe, nói nữa cũng vậy thôi
- #38Chương 38: Rốt cuộc là miệng phụ thân cứng, hay vỏ trứng của trứng con cứng
- #39Chương 39: Ai mà chẳng là Nguyên Anh kỳ
- #40Chương 40: Rất có thể đây là kiếp thứ hai của Nguyên Thời Trạch trong thế giới
- #41Chương 41: Phân thân
- #42Chương 42: Nguyên Thời Trạch quả thật đã từng đến vùng đất của Thần
- #43Chương 43: Tại sao Nguyên Thời Trạch lại trở thành Thần giả
- #44Chương 44: Kế hoạch giết Thần cũng sẽ chính chức bắt đầu
- #45Chương 45: Ngôn Hoan chính là khói lửa nhân gian, có mặt ở khắp nơi
- #46Chương 46: Gì cơ gì cơ? Bảo bối cũng muốn nghe nữa
- #47Chương 47: Nói nó mập chẳng khác nào xúc phạm lòng tự tôn của một con hồ ly
- #48Chương 48: Xem con ta lớn đẹp chưa
- #49Chương 49: Sao có thể tùy tiện ăn bậy như vậy?!
- #50Chương 50: Ồ, Hồng Hồng à, vậy thì không sao rồi, các con cứ tiếp tục đi