
Tạm dừng
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
250
Chương
0
Lượt xem
279204
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc Truyện Chữ
Sau khi vụ giết người bất thành của Khương Lưu Huỳnh bùng nổ trên các nền tảng mạng, cô nhanh chóng trở thành hiện tượng nổi tiếng, cuối cùng bị mọi người nhất trí đưa lên danh sách “Nhân vật xấu xa nhất toàn quốc thế kỷ 22”.
Có tin đồn rằng, năm cô bốn tuổi, cô đã bỏ mặc anh trai mình, tự mình chạy thoát, để lại anh trai trên chiếc xe của những kẻ bắt cóc.
Khi trở về Khương gia, cô vu khống cha mẹ nuôi, những người đã cưu mang và nuôi dưỡng cô suốt mười năm, là bọn buôn người.
Năm mười sáu tuổi, cô đã đến bệnh viện để phá thai.
Cô thậm chí còn nhẫn tâm đẩy em gái mình xuống cầu thang, khiến cô ấy trở thành một người thực vật.
Những hành động trên chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Ngày càng có nhiều người lên tiếng, họ tuyên bố từng chứng kiến Khương Lưu Huỳnh ăn cắp, bắt nạt bạn học, và thậm chí bán thân trong các hộp đêm.
Họ chỉ trích cô, sỉ nhục cô...
Cho đến khi máy trích xuất ký ức xuất hiện, sự thật dần dần lộ ra.
Những người từng căm ghét, phỉ báng Khương Lưu Huỳnh lần lượt gửi lời xin lỗi: “A Huỳnh, xin lỗi, tỉnh lại đi, chúng tôi sai rồi.”
Người anh cả từng thờ ơ với cô nay mỗi ngày đều khóc bên giường cô, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi em, em gái.”
Người anh thứ hai, kẻ đã từng căm ghét cô, đã tự đâm dao vào ngực mình, khóc lóc lặp lại hàng trăm lần: “Trả lại cho em, em tha thứ cho anh được không?”
Người em trai đã ném hỏng màu vẽ, hủy hoại ước mơ của cô; người cha không quan tâm, nghe theo lời đồn đại mà trừng phạt cô, cuối cùng cũng như phát điên mà tìm kiếm những món đồ cô từng sử dụng.
Nhưng nhà phát triển của máy trích xuất ký ức đã nói: “Cô ấy đã chết rồi.”
Có tin đồn rằng, năm cô bốn tuổi, cô đã bỏ mặc anh trai mình, tự mình chạy thoát, để lại anh trai trên chiếc xe của những kẻ bắt cóc.
Khi trở về Khương gia, cô vu khống cha mẹ nuôi, những người đã cưu mang và nuôi dưỡng cô suốt mười năm, là bọn buôn người.
Năm mười sáu tuổi, cô đã đến bệnh viện để phá thai.
Cô thậm chí còn nhẫn tâm đẩy em gái mình xuống cầu thang, khiến cô ấy trở thành một người thực vật.
Những hành động trên chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Ngày càng có nhiều người lên tiếng, họ tuyên bố từng chứng kiến Khương Lưu Huỳnh ăn cắp, bắt nạt bạn học, và thậm chí bán thân trong các hộp đêm.
Họ chỉ trích cô, sỉ nhục cô...
Cho đến khi máy trích xuất ký ức xuất hiện, sự thật dần dần lộ ra.
Những người từng căm ghét, phỉ báng Khương Lưu Huỳnh lần lượt gửi lời xin lỗi: “A Huỳnh, xin lỗi, tỉnh lại đi, chúng tôi sai rồi.”
Người anh cả từng thờ ơ với cô nay mỗi ngày đều khóc bên giường cô, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi em, em gái.”
Người anh thứ hai, kẻ đã từng căm ghét cô, đã tự đâm dao vào ngực mình, khóc lóc lặp lại hàng trăm lần: “Trả lại cho em, em tha thứ cho anh được không?”
Người em trai đã ném hỏng màu vẽ, hủy hoại ước mơ của cô; người cha không quan tâm, nghe theo lời đồn đại mà trừng phạt cô, cuối cùng cũng như phát điên mà tìm kiếm những món đồ cô từng sử dụng.
Nhưng nhà phát triển của máy trích xuất ký ức đã nói: “Cô ấy đã chết rồi.”
Danh Sách Chương Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54
- #55Chương 55
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61
- #62Chương 62
- #63Chương 63
- #64Chương 64
- #65Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100