
Còn tiếp
Sau Khi Nhặt Được Bàn Tay Vàng Của Long Ngạo Thiên
152
Chương
0
Lượt xem
340820
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Nhặt Được Bàn Tay Vàng Của Long Ngạo Thiên Truyện Chữ
Bạch Ngư xuyên vào một bộ truyện tu tiên nam tần, vừa mở màn đã bị trói buộc với ngọc bội bàn tay vàng của nam chính. Bên trong ngọc bội có bốn bàn tay vàng mang hình người.
Khi ấy, nam chính còn chưa ra đời, các bàn tay vàng cũng chỉ là những linh thể suy yếu, cần nàng cung cấp linh lực để duy trì.
Năm mười bảy tuổi, một vị Tiên Tôn tự xưng là bạn của cha mẹ nàng muốn nhận nàng làm đồ đệ.
Bạch Ngư quyết định đi xem thử, đồng thời hỏi bốn người từng trải xem giới tu chân là nơi như thế nào.
Bốn người từng là cao thủ đương thời đều bị hãm hại đến mức rơi vào thảm cảnh hôm nay, bèn thận trọng tặng nàng tám chữ chân ngôn:
Ngọa hổ tàng long, cố mà giữ mạng.
Bạch Ngư nghe xong, càng nghĩ càng thấy không ổn.
Mạnh mẽ như bọn họ còn rơi vào kết cục như vậy, một tay mơ như nàng đến giới tu chân liệu còn đường sống sao?
Nàng mang theo đống trang bị chắp vá khắp nơi, lòng nặng trĩu lên đường.
Về sau, giới tu chân xuất hiện thêm một thiếu nữ có lai lịch sâu không lường được.
Nghe đồn, bản mệnh kiếm của Kiếm Thánh đã im hơi lặng tiếng suốt mấy trăm năm bỗng nhiên xuất thế, nhận nàng làm chủ.
Tử Ngọc Nga Mi Thứ, tác phẩm đỉnh cao của giới luyện khí năm xưa, xuất hiện trên tóc nàng, trở thành cây trâm gỗ dùng để búi tóc.
Ngay cả đan dược nàng tiện tay lấy ra cũng đáng giá ngàn vàng, thế nhưng nàng lại có thể tùy ý tặng cho người khác.
Còn có lời đồn rằng nàng mang trong mình truyền thừa của Phù sư đệ nhất một thời, chỉ dựa vào một đạo huyền phù đã khiến vị Tiên Tôn không coi ai ra gì kia phải cúi đầu khâm phục.
Bạch Ngư xách theo một thanh kiếm rách đi ngang qua, nghe được lời đồn ấy, không khỏi cảm thán giới tu chân quả nhiên ngọa hổ tàng long, sợ đến mức vội nuốt một nắm linh đan để trấn kinh.
Người đàn ông bên cạnh nhìn nàng, vẻ mặt khó nói hết bằng lời: “Có khi nào người trong lời đồn ấy chính là nàng không?”
Bạch Ngư: “Sao có thể chứ? Ta yếu như vậy mà!”
Nàng chẳng hề nhận ra điều gì, đưa tay chỉnh lại cây trâm gỗ đã lệch trên tóc.
Thẻ nội dung: Tình hữu độc chung, tiên hiệp tu chân, ngọt văn, xuyên sách, nhẹ nhàng, Long Ngạo Thiên
Góc nhìn nhân vật chính: Bạch Ngư, Tạ Chỉ
Giới thiệu trong một câu: Thật ra ta là một cao thủ.
Chủ đề: Nỗ lực tạo dựng cuộc sống tốt đẹp.
Khi ấy, nam chính còn chưa ra đời, các bàn tay vàng cũng chỉ là những linh thể suy yếu, cần nàng cung cấp linh lực để duy trì.
Năm mười bảy tuổi, một vị Tiên Tôn tự xưng là bạn của cha mẹ nàng muốn nhận nàng làm đồ đệ.
Bạch Ngư quyết định đi xem thử, đồng thời hỏi bốn người từng trải xem giới tu chân là nơi như thế nào.
Bốn người từng là cao thủ đương thời đều bị hãm hại đến mức rơi vào thảm cảnh hôm nay, bèn thận trọng tặng nàng tám chữ chân ngôn:
Ngọa hổ tàng long, cố mà giữ mạng.
Bạch Ngư nghe xong, càng nghĩ càng thấy không ổn.
Mạnh mẽ như bọn họ còn rơi vào kết cục như vậy, một tay mơ như nàng đến giới tu chân liệu còn đường sống sao?
Nàng mang theo đống trang bị chắp vá khắp nơi, lòng nặng trĩu lên đường.
Về sau, giới tu chân xuất hiện thêm một thiếu nữ có lai lịch sâu không lường được.
Nghe đồn, bản mệnh kiếm của Kiếm Thánh đã im hơi lặng tiếng suốt mấy trăm năm bỗng nhiên xuất thế, nhận nàng làm chủ.
Tử Ngọc Nga Mi Thứ, tác phẩm đỉnh cao của giới luyện khí năm xưa, xuất hiện trên tóc nàng, trở thành cây trâm gỗ dùng để búi tóc.
Ngay cả đan dược nàng tiện tay lấy ra cũng đáng giá ngàn vàng, thế nhưng nàng lại có thể tùy ý tặng cho người khác.
Còn có lời đồn rằng nàng mang trong mình truyền thừa của Phù sư đệ nhất một thời, chỉ dựa vào một đạo huyền phù đã khiến vị Tiên Tôn không coi ai ra gì kia phải cúi đầu khâm phục.
Bạch Ngư xách theo một thanh kiếm rách đi ngang qua, nghe được lời đồn ấy, không khỏi cảm thán giới tu chân quả nhiên ngọa hổ tàng long, sợ đến mức vội nuốt một nắm linh đan để trấn kinh.
Người đàn ông bên cạnh nhìn nàng, vẻ mặt khó nói hết bằng lời: “Có khi nào người trong lời đồn ấy chính là nàng không?”
Bạch Ngư: “Sao có thể chứ? Ta yếu như vậy mà!”
Nàng chẳng hề nhận ra điều gì, đưa tay chỉnh lại cây trâm gỗ đã lệch trên tóc.
Thẻ nội dung: Tình hữu độc chung, tiên hiệp tu chân, ngọt văn, xuyên sách, nhẹ nhàng, Long Ngạo Thiên
Góc nhìn nhân vật chính: Bạch Ngư, Tạ Chỉ
Giới thiệu trong một câu: Thật ra ta là một cao thủ.
Chủ đề: Nỗ lực tạo dựng cuộc sống tốt đẹp.
Danh Sách Chương Sau Khi Nhặt Được Bàn Tay Vàng Của Long Ngạo Thiên TruyenChu
- #51Chương 34: Tiên tử cứu mạng! (2/2)
- #52Chương 35: Nàng coi hắn là bạn (1/2)
- #53Chương 35: Nàng coi hắn là bạn (2/2)
- #54Chương 36: …Nhất định là cách hắn mở cửa không đúng (1/2)
- #55Chương 36: …Nhất định là cách hắn mở cửa không đúng (2/2)
- #56Chương 37: Biến thái vẫn quá nhiều! (1/2)
- #57Chương 37: Biến thái vẫn quá nhiều! (2/2)
- #58Chương 38: “Tiểu tổ tông, chuyện này ta thật sự không dám.” (1/2)
- #59Chương 38: “Tiểu tổ tông, chuyện này ta thật sự không dám.” (2/2)
- #60Chương 39: Thế nào? Đại cung phụng? (1/2)
- #61Chương 39: Thế nào? Đại cung phụng? (2/2)
- #62Chương 40: “Phong hiệu cứ gọi là Chiêu Tài.” (1/2)
- #63Chương 40: “Phong hiệu cứ gọi là Chiêu Tài.” (2/2)
- #64Chương 41: Rất tốt, hóa ra căn nguyên nàng học văn hóa không tốt nằm ở đây (1/2)
- #65Chương 41: Rất tốt, hóa ra căn nguyên nàng học văn hóa không tốt nằm ở đây (2/2)
- #66Chương 42: Người gặp người thích! (1/2)
- #67Chương 42: Người gặp người thích! (2/2)
- #68Chương 43: Hỏng rồi! Hắn bị ám toán rồi! (1/2)
- #69Chương 43: Hỏng rồi! Hắn bị ám toán rồi! (2/2)
- #70Chương 44: Nàng không quay đầu lấy một lần (1/2)
- #71Chương 44: Nàng không quay đầu lấy một lần (2/2)
- #72Chương 45: Không phải ảo cảnh, mà là trùng phùng
- #73Chương 46: Tiểu Ngư có thể tu luyện đến Kim Đan, thật sự hoàn toàn nhờ thiên phú gánh vác (1/2)
- #74Chương 46: Tiểu Ngư có thể tu luyện đến Kim Đan, thật sự hoàn toàn nhờ thiên phú gánh vác (2/2)
- #75Chương 47: Vì việc tu hành của Tạ Chỉ, Quý Nghiễn thật sự đã hy sinh quá nhiều! (1/2)
- #76Chương 47: Vì việc tu hành của Tạ Chỉ, Quý Nghiễn thật sự đã hy sinh quá nhiều! (2/2)
- #77Chương 48: “Ngựa hoang đứt cương rồi.”
- #78Chương 49: Ừm ừm, ngon ngon ngon… Ọe! (1/2)
- #79Chương 49: Ừm ừm, ngon ngon ngon… Ọe! (2/2)
- #80Chương 50: “Ợ——”
- #81Chương 51: “Đây là thịt mềm của ta.” (1/2)
- #82Chương 51: “Đây là thịt mềm của ta.” (2/2)
- #83Chương 52: Leng keng—— (1/2)
- #84Chương 52: Leng keng—— (2/2)
- #85Chương 53: Bây giờ, ta đã có tư cách chưa? (1/2)
- #86Chương 53: Bây giờ, ta đã có tư cách chưa? (2/2)
- #87Chương 54: “Nói gì đi chứ, Yến bá bá!” (1/2)
- #88Chương 54: “Nói gì đi chứ, Yến bá bá!” (2/2)
- #89Chương 55: Ta cũng đâu muốn làm thế này! (1/2)
- #90Chương 55: Ta cũng đâu muốn làm thế này! (2/2)
- #91Chương 56: “Phật Tổ và Vô Lượng Thiên Tôn đều sẽ thông cảm cho chúng ta.” (1/2)
- #92Chương 56: “Phật Tổ và Vô Lượng Thiên Tôn đều sẽ thông cảm cho chúng ta.” (2/2)
- #93Chương 57: “Nguyệt Nha Nhi về rồi!” (1/2)
- #94Chương 57: “Nguyệt Nha Nhi về rồi!” (2/2)
- #95Chương 58: Vừa hay Tiểu Ngư biết ăn, bổ sung cho nhau quá còn gì! (1/2)
- #96Chương 58: Vừa hay Tiểu Ngư biết ăn, bổ sung cho nhau quá còn gì! (2/2)
- #97Chương 59: “Ngươi làm ta sợ chết khiếp.” (1/2)
- #98Chương 59: “Ngươi làm ta sợ chết khiếp.” (2/2)
- #99Chương 60: Hóa ra là thiên phú dị bẩm (1/2)
- #100Chương 60: Hóa ra là thiên phú dị bẩm (2/2)