
Còn tiếp
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
112
Chương
0
Lượt xem
278274
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Truyện Chữ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Ngọt văn, Song khiết, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1
Giới thiệu:
[Ôn nhu cứng cỏi thành thật X Mắt mù tâm địa đen tối mắc chứng khát da thịt]
Người Trì Huỳnh phải gả thay cho đích tỷ chính là một tên ma ốm hai mắt bị mù, Chiêu Vương.
Nàng nghĩ, dù sao ma ốm thì sống không lâu nữa, người vừa ch·ết là nàng có thể mau chóng được giải thoát.
Nhưng gả qua rồi mới phát hiện, Chiêu Vương không chỉ tính tình âm trầm, tàn nhẫn độc ác, còn rất thích tra tấn người, việc hắn thích nhất là nghiên cứu thân thể nàng, dùng đầu ngón tay từng tấc từng tấc miêu tả bộ dáng nàng, lưu lại dấu vết thuộc về hắn.
Trì Huỳnh khóc không ra nước mắt, đành phải chịu.
Ai cũng không ngờ, Chiêu Vương không những không chết, còn giết cha sát huynh, diệt trừ đối thủ, một bước lên tới Đế vị phía trên vạn người.
Mà thứ nữ gả thay Trì Huỳnh, tất nhiên là muốn trả lại đích tỷ chi vị Chiêu Vương Phi tôn quý.
Cũng may Chiêu Vương là người mù, căn bản không thể biết được bộ dạng của người bên gối.
-
Trì Huỳnh trốn đến Giang Nam xa xôi ngàn dặm, không nghĩ rằng vào một đêm mưa, nam nhân một thân long bào xuất hiện trước của nhà.
Trì Huỳnh bị ép đến góc tường, không còn chỗ trốn.
Hắn không những có thể nhìn được, còn dùng đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng, đầu ngón tay thong thả ung dung mà leo lên má nàng.
"Thì ra A Huỳnh trông như thế này sao."
"Cho rằng kiếm một cái đồ dỏm thay thế là trẫm không phát hiện ra?"
"Vành tai của nàng chạm vào liền nóng lên, hõm xương quai xanh có thể chứa cả chén rượu, eo thon chỉ bằng một vòng tay, dưới rốn ba tấc có một vết sẹo cũ, chân dài ba thước, phía trên từng có dấu răng của ta... A Huỳnh, ta nắm rõ nàng trong lòng bàn tay."
Gương mặt Trì Huỳnh đỏ ửng, đến ngón chân cũng cuộn tròn lại.
Trì Huỳnh tưởng nàng lừa gạt hắn, thể nào cũng phải nhận lấy trừng phạt, lại không nghĩ rằng chờ tới phượng ấn do chính tay hắn trao.
Tất nhiên cũng không tránh được hắn "trừng phạt" —
Từ đây, Tiêu Phòng hàng đêm chuyên sủng, hậu cung Đế Vương không có người nào khác.
[Nhắc nhở người đọc]
Nam chính đoạn đầu rất cẩu, quân tử ôn nhuận không có đạo đức, mắc chứng khát da thịt nghiêm trọng, tất nhiên chỉ đối với nữ chính, sau này mắt sẽ hết mù, nhưng bệnh khát da thịt thì không.
Nam chính yêu trước, đừng hỏi vì sao yêu, chỉ là "sự hấp dẫn về mặt sinh lý, từ đầu đến chân, đến cả sợi tóc cũng yêu. Hắn sẽ chết mất nếu không được ở gần nàng, nhưng hắn cũng rất giỏi giả vờ.
Tag: 1v1 song xử, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt văn, Nhẹ nhàng, Mỹ cường thảm, Cưới trước yêu sau
Vai chính: Trì Huỳnh, Chiêu Vương
Một câu tóm tắt: Tham luyến nàng, chiếm hữu nàng, muốn ngừng mà không được
Lập ý: Nguyện quân ngàn vạn tuổi, vô tuổi không phùng xuân
t, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1
Giới thiệu:
[Ôn nhu cứng cỏi thành thật X Mắt mù tâm địa đen tối mắc chứng khát da thịt]
Người Trì Huỳnh phải gả thay cho đích tỷ chính là một tên ma ốm hai mắt bị mù, Chiêu Vương.
Nàng nghĩ, dù sao ma ốm thì sống không lâu nữa, người vừa ch·ết là nàng có thể mau chóng được giải thoát.
Nhưng gả qua rồi mới phát hiện, Chiêu Vương không chỉ tính tình âm trầm, tàn nhẫn độc ác, còn rất thích tra tấn người, việc hắn thích nhất là nghiên cứu thân thể nàng, dùng đầu ngón tay từng tấc từng tấc miêu tả bộ dáng nàng, lưu lại dấu vết thuộc về hắn.
Trì Huỳnh khóc không ra nước mắt, đành phải chịu.
Ai cũng không ngờ, Chiêu Vương không những không chết, còn giết cha sát huynh, diệt trừ đối thủ, một bước lên tới Đế vị phía trên vạn người.
Mà thứ nữ gả thay Trì Huỳnh, tất nhiên là muốn trả lại đích tỷ chi vị Chiêu Vương Phi tôn quý.
Cũng may Chiêu Vương là người mù, căn bản không thể biết được bộ dạng của người bên gối.
-
Trì Huỳnh trốn đến Giang Nam xa xôi ngàn dặm, không nghĩ rằng vào một đêm mưa, nam nhân một thân long bào xuất hiện trước của nhà.
Trì Huỳnh bị ép đến góc tường, không còn chỗ trốn.
Hắn không những có thể nhìn được, còn dùng đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng, đầu ngón tay thong thả ung dung mà leo lên má nàng.
"Thì ra A Huỳnh trông như thế này sao."
"Cho rằng kiếm một cái đồ dỏm thay thế là trẫm không phát hiện ra?"
"Vành tai của nàng chạm vào liền nóng lên, hõm xương quai xanh có thể chứa cả chén rượu, eo thon chỉ bằng một vòng tay, dưới rốn ba tấc có một vết sẹo cũ, chân dài ba thước, phía trên từng có dấu răng của ta... A Huỳnh, ta nắm rõ nàng trong lòng bàn tay."
Gương mặt Trì Huỳnh đỏ ửng, đến ngón chân cũng cuộn tròn lại.
Trì Huỳnh tưởng nàng lừa gạt hắn, thể nào cũng phải nhận lấy trừng phạt, lại không nghĩ rằng chờ tới phượng ấn do chính tay hắn trao.
Tất nhiên cũng không tránh được hắn "trừng phạt" —
Từ đây, Tiêu Phòng hàng đêm chuyên sủng, hậu cung Đế Vương không có người nào khác.
[Nhắc nhở người đọc]
Nam chính đoạn đầu rất cẩu, quân tử ôn nhuận không có đạo đức, mắc chứng khát da thịt nghiêm trọng, tất nhiên chỉ đối với nữ chính, sau này mắt sẽ hết mù, nhưng bệnh khát da thịt thì không.
Nam chính yêu trước, đừng hỏi vì sao yêu, chỉ là "sự hấp dẫn về mặt sinh lý, từ đầu đến chân, đến cả sợi tóc cũng yêu. Hắn sẽ chết mất nếu không được ở gần nàng, nhưng hắn cũng rất giỏi giả vờ.
Tag: 1v1 song xử, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Ngọt văn, Nhẹ nhàng, Mỹ cường thảm, Cưới trước yêu sau
Vai chính: Trì Huỳnh, Chiêu Vương
Một câu tóm tắt: Tham luyến nàng, chiếm hữu nàng, muốn ngừng mà không được
Lập ý: Nguyện quân ngàn vạn tuổi, vô tuổi không phùng xuân
t, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1
Danh Sách Chương Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù TruyenChu
- #1Chương 1: Thế gả
- #2Chương 2: Chiêu Vương
- #3Chương 3: Vương phi đang nhìn bổn vương?
- #4Chương 4: Xúc cảm nhẹ nhàng tinh tế
- #5Chương 5: Hương ngọt ngào
- #6Chương 6: Tay vững chút, bản vương không đau
- #7Chương 7: Tâm loạn thần mê
- #8Chương 8: Muốn nắm chặt chẽ ở trong tay
- #9Chương 9: Đan xen cùng nhịp tim gấp gáp hỗn loạn của nàng
- #10Chương 10: Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời
- #11Chương 11: Sao nàng lại thẹn thùng đến vậy
- #12Chương 12: Có thể ôm một chút không?
- #13Chương 13: Chôn thật sâu ở bên cổ nàng
- #14Chương 14: Trong lòng điện hạ nghi ngờ vương phi có vấn đề?
- #15Chương 15: Điện hạ oan uổng ta
- #16Chương 16: Lòng bàn tay hắn chạm vào nơi mắt cá chân bị thương
- #17Chương 17: Bàn tay miêu tả ngũ quan nàng
- #18Chương 18: Gò má nhẹ nhàng tựa vào hõm vai hắn
- #19Chương 19: Vết đỏ bên gáy
- #20Chương 20: Nhị tỷ tỷ không đổi lại?
- #21Chương 21: Bí mật của Vương phi
- #22Chương 22: Trừng phạt
- #23Chương 23: Hắn hôn đến mức rơi lệ
- #24Chương 24: Nàng có bằng lòng không?
- #25Chương 25: Vết sẹo cũ
- #26Chương 26: Hắn ôm thật chặt
- #27Chương 27: Ta rất thích
- #28Chương 28: Chúng ta là phu thê
- #29Chương 29: Hắn gọi "A Dĩnh", hay là "A Huỳnh"?
- #30Chương 30: Làm nũng
- #31Chương 31: A Huỳnh, rốt cuộc nàng muốn gì?
- #32Chương 32: Thay ta nhìn đường
- #33Chương 33: Chiêu Vương có lẽ sẽ rất thích nàng
- #34Chương 34: Đột nhiên rất nhớ nàng
- #35Chương 35: Đã không dứt được, vậy thì không dứt nữa
- #36Chương 36: Vội vội vàng vàng
- #37Chương 37: "Lên xe."
- #38Chương 38: Phạt ta bồi tội cho nàng
- #39Chương 39: Khó xử
- #40Chương 40: Nàng luôn không thích chủ động
- #41Chương 41: "Đẹp không?"
- #42Chương 42: Đôi mắt hắn
- #43Chương 43: Vương phi và Tuyên Vương xưa nay không quen biết
- #44Chương 44: Ta bồi tội với nàng
- #45Chương 45: Mơ hồ thấy đôi mắt nàng
- #46Chương 46: Sao ở ngay trong lòng bàn tay người
- #47Chương 47: Hắn phảng phất đã "nhìn" nàng hồi lâu
- #48Chương 48: Ta sẽ không để nàng gặp chuyện
- #49Chương 49: "Phải là nàng."
- #50Chương 50: Hiểm cảnh