
Còn tiếp
Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy
86
Chương
0
Lượt xem
322543
Đề cử
Giới Thiệu Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy Truyện Chữ
Một chiếc xe tải từ phía đối diện phóng thẳng tới, ánh đèn chói mắt.
Phương Nhiên vô thức che mắt, tưởng bản thân sắp bị nghiền nát thành file nén .zip, kết quả giây tiếp theo bỗng xuyên đến mười năm sau.
Phương Nhiên mờ mịt đứng trong cục cảnh sát bấm số của cậu bạn nối khố.
Mười năm rồi, không ngờ Hoắc Diễn vẫn chưa thay số điện thoại.
Vừa nghe thấy giọng của Phương Nhiên, đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, sau đó chỉ để lại hai chữ khàn khàn.
"Chờ tôi."
Phương Nhiên được Hoắc Diễn đưa về nhà.
Người bạn nối khố năm đó cùng cậu nghèo túng đến mức trong túi còn sạch sẽ hơn cả mặt, bây giờ đã trở thành ông trùm của giới thương nhân, ai cũng phải gọi anh một tiếng Hoắc tổng.
Cậu ở lại biệt thự của Hoắc Diễn, bữa ăn mỗi ngày có ít nhất năm đầu bếp thay phiên nhau chuẩn bị, nhà thiết kế đến lấy số đo may quần áo cho cậu, tầng trên cùng của biệt thự được phá tường, gộp lại thành phòng chơi game dành riêng cho cậu.
Phương Nhiên sống một cuộc sống trong mơ.
Cậu có thể cứ vậy mà làm một con cá muối, dạo chơi trong cái bể siêu cấp xa hoa mà người bạn nối khố tạo ra.
Mãi đến khi cậu vô tình bước vào nơi được giới thiệu là phòng kho của biệt thự.
Nơi đó được bố trí giống như linh đường, trên tường treo ảnh cậu, ánh nến lay động, trên bàn thờ đặt bát đồng đựng nước trong, mặt nước trôi nổi một vệt máu.
Phương Nhiên vượt qua mười năm trong một cái chớp mắt, là kỳ tích mà Hoắc Diễn ngày đêm cầu nguyện, cầu Thần khấn Phật.
.
Gần đây Hoắc tổng đến công ty luôn có một thiếu niên theo sau. Có nhân viên nọ đoán, có lẽ là con cháu trong nhà của Hoắc tổng?
Nhưng thiếu niên này đúng là không biết một vừa hai phải, có giám đốc cấp cao không chỉ nhìn thấy một lần, cậu không kiêng dè gì mà làm tổ trên ghế của Hoắc tổng chơi game, khiến Hoắc tổng chỉ có thể ngồi trên sô pha đối diện đọc tài liệu.
Thậm chí có nhân viên từng nghe thấy thiếu niên hất hàm đòi Hoắc tổng đi giày cho mình, mặc áo khoác cho mình.
Sau nữa, trên mạng tuồn ra tin đồn Hoắc tổng đã kết hôn ở nước ngoài, trong tấm ảnh chụp vội mờ tịt, đám nhân viên liếc mắt một cái đã nhận ra, người được Hoắc tổng ôm eo cúi đầu hôn kia chính là thiếu niên này.
* Tiểu kịch trường 1
Bạn nối khố bỗng già đi mười tuổi là cảm giác gì.
Rõ ràng ngày hôm trước vẫn còn cùng nhau trốn học đi chơi game, chớp mắt một cái, người kia đã trở thành người đàn ông thành đạt mặc tây trang, sơ mi thẳng thớm, cúc áo cài đến trên cùng, trong lúc giơ tay nhấc chân, lộ ra nút cài bằng kim cương lấp lánh trên tay áo, chói mù con mắt.
Hắn cao lên rất nhiều, đứng trước mặt Phương Nhiên, rũ mắt nhìn cậu còn có mấy phần dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống.
"Sao lại lén chạy ra ngoài chơi không báo trước?"
"Ai cho em tắt định vị trong điện thoại?"
"Nhiên Nhiên, không nghe lời có đúng không?"
* Tiểu kịch trường 2
Lăn lộn với trúc mã trên một chiếc giường là cảm giác gì?
Mười năm này không biết Hoắc Diễn ăn gì để lớn, mà hiện tại vừa cao vừa to, ôm Phương Nhiên mà như ôm một con thỏ bông, có thể dễ dàng bắt lấy cổ chân Phương Nhiên, kéo người lại khi cậu giãy dụa muốn bò về phía trước.
Động tác như muốn bỏ trốn này của Phương Nhiên đã kích thích đến Hoắc Diễn.
Ánh mắt của người đàn ông tối đi, càng dùng sức ôm chặt Phương Nhiên hơn, giọng nói khàn khàn.
"Muốn nhốt bé yêu lại."
*
Công bề ngoài đội lốt người bên trong điên rồ vs Thụ mặt trời nhỏ hơi thẳng nam
(Công bị điên thật)
Note của tác giả: Không có tình tiết thần bí huyền huyễn gì cả, thuần tuý là xuyên không.
Linh đường chỉ để ký thác tình cảm, không có yếu tố giả tưởng
Phương Nhiên vô thức che mắt, tưởng bản thân sắp bị nghiền nát thành file nén .zip, kết quả giây tiếp theo bỗng xuyên đến mười năm sau.
Phương Nhiên mờ mịt đứng trong cục cảnh sát bấm số của cậu bạn nối khố.
Mười năm rồi, không ngờ Hoắc Diễn vẫn chưa thay số điện thoại.
Vừa nghe thấy giọng của Phương Nhiên, đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, sau đó chỉ để lại hai chữ khàn khàn.
"Chờ tôi."
Phương Nhiên được Hoắc Diễn đưa về nhà.
Người bạn nối khố năm đó cùng cậu nghèo túng đến mức trong túi còn sạch sẽ hơn cả mặt, bây giờ đã trở thành ông trùm của giới thương nhân, ai cũng phải gọi anh một tiếng Hoắc tổng.
Cậu ở lại biệt thự của Hoắc Diễn, bữa ăn mỗi ngày có ít nhất năm đầu bếp thay phiên nhau chuẩn bị, nhà thiết kế đến lấy số đo may quần áo cho cậu, tầng trên cùng của biệt thự được phá tường, gộp lại thành phòng chơi game dành riêng cho cậu.
Phương Nhiên sống một cuộc sống trong mơ.
Cậu có thể cứ vậy mà làm một con cá muối, dạo chơi trong cái bể siêu cấp xa hoa mà người bạn nối khố tạo ra.
Mãi đến khi cậu vô tình bước vào nơi được giới thiệu là phòng kho của biệt thự.
Nơi đó được bố trí giống như linh đường, trên tường treo ảnh cậu, ánh nến lay động, trên bàn thờ đặt bát đồng đựng nước trong, mặt nước trôi nổi một vệt máu.
Phương Nhiên vượt qua mười năm trong một cái chớp mắt, là kỳ tích mà Hoắc Diễn ngày đêm cầu nguyện, cầu Thần khấn Phật.
.
Gần đây Hoắc tổng đến công ty luôn có một thiếu niên theo sau. Có nhân viên nọ đoán, có lẽ là con cháu trong nhà của Hoắc tổng?
Nhưng thiếu niên này đúng là không biết một vừa hai phải, có giám đốc cấp cao không chỉ nhìn thấy một lần, cậu không kiêng dè gì mà làm tổ trên ghế của Hoắc tổng chơi game, khiến Hoắc tổng chỉ có thể ngồi trên sô pha đối diện đọc tài liệu.
Thậm chí có nhân viên từng nghe thấy thiếu niên hất hàm đòi Hoắc tổng đi giày cho mình, mặc áo khoác cho mình.
Sau nữa, trên mạng tuồn ra tin đồn Hoắc tổng đã kết hôn ở nước ngoài, trong tấm ảnh chụp vội mờ tịt, đám nhân viên liếc mắt một cái đã nhận ra, người được Hoắc tổng ôm eo cúi đầu hôn kia chính là thiếu niên này.
* Tiểu kịch trường 1
Bạn nối khố bỗng già đi mười tuổi là cảm giác gì.
Rõ ràng ngày hôm trước vẫn còn cùng nhau trốn học đi chơi game, chớp mắt một cái, người kia đã trở thành người đàn ông thành đạt mặc tây trang, sơ mi thẳng thớm, cúc áo cài đến trên cùng, trong lúc giơ tay nhấc chân, lộ ra nút cài bằng kim cương lấp lánh trên tay áo, chói mù con mắt.
Hắn cao lên rất nhiều, đứng trước mặt Phương Nhiên, rũ mắt nhìn cậu còn có mấy phần dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống.
"Sao lại lén chạy ra ngoài chơi không báo trước?"
"Ai cho em tắt định vị trong điện thoại?"
"Nhiên Nhiên, không nghe lời có đúng không?"
* Tiểu kịch trường 2
Lăn lộn với trúc mã trên một chiếc giường là cảm giác gì?
Mười năm này không biết Hoắc Diễn ăn gì để lớn, mà hiện tại vừa cao vừa to, ôm Phương Nhiên mà như ôm một con thỏ bông, có thể dễ dàng bắt lấy cổ chân Phương Nhiên, kéo người lại khi cậu giãy dụa muốn bò về phía trước.
Động tác như muốn bỏ trốn này của Phương Nhiên đã kích thích đến Hoắc Diễn.
Ánh mắt của người đàn ông tối đi, càng dùng sức ôm chặt Phương Nhiên hơn, giọng nói khàn khàn.
"Muốn nhốt bé yêu lại."
*
Công bề ngoài đội lốt người bên trong điên rồ vs Thụ mặt trời nhỏ hơi thẳng nam
(Công bị điên thật)
Note của tác giả: Không có tình tiết thần bí huyền huyễn gì cả, thuần tuý là xuyên không.
Linh đường chỉ để ký thác tình cảm, không có yếu tố giả tưởng
Danh Sách Chương Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50