
Tạm dừng
Sự Trở Về Của Chiến Thần
70
Chương
0
Lượt xem
286495
Đề cử
Giới Thiệu Sự Trở Về Của Chiến Thần Truyện Chữ
Sau khi hận xong, thì là xóa sạch hoàn †oàn Lâm Bình ở trong lòng cô ta.
“Anh bị hãm hại!”
Lâm Bình giải thích.
“Có lẽ vậy!”
Rất rõ ràng, Lâm Nhã không tin.
“Tôi gọi anh ra đây, chỉ vì muốn nói với anh, giữa hai chúng ta, sẽ không còn khả năng gì nữa, tôi ở Nam, anh ở Bắc, vĩnh viễn không giao nhau!”
Ý cười trên mặt Lâm Bình không giảm, nhưng càng thêm chua xót.
Năm đó, Lâm Nhã không nói như vậy.
Anh và em, một người Nam, một người Bắc, vẫn đi hướng Nam thì sẽ tới hướng Bắc, vân đi hướng Bắc thì sẽ tới hướng Nam, chúng †a vĩnh viễn không thể phân cách!
Nhưng những chuyện này, anh ta đều không thèm để ý rồi.
Năm năm chinh chiến trải qua vô số sinh tử, chuyện tình cảm trai gái, Lâm Bình sớm đã xem nhạt, phần tình cảm năm đó của anh đối với Lâm Nhã đã chôn sâu trong lòng từ lâu, chậm rãi nhạt dần.
Anh càng coi trọng, là phần tình thân đối với Lâm Nhã.
Lần này trở về, anh chỉ muốn tới thăm cha mẹ nuôi và Lâm Nhã thôi.
Nhưng ngoại trừ cha nuôi ra, tất cả mọi người đều hiểu lầm anh.
“Tôi không muốn anh phá hoại tình cảm hiện giờ của tôi, tôi cũng không hy vọng cha mẹ vì chuyện của anh mà cãi nhau!”
“Mấy năm nay, cha mẹ vì chuyện của anh mà bị người ta châm chọc nhiều lần! Tuy anh ngồi tù, nhưng với bản lĩnh của anh, chắc chắn tìm việc cũng sẽ không khó, sau này cố gắng làm việc, đối nhân xử thế thật tốt, đừng bôi tro trát trấu lên mặt cha mẹ nữa!”
Trong lòng Lâm Nhã hiện lên chút không đành lòng, nhưng vẫn lạnh giọng nói.
Nhất là khi nói sáu chữ “đối nhân xử thế thật tốt”, cô ta nói rất nặng.
“Yên tâm đi, lần này trở về, anh sẽ không dây dưa với em, cũng sẽ không để cha mẹ chịu ấm ức nữa!”
Lâm Bình thu lại nụ cười trên mặt, hít sâu một hơi, trong lòng có chút tư vị không phải.
Sau đó, anh dẫn đầu đi vào phòng khách.
Trên mặt Lâm Nhã xuất hiện vẻ thất vọng.
“Anh bị hãm hại!”
Lâm Bình giải thích.
“Có lẽ vậy!”
Rất rõ ràng, Lâm Nhã không tin.
“Tôi gọi anh ra đây, chỉ vì muốn nói với anh, giữa hai chúng ta, sẽ không còn khả năng gì nữa, tôi ở Nam, anh ở Bắc, vĩnh viễn không giao nhau!”
Ý cười trên mặt Lâm Bình không giảm, nhưng càng thêm chua xót.
Năm đó, Lâm Nhã không nói như vậy.
Anh và em, một người Nam, một người Bắc, vẫn đi hướng Nam thì sẽ tới hướng Bắc, vân đi hướng Bắc thì sẽ tới hướng Nam, chúng †a vĩnh viễn không thể phân cách!
Nhưng những chuyện này, anh ta đều không thèm để ý rồi.
Năm năm chinh chiến trải qua vô số sinh tử, chuyện tình cảm trai gái, Lâm Bình sớm đã xem nhạt, phần tình cảm năm đó của anh đối với Lâm Nhã đã chôn sâu trong lòng từ lâu, chậm rãi nhạt dần.
Anh càng coi trọng, là phần tình thân đối với Lâm Nhã.
Lần này trở về, anh chỉ muốn tới thăm cha mẹ nuôi và Lâm Nhã thôi.
Nhưng ngoại trừ cha nuôi ra, tất cả mọi người đều hiểu lầm anh.
“Tôi không muốn anh phá hoại tình cảm hiện giờ của tôi, tôi cũng không hy vọng cha mẹ vì chuyện của anh mà cãi nhau!”
“Mấy năm nay, cha mẹ vì chuyện của anh mà bị người ta châm chọc nhiều lần! Tuy anh ngồi tù, nhưng với bản lĩnh của anh, chắc chắn tìm việc cũng sẽ không khó, sau này cố gắng làm việc, đối nhân xử thế thật tốt, đừng bôi tro trát trấu lên mặt cha mẹ nữa!”
Trong lòng Lâm Nhã hiện lên chút không đành lòng, nhưng vẫn lạnh giọng nói.
Nhất là khi nói sáu chữ “đối nhân xử thế thật tốt”, cô ta nói rất nặng.
“Yên tâm đi, lần này trở về, anh sẽ không dây dưa với em, cũng sẽ không để cha mẹ chịu ấm ức nữa!”
Lâm Bình thu lại nụ cười trên mặt, hít sâu một hơi, trong lòng có chút tư vị không phải.
Sau đó, anh dẫn đầu đi vào phòng khách.
Trên mặt Lâm Nhã xuất hiện vẻ thất vọng.
Danh Sách Chương Sự Trở Về Của Chiến Thần TruyenChu
- #1Chương 1: Vinh quang trở về
- #2Chương 2: Cảnh còn người mất
- #3Chương 3: Giới thiệu công việc
- #4Chương 4: Tin tức về hai mẹ con
- #5Chương 5: Anh, đang tự tìm đường chất à?
- #6Chương 6: Chứng cứ vô cùng xác thực
- #7Chương 7: Tiền bạc, chỉ là một chuỗi con số
- #8Chương 8: Tô Phi Tuyết Lời nói của
- #9Chương 9: Anh dám tát tôi
- #10Chương 10: Đi ngủ
- #11Chương 11: Cơ thể bị rượu đục khoét
- #12Chương 12: Tên tuổi của Thanh Sơn
- #13Chương 13: Nằm yên Trần Thu cái hiểu cái không gật đầu
- #14Chương 14: Quà gặp mặt Cái gì?
- #15Chương 15: Ông hỏi một chút, bọn họ dám ra tay với tôi không
- #16Chương 16: Gặp nhau lần nữa
- #17Chương 17: Tôi thật sự rất thất vọng về anh
- #18Chương 18: Anh lấy đâu ra sức mạnh
- #19Chương 19: Sởn gai ốc
- #20Chương 20: Phóng tầm mắt nhìn khắp thành phố
- #21Chương 21: Đây có phải là lý do khiến anh tự tin hay không
- #22Chương 22: Tình cảm một thời
- #23Chương 23: Phòng ngủ Khu chung cư An Khánh!
- #24Chương 24: Anh làm gì tôi đấy
- #25Chương 25: Không tạo nên sóng gió “Mẹt”
- #26Chương 26: Chỉ bảo Khu biệt thự Thanh Hài
- #27Chương 27: Ba nghìn năm trăm tỷ
- #28Chương 28: Gấp đôi Mọi người nhao nhao quay đầu lại
- #29Chương 29: Nhân vật lớn
- #30Chương 30: Chờ mong
- #31Chương 31: Từ chối Ngay tại lúc
- #32Chương 32: Anh có thư mời không
- #33Chương 33: Tôi muốn nhìn xem, ai dám đuổi ngài
- #34Chương 34: Đường Thanh Tâm, đã lâu không gặp
- #35Chương 35: Tôi đến tặng quà Lúc này, nhìn Lâm Bình rất bình thường, không có gì lạ
- #36Chương 36: Trò vui còn chưa bắt đầu, sao tôi có thể rời sân
- #37Chương 37: Đắc tội với tất cả mọi người ở đây thì sao chứ
- #38Chương 38: Tầm nhìn của cô quá nhỏ bé
- #39Chương 39: Đổi người phát ngôn
- #40Chương 40: Không sợ nhà họ Tạ
- #41Chương 41: Anh ta là, Lâm Thanh Sơn
- #42Chương 42: Người không thể trêu vào _ Hội quán Thanh Hiên!
- #43Chương 43: Còn có thể tới đây được không?
- #44Chương 44: Đường Thanh Tâm tính kế
- #45Chương 45: Lại ở chung
- #46Chương 46: Tiến hành âm mưu Bỗng nhiên Lâm Bình mở to mắt, nín thở
- #47Chương 47: Lại tặng một phần quà cho Đường Thanh Tâm “Cô Đường”
- #48Chương 48: Không chịu tiếng xấu thay cho người khác
- #49Chương 49: Giết không tha
- #50Chương 50: Mặt mũi của ông, rất lớn sao?