
Tạm dừng
Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi
413
Chương
0
Lượt xem
297907
Đề cử
Giới Thiệu Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không- Cung đấu
Nguồn: wiki dịch
Edit: Lô Vĩ Vi Vi
Bởi vì một nhát đao chắn giúp hoàng đế mà Phượng Thiển đã mất đi ký ức.
Nghe nói trước khi ký ức bị mất đi nàng chính là kẻ người gặp người khinh, ai nấy nơm nớp lo sợ. Nhưng vì sao khi tỉnh lại mọi chuyện lại diễn biến theo hướng khác?
Ngự thư phòng, thị vệ tới báo: "Bẩm hoàng thượng, nương nương đang đánh bạc trong phủ nội vụ"
"Kệ nàng đi"
"Hoàng thượng, nương nương đang nướng cá mà Vân Qúy phí yêu nhất để ăn"
"Mặc nàng đi"
“Hoàng Thượng, nương nương nói hậu cung này có Hi phi thì không nàng, cho nên tính toán rời cung ra ngoài!”
Hoàng thượng liền hất bào áo, để lại một câu: "Ném Hi phi ra khỏi cung"
Một nhìn khuynh thành, hai thấy khuynh tâm, ba đã khiến người không thể kiềm chế.
“Thiển Thiển, từ trong ra ngoài của nàng đều là của trẫm, nếu ai dám mơ ước nửa phần, trẫm liền……”
“Tên bạo quân ngươi, sao không thấy từ trong ra ngoài của ngươi đều là của một mình ta!”
Đồ không lương tâm, đế giận vì hồng nhan, lục cung giải tán, vẫn chưa tính từ trong ra ngoài đều là của một mình nàng sao?
Nguồn: wiki dịch
Edit: Lô Vĩ Vi Vi
Bởi vì một nhát đao chắn giúp hoàng đế mà Phượng Thiển đã mất đi ký ức.
Nghe nói trước khi ký ức bị mất đi nàng chính là kẻ người gặp người khinh, ai nấy nơm nớp lo sợ. Nhưng vì sao khi tỉnh lại mọi chuyện lại diễn biến theo hướng khác?
Ngự thư phòng, thị vệ tới báo: "Bẩm hoàng thượng, nương nương đang đánh bạc trong phủ nội vụ"
"Kệ nàng đi"
"Hoàng thượng, nương nương đang nướng cá mà Vân Qúy phí yêu nhất để ăn"
"Mặc nàng đi"
“Hoàng Thượng, nương nương nói hậu cung này có Hi phi thì không nàng, cho nên tính toán rời cung ra ngoài!”
Hoàng thượng liền hất bào áo, để lại một câu: "Ném Hi phi ra khỏi cung"
Một nhìn khuynh thành, hai thấy khuynh tâm, ba đã khiến người không thể kiềm chế.
“Thiển Thiển, từ trong ra ngoài của nàng đều là của trẫm, nếu ai dám mơ ước nửa phần, trẫm liền……”
“Tên bạo quân ngươi, sao không thấy từ trong ra ngoài của ngươi đều là của một mình ta!”
Đồ không lương tâm, đế giận vì hồng nhan, lục cung giải tán, vẫn chưa tính từ trong ra ngoài đều là của một mình nàng sao?
Danh Sách Chương Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi TruyenChu
- #101Chương 100: Tín vật định tình
- #102Chương 101: Ta sẽ cho ngươi tất cả
- #103Chương 102: Lục cung vô phi, một đời một người
- #104Chương 103: Cho dù nàng muốn đi với ngươi, cũng không đi được
- #105Chương 104: Ta sẽ chờ ngươi
- #106Chương 105: Sủng thế nào?!
- #107Chương 106: Nàng cũng không tin
- #108Chương 107: Nàng không sợ hắn xử theo công bằng sao?
- #109Chương 108: Ngu ngốc, nói ai già hả?
- #110Chương 109: Thiển Thiển thẹn quá thành giận đúng không?
- #111Chương 110: Nếu đã đến đây, liền không cho phép đi
- #112Chương 111: Việc này có gì để công đạo?
- #113Chương 112: Cũng không sợ đầu óc nàng ngốc không nghe hiểu sao?
- #114Chương 113: Là Hoàng Thượng để nô tì ở nơi đó
- #115Chương 114: Dưới ban ngày liền dám yêu thương nhung nhớ trẫm
- #116Chương 115: Để trẫm giải quyết
- #117Chương 116: Bảo bối nhất
- #118Chương 117: Người này tuyệt không đơn giản
- #119Chương 118: Sao lại chơi kiểu như vậy?!
- #120Chương 119: Bát Giới chuyển thế
- #121Chương 120: Mị dược
- #122Chương 121: Chưa từng có ai
- #123Chương 122: Ngươi thử xem
- #124Chương 123: Quân Mặc Ảnh, ta thật là khó chịu
- #125Chương 124: Lúc ấy Thiển Thiển không nói như vậy
- #126Chương 125: Không có cái gì, chỉ là tin tưởng hắn
- #127Chương 126: Đều mệt thành như vậy
- #128Chương 127: Hoàng Thượng đối với nương nương thật tốt!
- #129Chương 128: Chỉ sợ Hi phi khó thoát khỏi kiếp nạn này
- #130Chương 129: Tiền mất tật mang
- #131Chương 130: Ngài giết nô tì đi
- #132Chương 131: Đương nhiên là có quan hệ!
- #133Chương 132: Không có chỉ là
- #134Chương 133: Khi nào thì trẫm nói không phụ trách?
- #135Chương 134: Cho tới bây giờ cũng không để ý qua
- #136Chương 135: Đế vương là tính ở dài trong cung Phượng Ương?
- #137Chương 136: Đừng nghĩ bỏ rơi ta!
- #138Chương 137: Cũng nên bẩm báo chuyện này
- #139Chương 138: Đã đặc biệt đến nước này
- #140Chương 139: Cho nên mới muốn thừa dịp này trở mặt với nàng
- #141Chương 140: Ta lại không bệnh, triệu Thái y làm gì?
- #142Chương 141: Nếu đây là Thiển Thiển hy vọng ...
- #143Chương 142: Ngươi hoài nghi Thiển phi?
- #144Chương 143: Các ngươi liền cho trẫm đáp án như vậy?
- #145Chương 144: Kỳ thật nàng rất muốn hỏi một câu
- #146Chương 145: Trẫm cũng không nói như vậy
- #147Chương 146: Thân bất do kỷ
- #148Chương 147: Nói dối cũng không phải là thói quen tốt
- #149Chương 148: Ca ca là ai?
- #150Chương 149: Ai cần ngươi cứu?