
Còn tiếp
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
200
Chương
0
Lượt xem
278323
Đề cử
Giới Thiệu Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Chữ
Tài khoản thích khách mãn cấp nổi tiếng đã xuyên việt, không chỉ có dung hợp với kho dữ liệu ở thế giới ma pháp, mà còn được bổ sung thêm một lãnh thổ có diện tích vô cùng rộng lớn.
Diện tích rộng thì có rộng đó, nhưng mà nghèo rớt mùng tơi.
Ngày đầu tiên Phỉ Lạc Ti tới lãnh địa, thiếu chút nữa y đã cho rằng nơi này là chỗ để Vu yêu đánh quái, lãnh dân thì gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Lãnh dân: Lãnh chủ…… Đói, đói quá…… Cơm, muốn ăn cơm……
Phỉ Lạc Ti:…… Được.
Đất đai cằn cỗi? Mang xe chở phân bón và nước tới.
Tinh linh: Không có nước suối sinh mệnh làm sao có thể đạt được sản lượng vạn cân trên một mẫu?! Cây sinh mệnh có thể sống ở trên đó!
Một năm có hai lần ma thú triều? Thịt kho tàu, thịt xào, lấy mỡ thay dầu chiên.
Rồng: Không phải ta, ta không có! Thịt ta không thể ăn được đâu, không ngon chút nào!
Dân cư thưa thớt?
Nhân viên trực ở chỗ đăng ký hộ tịch: Khi nào Lĩnh chủ mới có thể xây thêm office building? Kỹ thuật rút thăm dành cho di dân đã làm rồi, nhưng người xếp hàng vẫn còn rất nhiều! Quản lý thành phố ngày nào cũng khiếu nại chúng ta chiếm dụng đường phố!
Nếu thành Lan Nhã Duy Lợi quá nhỏ và có quá ít danh ngạch, vậy thì thử mở rộng lãnh địa xem thế nào?
Các chủng tộc có trí tuệ: Ồ, thành chủ Phỉ Lạc Ti có suy xét đến việc thống trị thế giới không? Suy xét một chút đi!
Phỉ Lạc Ti:??? Ta không có, hoàn toàn không có, đừng nói bậy!
***
Thành Lan Nhã Duy Lợi là một thành phố lớn hạng nhất, là thành phố tiên phong, nơi đó có tích hợp du lịch, nghĩ dưỡng, giải trí, dưỡng lão….. Có vô số người tranh nhau vào sống ở đó.
Một bài văn nào đó đạt điểm tuyệt đối của một học sinh nào đó trong trường tiểu học hoàng gia nào đó ở một quốc gia nào đó viết rằng: Ước mơ của ta là: Ta ước mình có thể trở thành cư dân có hộ khẩu chính thức ở thành Lan Nhã Duy Lợi. Đầu tiên, ta phải học tập chăm chỉ để trở thành một học giả ưu tú, tiếp theo ta phải kiên trì với ý tưởng trở thành đại ma pháp sư, ngoài ra ta còn phải nỗ lực luyện tập kiếm thuật để trở thành đại kiếm sĩ, cuối cùng, ta phải trở thành dược tề sư pha chế ra một nồi phúc linh tề thật lớn, để phù hộ cho mình có thể giành được con số may mắn.
Thầy giáo nhận xét: Ước mơ rất đẹp, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải trường sinh mới được.
Phỉ Lạc Ti mang theo trò chơi xuyên vào thế giới ma pháp, thời gian đầu y phải đối mặt với một đám lãnh dân gầy trơ xương và một lãnh địa rộng lớn nhưng hoang vu cằn cỗi. Tài nguyên không đủ thì dùng kỹ thuật đến gom góp, tích trữ lương thực trên diện rộng, làm tuyên truyền, rất nhanh sau đó y đã lợi dụng mỹ thực dụ hoặc để xây dựng lãnh địa của mình thành một siêu thành phố hạng nhất.
Truyện lấy mỹ thực làm năng lực cạnh tranh cốt lõi để vận hành kinh doanh, cốt truyện nhẹ nhàng, dễ đọc, lấy việc xây dựng làm con đường chính, dần dần làm phong phú thế giới quan, thay đổi thế giới và mang lại cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp cho lãnh dân.
Một câu tóm tắt: Tây huyễn, bắt đầu xây dựng từ mỹ thực.
Diện tích rộng thì có rộng đó, nhưng mà nghèo rớt mùng tơi.
Ngày đầu tiên Phỉ Lạc Ti tới lãnh địa, thiếu chút nữa y đã cho rằng nơi này là chỗ để Vu yêu đánh quái, lãnh dân thì gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Lãnh dân: Lãnh chủ…… Đói, đói quá…… Cơm, muốn ăn cơm……
Phỉ Lạc Ti:…… Được.
Đất đai cằn cỗi? Mang xe chở phân bón và nước tới.
Tinh linh: Không có nước suối sinh mệnh làm sao có thể đạt được sản lượng vạn cân trên một mẫu?! Cây sinh mệnh có thể sống ở trên đó!
Một năm có hai lần ma thú triều? Thịt kho tàu, thịt xào, lấy mỡ thay dầu chiên.
Rồng: Không phải ta, ta không có! Thịt ta không thể ăn được đâu, không ngon chút nào!
Dân cư thưa thớt?
Nhân viên trực ở chỗ đăng ký hộ tịch: Khi nào Lĩnh chủ mới có thể xây thêm office building? Kỹ thuật rút thăm dành cho di dân đã làm rồi, nhưng người xếp hàng vẫn còn rất nhiều! Quản lý thành phố ngày nào cũng khiếu nại chúng ta chiếm dụng đường phố!
Nếu thành Lan Nhã Duy Lợi quá nhỏ và có quá ít danh ngạch, vậy thì thử mở rộng lãnh địa xem thế nào?
Các chủng tộc có trí tuệ: Ồ, thành chủ Phỉ Lạc Ti có suy xét đến việc thống trị thế giới không? Suy xét một chút đi!
Phỉ Lạc Ti:??? Ta không có, hoàn toàn không có, đừng nói bậy!
***
Thành Lan Nhã Duy Lợi là một thành phố lớn hạng nhất, là thành phố tiên phong, nơi đó có tích hợp du lịch, nghĩ dưỡng, giải trí, dưỡng lão….. Có vô số người tranh nhau vào sống ở đó.
Một bài văn nào đó đạt điểm tuyệt đối của một học sinh nào đó trong trường tiểu học hoàng gia nào đó ở một quốc gia nào đó viết rằng: Ước mơ của ta là: Ta ước mình có thể trở thành cư dân có hộ khẩu chính thức ở thành Lan Nhã Duy Lợi. Đầu tiên, ta phải học tập chăm chỉ để trở thành một học giả ưu tú, tiếp theo ta phải kiên trì với ý tưởng trở thành đại ma pháp sư, ngoài ra ta còn phải nỗ lực luyện tập kiếm thuật để trở thành đại kiếm sĩ, cuối cùng, ta phải trở thành dược tề sư pha chế ra một nồi phúc linh tề thật lớn, để phù hộ cho mình có thể giành được con số may mắn.
Thầy giáo nhận xét: Ước mơ rất đẹp, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải trường sinh mới được.
Phỉ Lạc Ti mang theo trò chơi xuyên vào thế giới ma pháp, thời gian đầu y phải đối mặt với một đám lãnh dân gầy trơ xương và một lãnh địa rộng lớn nhưng hoang vu cằn cỗi. Tài nguyên không đủ thì dùng kỹ thuật đến gom góp, tích trữ lương thực trên diện rộng, làm tuyên truyền, rất nhanh sau đó y đã lợi dụng mỹ thực dụ hoặc để xây dựng lãnh địa của mình thành một siêu thành phố hạng nhất.
Truyện lấy mỹ thực làm năng lực cạnh tranh cốt lõi để vận hành kinh doanh, cốt truyện nhẹ nhàng, dễ đọc, lấy việc xây dựng làm con đường chính, dần dần làm phong phú thế giới quan, thay đổi thế giới và mang lại cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp cho lãnh dân.
Một câu tóm tắt: Tây huyễn, bắt đầu xây dựng từ mỹ thực.
Danh Sách Chương Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực TruyenChu
- #101Chương 101
- #102Chương 102
- #103Chương 103
- #104Chương 104
- #105Chương 105
- #106Chương 106
- #107Chương 107
- #108Chương 108
- #109Chương 109
- #110Chương 110
- #111Chương 111
- #112Chương 112
- #113Chương 113
- #114Chương 114
- #115Chương 115
- #116Chương 116
- #117Chương 117
- #118Chương 118
- #119Chương 119
- #120Chương 120
- #121Chương 121
- #122Chương 122
- #123Chương 123
- #124Chương 124
- #125Chương 125
- #126Chương 126
- #127Chương 127
- #128Chương 128
- #129Chương 129
- #130Chương 130
- #131Chương 131
- #132Chương 132
- #133Chương 133
- #134Chương 134
- #135Chương 135
- #136Chương 136
- #137Chương 137
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147
- #148Chương 148
- #149Chương 149
- #150Chương 150