
Còn tiếp
Ta Dựa Vào Thuật Đọc Tâm Phá Án
78
Chương
0
Lượt xem
278940
Đề cử
Giới Thiệu Ta Dựa Vào Thuật Đọc Tâm Phá Án Truyện Chữ
Lâm Tịch vốn là thực tập sinh pháp y tại Dương Thành, nào ngờ một vụ án mạng bí ẩn đã vô tình đưa nàng xuyên không về một triều đại hư cấu, Hoa triều. Tỉnh dậy ở nơi xa lạ, nàng bất ngờ sở hữu năng lực đọc được suy nghĩ người khác, song ký ức của cơ thể này lại hoàn toàn trống rỗng.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nàng đã bị vu oan giết hại cung phi, bị bắt giam vào đại lao, chờ ngày xử trảm, với thân phận là ngự y nữ giả nam trang.
Tại nơi ngục tối, cô gặp một kẻ cũng chịu tội thay cho người khác, Lục Uyên, thế tử phủ An Quốc Công. Nhờ năng lực đọc tâm, Lâm Tịch nhận ra hắn cũng bị hãm hại không kém gì mình. Sau một trận hỏa hoạn dữ dội thiêu trụi cả nhà lao, hai người may mắn thoát nạn.
Nàng quay lại hoàng cung để gột rửa nỗi oan, nhưng lại phát hiện Thái Y Viện chứa đựng vô số manh mối kỳ lạ, có liên quan tới thân thế thật sự của Lâm Tịch.
Bắt đầu hành trình truy tìm thân phận bí ẩn, Lâm Tịch dùng “thiên nhĩ” để nghe được những lời thật lòng.
Hoàng thượng: “Ngự y này dám làm càn như thế, lôi ra ngoài chém đầu!”
Hoàng phi: “Hắn mà dám làm ta lỡ giờ thuốc, đánh chết cho ta!”
Sư phụ: “Ta nhận đồ đệ xui xẻo này, chắc tổn thọ mất thôi!”
Lâm Tịch: “.........”
Từ vụ án thôn dân mất tích, báo thù của “miêu yêu”, đến thảm án ở Thương Châu, mọi thứ đều vẽ nên một âm mưu đồ sộ giăng mắc trong hậu cung và triều chính. Trên con đường tìm kiếm sự thật, có kẻ không ngần ngại lấy mạng nàng.
Lần này, nàng quyết định bám lấy đùi Lục Uyên để được che chở.
....
Lục Uyên, văn thao võ lược song toàn, từ bỏ chức vị nhàn hạ để trở thành đề đốc hình sự, điều tra vụ án buôn lậu muối, nào ngờ lại bị cuốn vào vòng xoáy cung đình, rồi bị hãm hại thành tử tù. Nhờ tiểu ngự y khi xưa cứu giúp, hắn mới còn sống đến ngày hôm nay.
Những tưởng ra khỏi ngục là xong chuyện, nhưng hình bóng tiểu ngự y cứ lởn vởn mãi trong tâm trí hắn. Trong lần tuần tra phố phường, hắn bắt gặp nàng đang bị truy sát liền cứu nguy. Mỉm cười nhợt nhạt: “Lần này đến lượt ta cứu ngươi.”
Nàng xoay người nhìn ra phía sau hắn: “Cẩn thận.” Ánh đao lóe lên, Lục Uyên ngã vào lòng nàng, “Có vẻ lần này vẫn là ta cứu ngươi.”
Đến khi Lâm Tịch trong trang phục nữ nhi bước ra trước mặt, Lục Uyên ôm ngực, thẳng thốt hỏi: “Ta... bị làm sao thế này?”
Thị vệ thì thầm: “Đại nhân, xong rồi, ngài sa vào lưới tình rồi.”
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nàng đã bị vu oan giết hại cung phi, bị bắt giam vào đại lao, chờ ngày xử trảm, với thân phận là ngự y nữ giả nam trang.
Tại nơi ngục tối, cô gặp một kẻ cũng chịu tội thay cho người khác, Lục Uyên, thế tử phủ An Quốc Công. Nhờ năng lực đọc tâm, Lâm Tịch nhận ra hắn cũng bị hãm hại không kém gì mình. Sau một trận hỏa hoạn dữ dội thiêu trụi cả nhà lao, hai người may mắn thoát nạn.
Nàng quay lại hoàng cung để gột rửa nỗi oan, nhưng lại phát hiện Thái Y Viện chứa đựng vô số manh mối kỳ lạ, có liên quan tới thân thế thật sự của Lâm Tịch.
Bắt đầu hành trình truy tìm thân phận bí ẩn, Lâm Tịch dùng “thiên nhĩ” để nghe được những lời thật lòng.
Hoàng thượng: “Ngự y này dám làm càn như thế, lôi ra ngoài chém đầu!”
Hoàng phi: “Hắn mà dám làm ta lỡ giờ thuốc, đánh chết cho ta!”
Sư phụ: “Ta nhận đồ đệ xui xẻo này, chắc tổn thọ mất thôi!”
Lâm Tịch: “.........”
Từ vụ án thôn dân mất tích, báo thù của “miêu yêu”, đến thảm án ở Thương Châu, mọi thứ đều vẽ nên một âm mưu đồ sộ giăng mắc trong hậu cung và triều chính. Trên con đường tìm kiếm sự thật, có kẻ không ngần ngại lấy mạng nàng.
Lần này, nàng quyết định bám lấy đùi Lục Uyên để được che chở.
....
Lục Uyên, văn thao võ lược song toàn, từ bỏ chức vị nhàn hạ để trở thành đề đốc hình sự, điều tra vụ án buôn lậu muối, nào ngờ lại bị cuốn vào vòng xoáy cung đình, rồi bị hãm hại thành tử tù. Nhờ tiểu ngự y khi xưa cứu giúp, hắn mới còn sống đến ngày hôm nay.
Những tưởng ra khỏi ngục là xong chuyện, nhưng hình bóng tiểu ngự y cứ lởn vởn mãi trong tâm trí hắn. Trong lần tuần tra phố phường, hắn bắt gặp nàng đang bị truy sát liền cứu nguy. Mỉm cười nhợt nhạt: “Lần này đến lượt ta cứu ngươi.”
Nàng xoay người nhìn ra phía sau hắn: “Cẩn thận.” Ánh đao lóe lên, Lục Uyên ngã vào lòng nàng, “Có vẻ lần này vẫn là ta cứu ngươi.”
Đến khi Lâm Tịch trong trang phục nữ nhi bước ra trước mặt, Lục Uyên ôm ngực, thẳng thốt hỏi: “Ta... bị làm sao thế này?”
Thị vệ thì thầm: “Đại nhân, xong rồi, ngài sa vào lưới tình rồi.”
Danh Sách Chương Ta Dựa Vào Thuật Đọc Tâm Phá Án TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50