
Còn tiếp
Ta Không Phải Dã Nhân
458
Chương
0
Lượt xem
334652
Đề cử
Giới Thiệu Ta Không Phải Dã Nhân Truyện Chữ
Một vụ nổ địa chất bất ngờ tại núi Côn Luân đã ném chuyên gia Vân Xuyên xuyên qua không-thời gian, tỉnh dậy trong hình hài một đứa trẻ sơ sinh giữa thời đại nguyên thủy hoang dã.
Ngay khi mở mắt, hắn đối mặt với một thế giới tàn khốc. Sự xuất hiện của hắn, tựa một quả cầu ánh sáng, đã quét sạch cả một đàn trâu rừng. Giờ đây, hắn trần trụi, yếu ớt, chỉ có ba chiếc răng sữa, và là "con mồi" hoàn hảo giữa hoang mạc.
Xung quanh là bầy sói xanh (Thanh Lang) nhe nanh, là mãnh hổ rình rập, và một thế giới mà luật mạnh yếu là tối thượng.
Nhưng giữa đống xác chết, một con trâu rừng nhỏ duy nhất còn sống sót, run rẩy tiến lại, cúi đầu trước "sinh vật" nhỏ bé đã tạo nên thảm kịch. Nó thừa nhận hắn là vị Vua mới.
"Ta không phải dã nhân!"
Đó là lời gào thét trong tâm trí Vân Xuyên. Dù thân xác này thuộc về xã hội săn bắn hái lượm, nhưng linh hồn hắn chứa đựng kiến thức của cả một nền văn minh.
Từ bàn tay trắng – chưa biết săn bắt, chưa biết lao động – hắn bắt đầu hành trình sinh tồn. Hắn dùng trí tuệ hiện đại để chế tạo công cụ, để thuần phục thú dữ, để đoàn kết bộ tộc. Giữa vô vàn thử thách từ thiên nhiên khắc nghiệt đến các bộ lạc thù địch, Vân Xuyên quyết tâm không cam chịu số phận của một "dã nhân".
Hắn sẽ xây dựng một tương lai. Hắn sẽ làm "chúa tể" — không phải bằng hàm răng và móng vuốt, mà bằng tư duy, tổ chức và chiến thuật.
Đây là hành trình đầy mồ hôi và mưu lược, đưa một con người hiện đại từ thân phận yếu thế nhất, từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực, biến vùng đất hoang sơ thành một đế chế.
Ngay khi mở mắt, hắn đối mặt với một thế giới tàn khốc. Sự xuất hiện của hắn, tựa một quả cầu ánh sáng, đã quét sạch cả một đàn trâu rừng. Giờ đây, hắn trần trụi, yếu ớt, chỉ có ba chiếc răng sữa, và là "con mồi" hoàn hảo giữa hoang mạc.
Xung quanh là bầy sói xanh (Thanh Lang) nhe nanh, là mãnh hổ rình rập, và một thế giới mà luật mạnh yếu là tối thượng.
Nhưng giữa đống xác chết, một con trâu rừng nhỏ duy nhất còn sống sót, run rẩy tiến lại, cúi đầu trước "sinh vật" nhỏ bé đã tạo nên thảm kịch. Nó thừa nhận hắn là vị Vua mới.
"Ta không phải dã nhân!"
Đó là lời gào thét trong tâm trí Vân Xuyên. Dù thân xác này thuộc về xã hội săn bắn hái lượm, nhưng linh hồn hắn chứa đựng kiến thức của cả một nền văn minh.
Từ bàn tay trắng – chưa biết săn bắt, chưa biết lao động – hắn bắt đầu hành trình sinh tồn. Hắn dùng trí tuệ hiện đại để chế tạo công cụ, để thuần phục thú dữ, để đoàn kết bộ tộc. Giữa vô vàn thử thách từ thiên nhiên khắc nghiệt đến các bộ lạc thù địch, Vân Xuyên quyết tâm không cam chịu số phận của một "dã nhân".
Hắn sẽ xây dựng một tương lai. Hắn sẽ làm "chúa tể" — không phải bằng hàm răng và móng vuốt, mà bằng tư duy, tổ chức và chiến thuật.
Đây là hành trình đầy mồ hôi và mưu lược, đưa một con người hiện đại từ thân phận yếu thế nhất, từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực, biến vùng đất hoang sơ thành một đế chế.
Danh Sách Chương Ta Không Phải Dã Nhân TruyenChu
- #101Chương 101 - Tự Mình Nắm Giữ Mới Là Thật
- #102Chương 102 - Thành Thần Là Một Loại Thời Thượng
- #103Chương 103 - Sự Tưởng Nhớ Mới Là Tế Phẩm Tốt Nhất
- #104Chương 104 - Ăn Thịt Kho Tàu Với Cơm Như Thế Nào
- #105Chương 105 - Không Được An Sinh
- #106Chương 106 - Liên Tiếp Gặp Tai Nạn
- #107Chương 107 - 30 Năm Hà Đông, 30 Năm Hà Tây
- #108Chương 108 - Chuyện Xưa Độc Ác A
- #109Chương 109 - Một Say Mới Có Thể Giải Ngàn Sầu
- #110Chương 110 - Thành Nhỏ Chuyện Xưa Nhiều
- #111Chương 111 - Thiên Đường Nhân Gian
- #112Chương 112 - Không Bỏ Đi Được Ngươi
- #113Chương 113 - Chiến Tranh Nhàm Chán
- #114Chương 114 - Bọn Họ Đến Nộp Mạng À
- #115Chương 115 - Biết Viết Tên Mình Mới Có Thể Trưởng Thành
- #116Chương 116 - Trận Tuyết Rơi Đầu Tiên Trong Đời
- #117Chương 117 - Khí Hậu Biến Đổi Lớn
- #118Chương 118 - Giao Dịch Thổ Địa, Xưa Nay Cũng Có
- #119Chương 119 - Vân Xuyên Có Thể Kéo Dài Tuổi Thọ Của Con Người
- #120Chương 120 - Vùng Đất Hòa Bình
- #121Chương 121 - Bệnh Viện Cùng Vị Bệnh Nhân Nặng Ký Thứ Nhất
- #122Chương 122 - Nhà Âm Mưu Đầu Tiên Trong Lịch Sử
- #123Chương 123 - Cuộc Sống Gian Khổ Rèn Luyện Ý Chí Mạnh Nhất
- #124Chương 124 - Người Muốn Thật Ra Thì Không Nhiều
- #125Chương 125 - Lòng Tự Trọng Kỳ Lạ
- #126Chương 126 - Hy Vọng Cuối Cùng Sẽ Thực Hiện
- #127Chương 127 - Cứ Để Chúng Trà Trộn Như Vậy Đi
- #128Chương 128 - Người Sống Bằng Cỏ
- #129Chương 129 - Thần Chung Mộ Cổ Của Vân Xuyên
- #130Chương 130 - Thần Nông Thị Xuất Thủ
- #131Chương 131 - Hội Đàm Chính Trị
- #132Chương 132 - Thần Nên Có Thần Tích
- #133Chương 133 - Cuộc Sống Xa Hoa
- #134Chương 134 - Xã Hội Nguyên Thủy Vốn Không Thiếu Gian Thần
- #135Chương 135 - Đi Săn
- #136Chương 136 - Cũng Là Vì Một Miếng Ăn
- #137Chương 137 - Đi Săn Cùng Trồng Trọt Cái Nào Tốt Hơn
- #138Chương 138 - Sự Vật Luôn Không Ngừng Thay Đổi
- #139Chương 139 - Hạt Lúa Tức Mạng Ta
- #140Chương 140 - Vẻ Đẹp Của Sơn Quỷ
- #141Chương 141 - Địch Nhân Đến
- #142Chương 142 - Dưới Núi Thường Dương Dê Bò Nhiều
- #143Chương 143 - Ân Oán Cá Nhân
- #144Chương 144 - Người Người Đều Yêu Hiên Viên
- #145Chương 145 - Khái Niệm Về Nhà Của Vân Xuyên
- #146Chương 146 - Vị Giác Cần Được Bồi Dưỡng Từ Nhỏ
- #147Chương 147 - Thành Thị Sinh Hoạt Không Phải Ai Cũng Có Thể Qua
- #148Chương 148 - Đây Mới Là Sinh Hoạt
- #149Chương 149 - Săn Theo Kiểu Hiên Viên
- #150Chương 150 - Khai Nguyên, Định Vị