
Còn tiếp
Ta Là Cuốn Vương Người Xuyên Việt Đối Chiếu Tổ
155
Chương
0
Lượt xem
278741
Đề cử
Giới Thiệu Ta Là Cuốn Vương Người Xuyên Việt Đối Chiếu Tổ Truyện Chữ
Tên Truyện: Ta là phế vật dùng để so sánh với vua cày cuốc trong nhóm những người xuyên không
(Tên gốc: 我是卷王穿越者的废物对照组)
Tác giả: Nhược Tinh Nhược Thần
Tình trạng: Đã hoàn chính văn
Tích Phân: 15.368.350.720
/Tích phân tận 15tỷ luôn mà tui thấy mấy bản edit bị drop hết nên tui sẽ lết bộ này hehe/
/Cái tên nó dài nên tui phải cắt bớt chứ hết điền được rồi :'Đ/
Thời Thư đầu óc mơ màng, từ hiện đại xuyên về một thời cổ đại lạc hậu. Để sinh tồn, cậu ngày ngày làm nông, quét phân gà, cho lợn cho bò ăn, cẩn thận từng chút một. Mất ba tháng, cuối cùng cậu cũng hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống cổ đại.
Cậu cảm thấy mình thật sự quá đỉnh! Nhưng khi đang cắt cỏ lợn bên bờ sông, cậu vô ý va phải đội nghi trượng của Lương vương, liền bị lôi đi chém đầu ngay tại chỗ.
Thời Thư: "?"
Thời Thư: "Mẹ nó!"
Thời Thư: "Cái xã hội phong kiến chết tiệt này a a a!"
Ngay lúc cậu đang oán than đầy căm phẫn, mắng chửi loạn xạ, một nam tử phong thái xuất trần, y phục hoa lệ, đứng bên thế tử Lương vương bước lên trước, bình tĩnh quan sát cậu một lúc rồi chậm rãi lên tiếng: "Học tập tư tưởng mới?"
Thời Thư: "... Phấn đấu làm thanh niên kiểu mẫu?"
Tạ Vô Sí mặt không cảm xúc: *"6."
Thì ra, ở triều đại này, không chỉ có một người xuyên không.
*là "666" (liù liù liù), sau đó rút gọn thành 6 để thể hiện sự tán thưởng, kiểu rất đỉnh á.
-
Cùng xuyên đến cổ đại nhưng số phận lại khác biệt.
Tạ Vô Sí cứu mạng Thời Thư. Thời Thư đầy cảm kích, bèn rủ hắn tán gẫu: "Tôi đã nắm giữ huyết mạch của ngôi làng này rồi, cậu có muốn theo tôi không? Ăn no chờ chết thôi."
Tạ Vô Sí nhìn thiếu niên trước mặt, dung mạo tuấn tú nhưng quần áo rách rưới, thản nhiên nói: "Không cần. Tôi làm mưu sĩ bên cạnh Lương vương, cuộc sống cũng khá ổn."
"..."
Cảm nhận được sự chênh lệch về trí tuệ, Thời Thư cố nhịn: "Vậy sau này cậu định làm gì?"
"Đã đến xã hội cổ đại rồi," giọng Tạ Vô Sí vẫn điềm nhiên như cũ, "tất nhiên là phải làm hoàng đế chứ."
Thời Thư, kẻ chỉ muốn yên ổn cắt cỏ lợn: "............"
____
-
Tạ Vô Sí quả nhiên tâm tư thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn.
Thời Thư hoảng hốt bám theo hắn làm đàn em, tận mắt chứng kiến hắn từ một người dân đen tay không tấc sắt ở tân thủ thôn, tích lũy thế lực, mở rộng địa bàn, dần dần trở thành một bá chủ có khả năng tranh đoạt thiên hạ.
Nhờ bám chặt đùi hắn, Thời Thư cũng được hưởng phúc, cứ thế thuận lợi đi lên.
Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu phát hiện đây là một hệ thống xuyên không theo nhóm. Chỉ có người cuối cùng đạt danh hiệu "thiên hạ cộng chủ" và giết sạch những kẻ xuyên không khác mới có thể quay về thế giới ban đầu.
"..."
Một chữ: Toang.
Thời Thư nhìn bản thân trắng tay, chỉ biết bám đại lão, lại quay sang nhìn Tạ Vô Sí bên cạnh-người đã giết chóc vô số, trí mưu vô song, một thiên tử dự bị đầy triển vọng.
--Hắn còn chưa biết về quy tắc này.
Thời Thư hít sâu một hơi.
Đêm đó.
Thời Thư cầm một con dao găm, ăn mặc mát mẻ, bờ vai trắng nõn khẽ lộ, đầy căng thẳng bò lên giường của Tạ Vô Sí.
____
- Lười biếng, dễ thương tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Lưu ý: Công có ham muốn cao, thân tâm sạch, chỉ dùng cho sở thích cá nhân.
*Tui thấy tác giả muốn viết h lắm rồi á, có lần bả bị khoá 1 lượt mấy chương do vi phạm tiêu chuẩn viết nữa cơ =)))
Nghe đồn bả sửa truyện chục lần ròi vì viết hỏn ny quá -))
- Tags: Ngọt văn, nhẹ nhàng, nhóm đối chứng
- Nhân vật chính: Tạ Vô Sí × Thời Thư
- Một câu tóm tắt: Lười biếng đáng yêu tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Đã biết trời đất rộng lớn, vẫn thương cỏ cây xanh tươi!
(Tên gốc: 我是卷王穿越者的废物对照组)
Tác giả: Nhược Tinh Nhược Thần
Tình trạng: Đã hoàn chính văn
Tích Phân: 15.368.350.720
/Tích phân tận 15tỷ luôn mà tui thấy mấy bản edit bị drop hết nên tui sẽ lết bộ này hehe/
/Cái tên nó dài nên tui phải cắt bớt chứ hết điền được rồi :'Đ/
Thời Thư đầu óc mơ màng, từ hiện đại xuyên về một thời cổ đại lạc hậu. Để sinh tồn, cậu ngày ngày làm nông, quét phân gà, cho lợn cho bò ăn, cẩn thận từng chút một. Mất ba tháng, cuối cùng cậu cũng hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống cổ đại.
Cậu cảm thấy mình thật sự quá đỉnh! Nhưng khi đang cắt cỏ lợn bên bờ sông, cậu vô ý va phải đội nghi trượng của Lương vương, liền bị lôi đi chém đầu ngay tại chỗ.
Thời Thư: "?"
Thời Thư: "Mẹ nó!"
Thời Thư: "Cái xã hội phong kiến chết tiệt này a a a!"
Ngay lúc cậu đang oán than đầy căm phẫn, mắng chửi loạn xạ, một nam tử phong thái xuất trần, y phục hoa lệ, đứng bên thế tử Lương vương bước lên trước, bình tĩnh quan sát cậu một lúc rồi chậm rãi lên tiếng: "Học tập tư tưởng mới?"
Thời Thư: "... Phấn đấu làm thanh niên kiểu mẫu?"
Tạ Vô Sí mặt không cảm xúc: *"6."
Thì ra, ở triều đại này, không chỉ có một người xuyên không.
*là "666" (liù liù liù), sau đó rút gọn thành 6 để thể hiện sự tán thưởng, kiểu rất đỉnh á.
-
Cùng xuyên đến cổ đại nhưng số phận lại khác biệt.
Tạ Vô Sí cứu mạng Thời Thư. Thời Thư đầy cảm kích, bèn rủ hắn tán gẫu: "Tôi đã nắm giữ huyết mạch của ngôi làng này rồi, cậu có muốn theo tôi không? Ăn no chờ chết thôi."
Tạ Vô Sí nhìn thiếu niên trước mặt, dung mạo tuấn tú nhưng quần áo rách rưới, thản nhiên nói: "Không cần. Tôi làm mưu sĩ bên cạnh Lương vương, cuộc sống cũng khá ổn."
"..."
Cảm nhận được sự chênh lệch về trí tuệ, Thời Thư cố nhịn: "Vậy sau này cậu định làm gì?"
"Đã đến xã hội cổ đại rồi," giọng Tạ Vô Sí vẫn điềm nhiên như cũ, "tất nhiên là phải làm hoàng đế chứ."
Thời Thư, kẻ chỉ muốn yên ổn cắt cỏ lợn: "............"
____
-
Tạ Vô Sí quả nhiên tâm tư thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn.
Thời Thư hoảng hốt bám theo hắn làm đàn em, tận mắt chứng kiến hắn từ một người dân đen tay không tấc sắt ở tân thủ thôn, tích lũy thế lực, mở rộng địa bàn, dần dần trở thành một bá chủ có khả năng tranh đoạt thiên hạ.
Nhờ bám chặt đùi hắn, Thời Thư cũng được hưởng phúc, cứ thế thuận lợi đi lên.
Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu phát hiện đây là một hệ thống xuyên không theo nhóm. Chỉ có người cuối cùng đạt danh hiệu "thiên hạ cộng chủ" và giết sạch những kẻ xuyên không khác mới có thể quay về thế giới ban đầu.
"..."
Một chữ: Toang.
Thời Thư nhìn bản thân trắng tay, chỉ biết bám đại lão, lại quay sang nhìn Tạ Vô Sí bên cạnh-người đã giết chóc vô số, trí mưu vô song, một thiên tử dự bị đầy triển vọng.
--Hắn còn chưa biết về quy tắc này.
Thời Thư hít sâu một hơi.
Đêm đó.
Thời Thư cầm một con dao găm, ăn mặc mát mẻ, bờ vai trắng nõn khẽ lộ, đầy căng thẳng bò lên giường của Tạ Vô Sí.
____
- Lười biếng, dễ thương tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Lưu ý: Công có ham muốn cao, thân tâm sạch, chỉ dùng cho sở thích cá nhân.
*Tui thấy tác giả muốn viết h lắm rồi á, có lần bả bị khoá 1 lượt mấy chương do vi phạm tiêu chuẩn viết nữa cơ =)))
Nghe đồn bả sửa truyện chục lần ròi vì viết hỏn ny quá -))
- Tags: Ngọt văn, nhẹ nhàng, nhóm đối chứng
- Nhân vật chính: Tạ Vô Sí × Thời Thư
- Một câu tóm tắt: Lười biếng đáng yêu tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Đã biết trời đất rộng lớn, vẫn thương cỏ cây xanh tươi!
Danh Sách Chương Ta Là Cuốn Vương Người Xuyên Việt Đối Chiếu Tổ TruyenChu
- #1Chương 1: Phục đồng tính nam thời cổ đại quá...
- #2Chương 2: Học tập tư tưởng mới, phấn đấu làm thanh niên mới!
- #3Chương 3: Ngươi đi theo ta, hai chúng ta hạnh phúc là được rồi.
- #4Chương 4: Một đời bị đồng tính nam vây quanh
- #5Chương 5: Anh em thông dâm
- #6Chương 6: Quấy rối ta cũng không được sao?
- #7Chương 7: Đại ca bảo kê 2.0
- #8Chương 8: Ngồi xổm ở góc tường nghe lén người khác "đam mỹ"
- #9Chương 9: Ngươi quá khuôn phép rồi, có sự xấu hổ về tình dục.
- #10Chương 10: Nam, nam tính kiểu con gái?
- #11Chương 11: Trong mơ là cái cổ trắng nõn mà xương gai rõ ràng.
- #12Chương 12: Trên người ngươi đều đổ mồ hôi rồi.
- #13Chương 13: Thời Thư: "Buông ta ra, ta ghét đàn ông"
- #14Chương 14: "Ngươi có thích con trai không? Nói đi!"
- #15Chương 15: Tay ngươi nhỏ quá, trắng quá.
- #16Chương 16: Ngươi yêu đàn ông sẽ chết sao?
- #17Chương 17: Đồng tính nam còn bị lạnh bụng nữa.
- #18Chương 18: Liếm
- #19Chương 19-1: Ta ghét đồng tính nam
- #20Chương 19-2
- #21Chương 20: Sờ tay
- #22Chương 21: Hôn sâu bằng lưỡi
- #23Chương 22: Bên trong đùi có hình xăm
- #24Chương 23: Tận hưởng đau khổ
- #25Chương 24: Ôm Tiểu Thư đi
- #26Chương 25: Người đàn ông thật tài giỏi
- #27Chương 26: Giúp vợ ăn
- #28Chương 27: Xuống khỏi người ta mau!
- #29Chương 28: Nửa đêm giặt quần lót
- #30Chương 29: "Cầu xin ta đi."
- #31Chương 30: Đau dữ dội
- #32Chương 31: Chà đạp
- #33Chương 32: Gọi là "bé con"
- #34Chương 33: Hôn
- #35Chương 34: Có thích nhìn không?
- #36Chương 35: Ngươi muốn kiểm soát ta sao?
- #37Chương 36: Đã dỗ được rồi
- #38Chương 37: Đàn ông hầu hạ
- #39Chương 38: Hẹn hò
- #41Chương 39-2
- #43Chương 40-2
- #44Chương 41: Hình xăm dưới
- #45Chương 42: Thích khoe khoang đến vậy sao?
- #46Chương 43: Cơn nghiện lại đến rồi phải không?
- #47Chương 44: Hoa văn
- #48Chương 45: Lan Đài Khống Hạc
- #49Chương 46: Bùm
- #50Chương 47: Anh trai thân yêu
- #51Chương 48: Để ca ca hôn tiểu Thư
- #52Chương 49: Chính là độ tuổi để xông pha