
Còn tiếp
Ta Trong Rừng Nhặt Người Sư Phụ
431
Chương
0
Lượt xem
346770
Đề cử
Giới Thiệu Ta Trong Rừng Nhặt Người Sư Phụ Truyện Chữ
「Đa nữ chủ, không dưỡng vị, thiên về thường ngày, tu tiên」
Hắn từng là một tiểu khất cái gia phá nhân vong, lưu lạc đầu đường.
Dựa vào sự bố thí của người khác để sống qua ngày, mỗi ngày điều hắn nghĩ đến chẳng qua chỉ là ăn no một bữa cơm, tìm một nơi có thể che mưa tránh gió để ngủ một giấc.
Một lần vào núi nhặt củi, lại triệt để thay đổi số phận của hắn.
Bái nhập tiên môn, vốn tưởng rằng có thể ở bên cạnh tiên tử sư phụ yên tâm tu luyện, nào ngờ số phận lại đưa từng nữ tử với tính cách khác biệt đến bên cạnh hắn.
Có người ngoài lạnh trong nóng, có người khẩu thị tâm phi, có người ôn nhu thể thiếp, cũng có người luôn cao cao tại thượng, xem hắn như khách qua đường vội vã...
Tế Nguyên luôn nghĩ rằng, họ chẳng qua chỉ là những người đồng hành trên con đường tu tiên của mình.
Cho đến một ngày, hắn bị người tỷ tỷ nhận ở phàm trần mang đi, cho đến khi hắn phát hiện... ngay cả vị sư phụ vốn luôn thanh lãnh đạm nhiên kia, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng dần có sự thay đổi.
Tiên lộ đằng đẵng, tu luyện, đấu pháp, tầm đạo, đều chỉ là một phần của cuộc đời.
So với cảnh giới cao thấp, Tế Nguyên càng trân trọng những ngày tháng bình phàm cùng nhau ăn cơm, cùng nhau lên đường, cùng nhau trưởng thành.
Thiếu niên vốn dĩ hai bàn tay trắng, thế nhưng tu tiên một hồi, hắn lại phát hiện, "gia đình" mà mình đã mất đi nhiều năm kia, lại quay về từ lúc nào không hay.
Hắn từng là một tiểu khất cái gia phá nhân vong, lưu lạc đầu đường.
Dựa vào sự bố thí của người khác để sống qua ngày, mỗi ngày điều hắn nghĩ đến chẳng qua chỉ là ăn no một bữa cơm, tìm một nơi có thể che mưa tránh gió để ngủ một giấc.
Một lần vào núi nhặt củi, lại triệt để thay đổi số phận của hắn.
Bái nhập tiên môn, vốn tưởng rằng có thể ở bên cạnh tiên tử sư phụ yên tâm tu luyện, nào ngờ số phận lại đưa từng nữ tử với tính cách khác biệt đến bên cạnh hắn.
Có người ngoài lạnh trong nóng, có người khẩu thị tâm phi, có người ôn nhu thể thiếp, cũng có người luôn cao cao tại thượng, xem hắn như khách qua đường vội vã...
Tế Nguyên luôn nghĩ rằng, họ chẳng qua chỉ là những người đồng hành trên con đường tu tiên của mình.
Cho đến một ngày, hắn bị người tỷ tỷ nhận ở phàm trần mang đi, cho đến khi hắn phát hiện... ngay cả vị sư phụ vốn luôn thanh lãnh đạm nhiên kia, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng dần có sự thay đổi.
Tiên lộ đằng đẵng, tu luyện, đấu pháp, tầm đạo, đều chỉ là một phần của cuộc đời.
So với cảnh giới cao thấp, Tế Nguyên càng trân trọng những ngày tháng bình phàm cùng nhau ăn cơm, cùng nhau lên đường, cùng nhau trưởng thành.
Thiếu niên vốn dĩ hai bàn tay trắng, thế nhưng tu tiên một hồi, hắn lại phát hiện, "gia đình" mà mình đã mất đi nhiều năm kia, lại quay về từ lúc nào không hay.
Danh Sách Chương Ta Trong Rừng Nhặt Người Sư Phụ TruyenChu
- #51Chương 51: Chân Vũ Đế
- #52Chương 52: Mạc Khinh Cuồng
- #53Chương 53: Dưỡng Nguyên Ngọc
- #54Chương 54: Cải trắng
- #55Chương 55: Tiếp nhận
- #56Chương 56: Dư Đạo
- #57Chương 57: Ngốc tử, nếu không chúng ta đính hôn đi!
- #58Chương 58: Quên mất!
- #59Chương 59: Sinh Nguyên Quả
- #60Chương 60: Huyết Thụ Chi
- #61Chương 61: Đạt giả vi sư (1/2)
- #62Chương 61: Đạt giả vi sư (2/2)
- #63Chương 62: Xoa thuốc
- #64Chương 63: Cả một đời là bao lâu?
- #65Chương 64: Khẳng định mềm lòng
- #66Chương 65: Vận khí
- #67Chương 66: Theo sát lấy
- #68Chương 67: Đấu giá hội (1) vào tràng
- #69Chương 68: Đấu giá hội (2) tiểu đả tiểu nháo
- #70Chương 69: Đấu giá hội (3) Phục Nguyên Quả
- #71Chương 70: Đấu giá hội (cuối cùng) tiên tổ ban cho
- #72Chương 71: Ngập trời ma khí
- #73Chương 72: Hỗn Nguyên Bát dị động
- #74Chương 73: Không đi
- #75Chương 74: Không cho phép nói lung tung
- #76Chương 75: Nguyên lai không cần tuyển
- #77Chương 76: Tạm thời không cần
- #78Chương 77: Không cần phải để ý đến ta
- #79Chương 78: Dương Hạo Văn
- #80Chương 79: Ta cũng không phải hầu tử
- #81Chương 80: Nếu là sợ
- #82Chương 81: Sẽ phát sáng heo
- #83Chương 82: Ma xui quỷ khiến
- #84Chương 83: Không tiếng động rơi lệ
- #85Chương 84: Bán Bộ Nguyên Anh
- #86Chương 85: Hăng quá hóa dở
- #87Chương 86: Tiểu Bát trảo cá
- #88Chương 87: Vậy chính ngươi
- #89Chương 88: Ta không quản
- #90Chương 89: Quán cổ cắt kinh
- #91Chương 90: Tiểu tham tiền
- #92Chương 91: Đoán thể nhập môn
- #93Chương 92: Huyết Khí Đan
- #94Chương 93: Không hiểu phong tình
- #95Chương 94: Giúp đoạn bốn ngón tay
- #96Chương 95: Xác thực lớn lên
- #97Chương 96: Dùng võ nhập đạo
- #98Chương 97: Bí cảnh
- #99Chương 98: Trả thù
- #100Chương 99: Ma tu