
Còn tiếp
Tam Quốc Nhu Tình, Đãn Vị Quân Cố
96
Chương
0
Lượt xem
284817
Đề cử
Giới Thiệu Tam Quốc Nhu Tình, Đãn Vị Quân Cố Truyện Chữ
GIỚI THIỆU
[Có người đường hẹp gặp nhau, cuối cùng không thể may mắn thoát khỏi]
[Lòng bàn tay bỗng nhiên mở ra, đường chỉ tay chằng chịt]
Tên tôi là Ôn Nhiễm, sinh viên năm cuối, cha mẹ đã ly dị được 10 năm. Năm đó, tôi 12 tuổi. Tình yêu với tôi, chỉ là hai chữ mông lung. Chưa bao giờ tin nổi, mười năm sau, gặp phải tình yêu, lại ở trong bối cảnh loạn thế phong hỏa trời đất như vậy.
“Thanh Thanh Tử Khâm
Du du ngã tâm
Đãn vị quân cố
Trầm ngâm chí kim.”
Loạn thế thì sao chứ? Dù có xuyên không về thời Tam Quốc này, tôi cũng không thể thay đổi được lịch sử, cũng không hứng thú đến những chuyện binh quyền quần hùng tranh bá kia. Thứ tôi cảm thấy hứng thú nhất chỉ có mỹ nhân và người trong lòng.
Ở Giang Đông, tôi gặp Nhị Kiều sắc nước hương trời:
“Tìm hai Kiều nam phương về sống, Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân.”
Cũng ở Giang Đông, tôi gặp được người trong lòng.
Chàng ấy, là chàng… Mà thật ra tôi không biết rõ về chàng ấy ngoại trừ môt cái tên và “bạch y qua sông” của chàng. Thêm vào đó là vì trò chơi Tam quốc sát, tôi đã yêu thích chàng ấy. Thế rồi có một ngày, có người đã hỏi tôi rằng: “Cô nương mới vừa rồi nói cô thích Quách Gia, vậy cô có thể vì hắn ở lại hay không, ở lại bên cạnh Tào Tháo.” Nhưng tôi đã bảo rằng tôi đã chọn người tôi yêu thích hơn. Dưới gốc hoa đào góc sân năm ấy, chúng tôi đã thuộc về nhau.
Khi ấy, tôi cứ ngỡ đó là người cả đời tôi sẽ mãi mãi gắn bó, mãi ở bên cho dù có thể sẽ vĩnh viễn kẹt lại thời đại loạn thế phong hỏa này. Hóa ra là tôi lầm tưởng. Câu chuyện về mỹ nhân của tôi, mộng tương tư của tôi chỉ mới bắt đầu khi tôi đến Tào doanh. Nơi đó có tuyệt thế giai nhân xứng anh hùng, tứ đại mỹ nhân Điêu Thuyền. Thì ra nàng cũng như bao nữ tử bình thường, ôm mộng đẹp với người cũ năm xưa: “Phụng Tiên* nói chàng ấy biết có một nơi có hoa đào đẹp nhất trên thế gian này. Hoa đào kia không giống với sắc hoa bình thường, mà là màu đỏ tựa như chu sa tươi sáng. Chỉ tiếc, đến cuối chàng lại nuốt lời, không thể dẫn ta đến nơi chỉ mình chàng biết”.
Nơi đó còn có cổ nhân tương ngộ, có lương duyên trời định, có trăng sáng, rượu thơm, có đám hoa dong riềng nở rộ trong đêm, có biệt ly thảo, có nam nhân thư sinh trong tà áo xanh nhẹ nhàng lướt trong gió.
Nếu như Giang Đông là “mộng đẹp thời niên thiếu”, thì ở Tào doanh chính là cuộc gặp gỡ định mệnh, là mối tình “khắc cốt ghi tâm” của tôi.
“Giới thiệu chính thức. Tại hạ Quách Gia tự Phụng Hiếu, người Dĩnh Xuyên Dương Địch. Ôn Nhiễm cô nương, thật may mắn khi được gặp cô nương. ”
“Thích ta, có thể; trở thành nữ nhân của ta, cũng có thể”.
“Lấy cánh hoa hoa dong riềng ngàn năm này làm lễ vật, mong Ôn Nhiễm cô nương chớ để ý. ”
“Quách mỗ ta rất dễ làm ra chuyện ‘uyên ương hí thủy’, nàng xác định mình có thể sao, Ôn Nhiễm cô nương?”
“Rượu ngon, trăng ngon, tối nay có thể mơ một giấc mộng đẹp.”
[Có người đường hẹp gặp nhau, cuối cùng không thể may mắn thoát khỏi]
[Lòng bàn tay bỗng nhiên mở ra, đường chỉ tay chằng chịt]
Tên tôi là Ôn Nhiễm, sinh viên năm cuối, cha mẹ đã ly dị được 10 năm. Năm đó, tôi 12 tuổi. Tình yêu với tôi, chỉ là hai chữ mông lung. Chưa bao giờ tin nổi, mười năm sau, gặp phải tình yêu, lại ở trong bối cảnh loạn thế phong hỏa trời đất như vậy.
“Thanh Thanh Tử Khâm
Du du ngã tâm
Đãn vị quân cố
Trầm ngâm chí kim.”
Loạn thế thì sao chứ? Dù có xuyên không về thời Tam Quốc này, tôi cũng không thể thay đổi được lịch sử, cũng không hứng thú đến những chuyện binh quyền quần hùng tranh bá kia. Thứ tôi cảm thấy hứng thú nhất chỉ có mỹ nhân và người trong lòng.
Ở Giang Đông, tôi gặp Nhị Kiều sắc nước hương trời:
“Tìm hai Kiều nam phương về sống, Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân.”
Cũng ở Giang Đông, tôi gặp được người trong lòng.
Chàng ấy, là chàng… Mà thật ra tôi không biết rõ về chàng ấy ngoại trừ môt cái tên và “bạch y qua sông” của chàng. Thêm vào đó là vì trò chơi Tam quốc sát, tôi đã yêu thích chàng ấy. Thế rồi có một ngày, có người đã hỏi tôi rằng: “Cô nương mới vừa rồi nói cô thích Quách Gia, vậy cô có thể vì hắn ở lại hay không, ở lại bên cạnh Tào Tháo.” Nhưng tôi đã bảo rằng tôi đã chọn người tôi yêu thích hơn. Dưới gốc hoa đào góc sân năm ấy, chúng tôi đã thuộc về nhau.
Khi ấy, tôi cứ ngỡ đó là người cả đời tôi sẽ mãi mãi gắn bó, mãi ở bên cho dù có thể sẽ vĩnh viễn kẹt lại thời đại loạn thế phong hỏa này. Hóa ra là tôi lầm tưởng. Câu chuyện về mỹ nhân của tôi, mộng tương tư của tôi chỉ mới bắt đầu khi tôi đến Tào doanh. Nơi đó có tuyệt thế giai nhân xứng anh hùng, tứ đại mỹ nhân Điêu Thuyền. Thì ra nàng cũng như bao nữ tử bình thường, ôm mộng đẹp với người cũ năm xưa: “Phụng Tiên* nói chàng ấy biết có một nơi có hoa đào đẹp nhất trên thế gian này. Hoa đào kia không giống với sắc hoa bình thường, mà là màu đỏ tựa như chu sa tươi sáng. Chỉ tiếc, đến cuối chàng lại nuốt lời, không thể dẫn ta đến nơi chỉ mình chàng biết”.
Nơi đó còn có cổ nhân tương ngộ, có lương duyên trời định, có trăng sáng, rượu thơm, có đám hoa dong riềng nở rộ trong đêm, có biệt ly thảo, có nam nhân thư sinh trong tà áo xanh nhẹ nhàng lướt trong gió.
Nếu như Giang Đông là “mộng đẹp thời niên thiếu”, thì ở Tào doanh chính là cuộc gặp gỡ định mệnh, là mối tình “khắc cốt ghi tâm” của tôi.
“Giới thiệu chính thức. Tại hạ Quách Gia tự Phụng Hiếu, người Dĩnh Xuyên Dương Địch. Ôn Nhiễm cô nương, thật may mắn khi được gặp cô nương. ”
“Thích ta, có thể; trở thành nữ nhân của ta, cũng có thể”.
“Lấy cánh hoa hoa dong riềng ngàn năm này làm lễ vật, mong Ôn Nhiễm cô nương chớ để ý. ”
“Quách mỗ ta rất dễ làm ra chuyện ‘uyên ương hí thủy’, nàng xác định mình có thể sao, Ôn Nhiễm cô nương?”
“Rượu ngon, trăng ngon, tối nay có thể mơ một giấc mộng đẹp.”
Danh Sách Chương Tam Quốc Nhu Tình, Đãn Vị Quân Cố TruyenChu
- #51Chương 51: Kính Hoa nhất ngộ (1)
- #52Chương 52: Kính Hoa nhất ngộ (2)
- #53Chương 53: Kính Hoa nhất ngộ (3)
- #54Chương 54: Kính Hoa nhất ngộ (4)
- #55Chương 55: Kiêu ngạo trong lòng (1)
- #56Chương 56: Kiêu ngạo trong lòng (2)
- #57Chương 57: Kiêu ngạo trong lòng (3)
- #58Chương 58: Duyên
- #59Chương 59: Lưu Quang
- #60Chương 60: Đường An?
- #61Chương 61: Đường An? (2)
- #62Chương 62: Ngày xưa tôi đã đi? Dương Liễu
- #63Chương 63: Ngày xưa tôi đã đi? Dương Liễu
- #64Chương 64: Hôm nay tôi suy nghĩ đến? Mưa và tuyết
- #65Chương 65: Hôm nay tôi suy nghĩ đến? Mưa và tuyết (2)
- #66Chương 66: Thái Vi? Thái Vi
- #67Chương 67: [Phiên Ngoại] không nói gì, Chàng? Cô nương ấy
- #68Chương 68: Hoàn Quân Minh Châu (1)
- #69Chương 69: Hoàn Quân Minh Châu (2)
- #70Chương 70: Hoàn Quân Minh Châu (3)
- #71Chương 71: Hoàn Quân Minh Châu (4)
- #72Chương 72: Kính Hoa tái ngộ (I)
- #73Chương 73: Kính Hoa tái ngộ (2)
- #74Chương 74: Kính hoa tái ngộ (3)
- #75Chương 75: Kính Hoa tái ngộ (4)
- #76Chương 76: Xích Bích (i)
- #77Chương 77: Xích Bích (ii)
- #78Chương 78: [Phiên Ngoại] Không nói
- #79Chương 79: [Phiên Ngoại] Gia Cát Lượng
- #80Chương 80: [Phiên Ngoại] Gia Cát Lượng (tiếp)
- #81Chương 81: [Phiên Ngoại] Gia Cát Lượng (tiếp theo)
- #82Chương 82: Kết thúc (1)
- #83Chương 83: Kết thúc (2)
- #84Chương 84: Trái tim bỗng nở hoa
- #85Chương 85: Chàng đến từ Tam quốc?
- #86Chương 86: [Hậu thoại] Ba đoạn
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96