
Tạm dừng
Tào Tặc
741
Chương
0
Lượt xem
300914
Đề cử
Giới Thiệu Tào Tặc Truyện Chữ
Trong Luận ngữ, Khổng Tử có nói: "nhân chi sinh dã trực, võng chi sinh dã, hạnh nhi miễn" (Lẽ sống là phải ngay thẳng, chẳng ngay thẳng mà sống thì ấy là nhờ may mắn tránh khỏi tai họa mà thôi).
Nhân vật chính Tào Bằng trong truyện là một cảnh sát, sau khi phá án được vinh danh anh hùng, không ngờ kẻ phản bội trong vụ án đó lại chính là bạn thân mình, rồi bị bắn chết. Hắn trọng sinh vào nhà họ Tào thời Tam Quốc. Thử hỏi, như Khổng Tử nói thì có nên tiếp tục sống làm kẻ chính trực như kiếp trước rồi bị phản bội bởi kẻ thân, hay được trọng sinh vào thời loạn lạc là một may mắn cần phải biết nắm giữ?
Giữa thời tam quốc với bao anh hùng hào kiệt, nhân sĩ mưu cao, tác giả khắc họa nhân vật Tào Bằng chỉ là một kẻ tầm thường: văn không đặc biệt mà võ cũng không xuất chúng. Hắn không phải là một kẻ dũng mãnh vô địch vì đã có Lữ Bố, Triệu Vân, ai có thể hơn ; hắn không phải là một kẻ thông minh xuất chúng mưu lược tài giỏi vì đã có Khổng Minh, Bàng Thống, ai có thể bằng ; cũng không phải kẻ tham vọng lập bá nghiệp vì đã có Lưu Bị, Tào Tháo. Hắn chỉ có một điểm hơn bất kỳ ai thời ấy, một kẻ biết trước tất cả. Chính nhờ cái hơn người đó mà hắn đã từng bước đưa bản thân mình ngoi lên vị trí cao trong thời đại loạn lạc đó.
« Chẳng ngay thẳng mà sống thì chỉ là vì may mắn tránh khỏi họa mà thôi »... Nhưng may mắn có thực sự chỉ là do trời, hay tất cả đều trong sự tính toán tiên liệu của Tào Bằng ? Các bạn hãy cùng với nhóm dịch dõi theo từng bước chân của Tào Bằng trong thời đại loạn lạc này nhé. Truyện được chấm với 9.3 điểm với 2824 người bình chọn trên quidian, luôn đứng trong top lịch sử quân sự.
Nhân vật chính Tào Bằng trong truyện là một cảnh sát, sau khi phá án được vinh danh anh hùng, không ngờ kẻ phản bội trong vụ án đó lại chính là bạn thân mình, rồi bị bắn chết. Hắn trọng sinh vào nhà họ Tào thời Tam Quốc. Thử hỏi, như Khổng Tử nói thì có nên tiếp tục sống làm kẻ chính trực như kiếp trước rồi bị phản bội bởi kẻ thân, hay được trọng sinh vào thời loạn lạc là một may mắn cần phải biết nắm giữ?
Giữa thời tam quốc với bao anh hùng hào kiệt, nhân sĩ mưu cao, tác giả khắc họa nhân vật Tào Bằng chỉ là một kẻ tầm thường: văn không đặc biệt mà võ cũng không xuất chúng. Hắn không phải là một kẻ dũng mãnh vô địch vì đã có Lữ Bố, Triệu Vân, ai có thể hơn ; hắn không phải là một kẻ thông minh xuất chúng mưu lược tài giỏi vì đã có Khổng Minh, Bàng Thống, ai có thể bằng ; cũng không phải kẻ tham vọng lập bá nghiệp vì đã có Lưu Bị, Tào Tháo. Hắn chỉ có một điểm hơn bất kỳ ai thời ấy, một kẻ biết trước tất cả. Chính nhờ cái hơn người đó mà hắn đã từng bước đưa bản thân mình ngoi lên vị trí cao trong thời đại loạn lạc đó.
« Chẳng ngay thẳng mà sống thì chỉ là vì may mắn tránh khỏi họa mà thôi »... Nhưng may mắn có thực sự chỉ là do trời, hay tất cả đều trong sự tính toán tiên liệu của Tào Bằng ? Các bạn hãy cùng với nhóm dịch dõi theo từng bước chân của Tào Bằng trong thời đại loạn lạc này nhé. Truyện được chấm với 9.3 điểm với 2824 người bình chọn trên quidian, luôn đứng trong top lịch sử quân sự.
Danh Sách Chương Tào Tặc TruyenChu
- #101Chương 101: Kế hoạch tương lai
- #102Chương 102: Tử Liêm không liêm chính
- #103Chương 103: Trách nhiệm của túc vệ
- #104Chương 104: Trách nhiệm của túc vệ
- #105Chương 105: Ác Lai đấu Hổ điên (1)
- #106Chương 106: Ác Lai đấu Hổ điên (1)
- #107Chương 107: Ác Lai đấu Hổ điên (2)
- #108Chương 108: Ác Lai đấu Hổ điên (2)
- #109Chương 109: Phúc đấy họa đấy
- #110Chương 110: Phúc đấy họa đấy
- #111Chương 111: Hà Nhất công phường
- #112Chương 112: Hổ Báo kỵ
- #113Chương 113: Tam hỉ lâm môn (1)
- #114Chương 114: Tam hỉ lâm môn (1)
- #115Chương 115: Tam hỉ lâm môn (2)
- #116Chương 116: Tam hỉ lâm môn (2)
- #117Chương 117: Tam hỉ lâm môn (3)
- #118Chương 118: Kế dưỡng thành lần thứ hai
- #119Chương 119: Kế dưỡng thành lần thứ hai
- #120Chương 120: Một hảo hán, ba người giúp
- #121Chương 121: Một hảo hán, ba người giúp
- #122Chương 122: Một hảo hán, ba người giúp
- #123Chương 123: Hán gia khuyển
- #124Chương 124: Hán gia khuyển
- #125Chương 125: Khởi hành
- #126Chương 126: Xin lắng tai nghe
- #127Chương 127: Mã tặc Hồ Ban
- #128Chương 128: Thu mã tặc Hồ Ban
- #129Chương 129: Trần Đăng - Tiết Châu
- #130Chương 130: Trần Đăng - Tiết Châu
- #131Chương 131: Tội phạm Lôi Tự (1)
- #132Chương 132: Tội phạm Lôi Tự (2)
- #133Chương 133: Mọi chuyện lộ rõ Ẩn tàng công và danh (1)
- #134Chương 134: Mọi chuyện lộ rõ Ẩn tàng công và danh (1)
- #135Chương 135: Mọi chuyện lộ rõ Ẩn tàng công và danh (2)
- #136Chương 136: Mọi chuyện lộ rõ Ẩn tàng công và danh (2)
- #137Chương 137: Mọi chuyện lộ rõ Ẩn tàng công và danh (3)
- #138Chương 138: Mọi chuyện lộ rõ Ẩn tàng công và danh (4)
- #139Chương 139: Huyện Hải Tây! Ra oai phủ đầu
- #140Chương 140: Làm cướp ra sao
- #141Chương 141: Tam hại
- #142Chương 142: Ngày đầu tiên
- #143Chương 143: Hổ thần Giang Nam
- #144Chương 144: Cứ tìm quả hồng mềm mà nắn
- #145Chương 145: Lấy thúng úp voi
- #146Chương 146: Thủ đoạn như sấm sét
- #147Chương 147: Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt
- #148Chương 148: Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt
- #149Chương 149: Con cá chép bằng đồng
- #150Chương 150: Côn trùng mùa hạ biết gì chuyện mùa đông