
Tạm dừng
Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ
234
Chương
0
Lượt xem
305707
Đề cử
Giới Thiệu Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ Truyện Chữ
Nội Dung Truyện:
Nam nhân từ phía sau mang ra một tờ giấy ném ra trước mặt nữ nhân, nữ nhân hai tay run run cầm lấy, vừa nhìn thấy, mắt rốt cuộc không nhịn được trào lệ ra ngoài. “Vì cái gì, vì cái gì muốn ly hôn?” Cô khóc, không cuống cuồng, cũng không gạn hỏi. Âm thầm như tự nói với chính mình. “Y Y mang thai con của tôi, tôi không thể nào để con của mình là con ngoài giá thú được.” Nam nhân vô tình nói, từ trên cao nhìn xuống gương mặt rơi đầy lệ của nữ nhân, con ngươi đen hiện lên tia do dự, cuối cùng trầm tĩnh lại. Nữ nhân cầm tờ đơn ly hôn trong tay, bị ánh mắt bức bách của nam nhân, bàn tay cô run run, thậm chí, ngay việc cầm chiếc bút cũng khó khăn, viết xuống những dòng chữ ngoằn ngoèo khó coi.
Đi ra khỏi cổng lớn, cô chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ, tay nhẹ nhàng vỗ về bụng mình,“Thực xin lỗi, cục cưng, là mẹ vô dụng, không làm cho cha con yêu mẹ được.” “Đem con đưa cho tôi.” Nam nhân nghiêm mặt, lạnh như băng nhìn nữ nhân ôm đứa trẻ đáng yêu ở trong lòng. Toàn thân không ngừng run run. Nữ nhân ôm chặt đứa nhỏ ở trong lòng, lui về phía sau. Miệng cô không ngừng liên tục nói. “Không phải, nó không phải con anh, nó là của tôi, của tôi.” Khi tôi yêu anh, anh không thương tôi, để đến khi anh yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh. Lúc ấy, anh muốn tôi ra đi, tôi đi, nếu, anh muốn tôi trở về, thật có lỗi, đã đi xa rồi, trở về không được.
Nam nhân từ phía sau mang ra một tờ giấy ném ra trước mặt nữ nhân, nữ nhân hai tay run run cầm lấy, vừa nhìn thấy, mắt rốt cuộc không nhịn được trào lệ ra ngoài. “Vì cái gì, vì cái gì muốn ly hôn?” Cô khóc, không cuống cuồng, cũng không gạn hỏi. Âm thầm như tự nói với chính mình. “Y Y mang thai con của tôi, tôi không thể nào để con của mình là con ngoài giá thú được.” Nam nhân vô tình nói, từ trên cao nhìn xuống gương mặt rơi đầy lệ của nữ nhân, con ngươi đen hiện lên tia do dự, cuối cùng trầm tĩnh lại. Nữ nhân cầm tờ đơn ly hôn trong tay, bị ánh mắt bức bách của nam nhân, bàn tay cô run run, thậm chí, ngay việc cầm chiếc bút cũng khó khăn, viết xuống những dòng chữ ngoằn ngoèo khó coi.
Đi ra khỏi cổng lớn, cô chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ, tay nhẹ nhàng vỗ về bụng mình,“Thực xin lỗi, cục cưng, là mẹ vô dụng, không làm cho cha con yêu mẹ được.” “Đem con đưa cho tôi.” Nam nhân nghiêm mặt, lạnh như băng nhìn nữ nhân ôm đứa trẻ đáng yêu ở trong lòng. Toàn thân không ngừng run run. Nữ nhân ôm chặt đứa nhỏ ở trong lòng, lui về phía sau. Miệng cô không ngừng liên tục nói. “Không phải, nó không phải con anh, nó là của tôi, của tôi.” Khi tôi yêu anh, anh không thương tôi, để đến khi anh yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh. Lúc ấy, anh muốn tôi ra đi, tôi đi, nếu, anh muốn tôi trở về, thật có lỗi, đã đi xa rồi, trở về không được.
Danh Sách Chương Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ TruyenChu
- #101Chương 101: Tổn thương
- #102Chương 102: Tình yêu của cô, hắn không cần
- #103Chương 103: Người phụ nữ hắn yêu
- #104Chương 104: Cảm xúc phiền toái
- #105Chương 105: Toan tính kín đáo
- #106Chương 106: Anh không tin cô
- #107Chương 107: Chưa từng có tin tưởng
- #108Chương 108: Cô cũng không phải là gì hết
- #109Chương 109: Khuyên nhủ vô ích
- #110Chương 110: Hai người phụ nữ, một loại tâm tư
- #111Chương 111: Sẽ không ly hôn
- #112Chương 112: Hợp tác bắt đầu
- #113Chương 113
- #114Chương 114: Giản Vũ Phong thổ lộ
- #115Chương 115: Cự tuyệt
- #116Chương 116: Có bảo bảo
- #117Chương 117: Rời khỏi cậu ta đi
- #118Chương 118: Ai mới là kẻ thứ ba?
- #119Chương 119: Hắn sắp làm cha rồi!
- #120Chương 120: Hai sự lựa chọn
- #121Chương 121: Anh muốn ly hôn!
- #122Chương 122: Ký tên
- #123Chương 123: Rời đi
- #124Chương 124: Lòng cô đau đớn, hôn lễ của anh
- #125Chương 125
- #126Chương 126: Đứa nhỏ của ai?
- #127Chương 127: Bất an
- #128Chương 128: Thẻ tín dụng
- #129Chương 129: Tiền cũng không mua được tình yêu của cô ấy
- #130Chương 130: Lời khuyên của Thượng Quan Thuyên
- #131Chương 131: Chiếc giường trẻ con giá trên trời
- #132Chương 132: Nỗi đau lớn nhất cuộc đời
- #133Chương 133: Điều cấm kỵ của hắn
- #134Chương 134
- #135Chương 135: Bị Ti Hạo phát hiện
- #136Chương 136: Quyết định của Ti Hạo
- #137Chương 137: Thỏa hiệp
- #138Chương 138
- #139Chương 139: Con của ai?
- #140Chương 140: Hoảng sợ
- #141Chương 141: Hoảng sợ – P2
- #142Chương 142
- #143Chương 143: Mất đi
- #144Chương 144: Rời đi
- #145Chương 145: Người rời đi
- #146Chương 146: Sinh tử
- #147Chương 147: Cứu người
- #148Chương 148: Nhiệt độ cơ thể
- #149Chương 149: Giãy dụa
- #150Chương 150: Có được