
Còn tiếp
Thần Thật Là Yếu Đuối
103
Chương
0
Lượt xem
286634
Đề cử
Giới Thiệu Thần Thật Là Yếu Đuối Truyện Chữ
Tên Hán Việt: Thần thật là yếu đuối (臣好柔弱啊) - Mã Hộ Tử Quân (马户子君)
Tên Khác: Nịnh thần tựa đóa kiều hoa
Văn án
Một năm mà mọi người đều sẽ ghi khắc, một năm mà tất cả những đấu đá, bè cánh của gian thần, quyền thần Ninh Sâm đều tan rã, năm Thừa Hóa thứ 15.
Đó là lúc gã bị bắn chết ngay Kim Loan Điện, một Tả Tướng vô cùng trẻ tuổi, tay nắm quyền to kia, vốn có thể dốc sức tận trung với triều đình, thế mà lại là kẻ mưu mô thâm độc, một kẻ ác độc vô cùng, hại chết bao trung lương.
Khi gã gục xuống, đế vương Lý Vô Đình lúc bấy giờ đang đứng trước đại điện và nhìn Ninh Sâm như thể đang nhìn một loài sâu bọ.
Buổi tối sau khi Ninh Sâm chết, Lý Vô Đình trùng sinh trở về ngày đầu lên ngôi. Đời trước hắn tin lầm gian thần nên đã gây họa cho cả triều đình; lần này, hắn quyết tâm phải nhanh tay diệt trừ tất cả những mối tai họa ngầm từ khi còn trong trứng nước.
***
Ninh Như Thâm xuyên không từ hiện đại về đúng năm Thừa Hóa thứ nhất, ngay lúc tân đế vừa mới lên ngôi.
Trên triều đình, Ninh Như Thâm nhìn thấy vị đế vương vừa mới an tọa nay đang bước từng bước xuống dưới rồi dừng ngay trước mặt mình, hai mắt hắn đằng đằng sát khí.
Ninh Như Thâm vừa mới xuyên không:...Ủa chuyện gì vậy?
Bàn tay lướt trong không khí vang lên âm thanh đầy sắc bén. Thấy phát đánh ấy sắp rơi xuống người mình, Ninh Như Thâm bỗng nhiên ngã huỵch xuống đất dưới con mắt của tất cả mọi người trên triều! Mặt mày trắng trẻo như màu tuyết, khóe mắt nhuốm sắc đỏ ửng, giống y như một đóa hoa trắng tinh khôi đầy yếu ớt đang run rẩy trong gió.
Chúng thần sợ hãi cất tiếng hô: Bệ hạ tha mạng!
Lý Vô Đình còn chưa kịp chạm tay vào người ta:???
Ninh Như Thâm quệt dòng lệ ở khóe mắt: Thần yếu đuối quá à, huhu.
Lý Vô Đình: Hay cho một tên nịnh thần, ha ha
***
Sau đó Lý Vô Đình dần dần nhận ra rằng: Đóa hoa này không những tươi tắn mà nhụy hoa còn khá là ngọt.
Đế vương công mặt lạnh dễ mềm lòng x Thừa tướng thụ ngoài trắng trong đen
Tác giả gỡ mìn:
1v1, cường cường, không ngược, ngọt từ đầu đến cuối, nhẹ nhàng hề hước dở hơi.
Bối cảnh hư cấu, hiện đại xuyên về cổ đại, rất nhiều thiết lập riêng, xin đừng đối chiếu với lịch sử.
Thụ là ngụy bạch liên hoa, viết là đóa hoa xinh đẹp, đọc là hoa ăn thịt người.
Giả heo ăn thịt hổ, vặt lông hổ, bóp mông hổ (?).
Nguyên chủ chính là gian thần, không có hiểu lầm gì ở đây cả.
Thụ và nguyên chủ là hai người khác nhau, công thụ hai kiếp đều là tình đầu của nhau.
Tên Khác: Nịnh thần tựa đóa kiều hoa
Văn án
Một năm mà mọi người đều sẽ ghi khắc, một năm mà tất cả những đấu đá, bè cánh của gian thần, quyền thần Ninh Sâm đều tan rã, năm Thừa Hóa thứ 15.
Đó là lúc gã bị bắn chết ngay Kim Loan Điện, một Tả Tướng vô cùng trẻ tuổi, tay nắm quyền to kia, vốn có thể dốc sức tận trung với triều đình, thế mà lại là kẻ mưu mô thâm độc, một kẻ ác độc vô cùng, hại chết bao trung lương.
Khi gã gục xuống, đế vương Lý Vô Đình lúc bấy giờ đang đứng trước đại điện và nhìn Ninh Sâm như thể đang nhìn một loài sâu bọ.
Buổi tối sau khi Ninh Sâm chết, Lý Vô Đình trùng sinh trở về ngày đầu lên ngôi. Đời trước hắn tin lầm gian thần nên đã gây họa cho cả triều đình; lần này, hắn quyết tâm phải nhanh tay diệt trừ tất cả những mối tai họa ngầm từ khi còn trong trứng nước.
***
Ninh Như Thâm xuyên không từ hiện đại về đúng năm Thừa Hóa thứ nhất, ngay lúc tân đế vừa mới lên ngôi.
Trên triều đình, Ninh Như Thâm nhìn thấy vị đế vương vừa mới an tọa nay đang bước từng bước xuống dưới rồi dừng ngay trước mặt mình, hai mắt hắn đằng đằng sát khí.
Ninh Như Thâm vừa mới xuyên không:...Ủa chuyện gì vậy?
Bàn tay lướt trong không khí vang lên âm thanh đầy sắc bén. Thấy phát đánh ấy sắp rơi xuống người mình, Ninh Như Thâm bỗng nhiên ngã huỵch xuống đất dưới con mắt của tất cả mọi người trên triều! Mặt mày trắng trẻo như màu tuyết, khóe mắt nhuốm sắc đỏ ửng, giống y như một đóa hoa trắng tinh khôi đầy yếu ớt đang run rẩy trong gió.
Chúng thần sợ hãi cất tiếng hô: Bệ hạ tha mạng!
Lý Vô Đình còn chưa kịp chạm tay vào người ta:???
Ninh Như Thâm quệt dòng lệ ở khóe mắt: Thần yếu đuối quá à, huhu.
Lý Vô Đình: Hay cho một tên nịnh thần, ha ha
***
Sau đó Lý Vô Đình dần dần nhận ra rằng: Đóa hoa này không những tươi tắn mà nhụy hoa còn khá là ngọt.
Đế vương công mặt lạnh dễ mềm lòng x Thừa tướng thụ ngoài trắng trong đen
Tác giả gỡ mìn:
1v1, cường cường, không ngược, ngọt từ đầu đến cuối, nhẹ nhàng hề hước dở hơi.
Bối cảnh hư cấu, hiện đại xuyên về cổ đại, rất nhiều thiết lập riêng, xin đừng đối chiếu với lịch sử.
Thụ là ngụy bạch liên hoa, viết là đóa hoa xinh đẹp, đọc là hoa ăn thịt người.
Giả heo ăn thịt hổ, vặt lông hổ, bóp mông hổ (?).
Nguyên chủ chính là gian thần, không có hiểu lầm gì ở đây cả.
Thụ và nguyên chủ là hai người khác nhau, công thụ hai kiếp đều là tình đầu của nhau.
Danh Sách Chương Thần Thật Là Yếu Đuối TruyenChu
- #1Chương 1: 1: Quyển 1 Tam Thập Công Danh - Mở Đầu
- #2Chương 2: 2: Một Đóa Hoa Trong Trắng
- #3Chương 3: 3: Hối Lộ
- #4Chương 4: 4: Cung Yến
- #5Chương 5: 5: Âm Thầm Theo Dõi
- #6Chương 6: 6: Chắc Chắn Là Đang Đặt Bẫy
- #7Chương 7: 7: Ngài Tới Thì Cứ Tới
- #8Chương 8: 8: Tụ Họp
- #9Chương 9: 9: Bị Trói
- #10Chương 10: 10: Lại Bị Trói
- #11Chương 11: 11: Đi Săn Mùa Xuân
- #12Chương 12: 12: Lạch Cạch
- #13Chương 13: 13: Hoàng Huynh Đâu
- #14Chương 14: 14: Tạ Lễ
- #15Chương 15: 15: Tai Của Thần Đỏ Lên Rồi
- #16Chương 16-17: 16: Bị Đuổi Đi - 17: Gọi về
- #17Chương 18: 18: Không Uổng Chuyến Này
- #18Chương 19: 19: Thần Cũng Có Thể
- #19Chương 20: 20: Để Trẫm Xem Ninh Khanh Nhún Như Thế Nào
- #20Chương 21: 21: Đừng Nhún Nữa
- #21Chương 22: 22: Trình Lên Bệ Hạ
- #22Chương 23: 23: Tiến Thoái Lưỡng Nam
- #23Chương 24: 24: Không Chịu Uống Thuốc
- #24Chương 25: 25: Được Cái Gì
- #25Chương 26: 26: Đỡ Một Cái
- #26Chương 27: 27: Quan Chủ Khảo
- #27Chương 28: 28: Chim Bồ Câu Mập
- #28Chương 29: 29: Vồ Hụt
- #29Chương 30: 30: Bắt Về Phủ
- #30Chương 31: 31: Giấu Giấu Giếm Giếm
- #31Chương 32: 32: Người Tốt
- #32Chương 33: 33: Hít Hít
- #33Chương 34: 34: Giải Cứu Meo Meo
- #34Chương 35: 35: Không Tới Một Ngày Nào Cả
- #35Chương 36: 36: Học Được Rồi
- #36Chương 37: 37: Trút Giận
- #37Chương 38: 38: Có Cần Vớt Về Không
- #38Chương 39: 39: Miếng Mồi Mệnh Khổ
- #39Chương 40: 40: Thắp Nến
- #40Chương 41: 41: Bị Nhìn Thấy
- #41Chương 42: 42: Ổ Mèo Vàng
- #42Chương 43: 43: Run Rẩy
- #43Chương 44: 44: Tìm Mèo
- #44Chương 45: 45: Một Bí Mật Nhỏ
- #45Chương 46: 46: Ta Muốn Yên Tĩnh
- #46Chương 47: 47: Yên Tĩnh Của Ninh Khanh
- #47Chương 48: 48: Vất Vả Rồi
- #48Chương 49: 49: Như Thâm
- #49Chương 50: 50: Thâm Thâm Không Nghỉ
- #50Chương 51: 51: Động Tình