
Tạm dừng
Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá
60
Chương
0
Lượt xem
293222
Đề cử
Giới Thiệu Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá Truyện Chữ
Tác giả: Hội Phi Đích Vu Bà
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Khác
Giới thiệu:
Tôn Văn Tĩnh đến chết mới xem như hiểu rõ phẩm tính của người đàn ông cứ luôn miệng nói yêu cô.
Bởi vì không thể quan hệ nên đẩy cô cho gã đàn ông khác, chỉ vì muốn mượn giống sinh con.
Tính tình cô cương liệt, thà chết chứ không chịu phục, mới rơi xuống cái kết cục bị người ta bóp chết.
Lại lần nữa mở to mắt trọng sinh về năm 1978, một năm đã từng xảy ra biết bao sự tình.
Năm đó cô bị ép gả cho tên ác bá Thẩm Phú Sơn, bỏ trốn cùng người mình yêu để rồi mười năm sau gặp phải kết cục là chết thảm.
Sống lại về ngày này, trở lại một năm này, cô cho rằng mình thề sống thiếu chết phản kháng sẽ có thể thay đổi được quyết định của ba mẹ mình, nhưng chung quy là cô đã xem nhẹ sự sắt đá của hai người họ rồi.
Sau khi kết hôn, ngày qua ngày gà bay chó sủa, một bên miệng lưỡi sắc bén, một bên nửa bước cũng không nhường.
Tôn Văn Tĩnh quyết định tuân theo nguyên tắc – anh mà gây chuyện với tôi thì tôi sẽ cùng anh ly hôn, kiên quyết muốn đấu tranh với thế lực gian ác.
Thẩm Phú Sơn lại chỉ cảm thấy cô vợ nhỏ của mình lúc náo chuyện trông tràn trề sức sống, anh nhìn cái miệng nhỏ hết khép lại mở mắng mỏ mình, nhìn đến nổi nuốt nước miếng.
Tiểu kịch trường:
“Đồ lưu manh khốn nạn, đừng đụng vào tôi.”
“Không cho chồng em đụng thì em định cho thằng nào đụng hả?”
“…?”
Lúc bị xé quần áo mới biết, anh chỉ là muốn xem vết thương của cô thôi.
Khuôn mặt nhỏ của Tôn Văn Tĩnh bỗng hồng rực lên. Còn Thẩm Phú Sơn thì cảm thấy, dáng người vợ mình thực sự không đùa được, không uổng công anh hao tâm tốn sức như vậy để rước cô về nhà.
Mãi tận sau này, Thẩm Phú Sơn thế mà lại bị Tôn Văn Tĩnh thu thập đến là dễ bảo, anh mà không đàng hoàng đúng không? Không cho lên giường!
Ác bá sợ vợ Thẩm Phú Sơn PK Trọng sinh con nhím Tôn Văn Tĩnh
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Khác
Giới thiệu:
Tôn Văn Tĩnh đến chết mới xem như hiểu rõ phẩm tính của người đàn ông cứ luôn miệng nói yêu cô.
Bởi vì không thể quan hệ nên đẩy cô cho gã đàn ông khác, chỉ vì muốn mượn giống sinh con.
Tính tình cô cương liệt, thà chết chứ không chịu phục, mới rơi xuống cái kết cục bị người ta bóp chết.
Lại lần nữa mở to mắt trọng sinh về năm 1978, một năm đã từng xảy ra biết bao sự tình.
Năm đó cô bị ép gả cho tên ác bá Thẩm Phú Sơn, bỏ trốn cùng người mình yêu để rồi mười năm sau gặp phải kết cục là chết thảm.
Sống lại về ngày này, trở lại một năm này, cô cho rằng mình thề sống thiếu chết phản kháng sẽ có thể thay đổi được quyết định của ba mẹ mình, nhưng chung quy là cô đã xem nhẹ sự sắt đá của hai người họ rồi.
Sau khi kết hôn, ngày qua ngày gà bay chó sủa, một bên miệng lưỡi sắc bén, một bên nửa bước cũng không nhường.
Tôn Văn Tĩnh quyết định tuân theo nguyên tắc – anh mà gây chuyện với tôi thì tôi sẽ cùng anh ly hôn, kiên quyết muốn đấu tranh với thế lực gian ác.
Thẩm Phú Sơn lại chỉ cảm thấy cô vợ nhỏ của mình lúc náo chuyện trông tràn trề sức sống, anh nhìn cái miệng nhỏ hết khép lại mở mắng mỏ mình, nhìn đến nổi nuốt nước miếng.
Tiểu kịch trường:
“Đồ lưu manh khốn nạn, đừng đụng vào tôi.”
“Không cho chồng em đụng thì em định cho thằng nào đụng hả?”
“…?”
Lúc bị xé quần áo mới biết, anh chỉ là muốn xem vết thương của cô thôi.
Khuôn mặt nhỏ của Tôn Văn Tĩnh bỗng hồng rực lên. Còn Thẩm Phú Sơn thì cảm thấy, dáng người vợ mình thực sự không đùa được, không uổng công anh hao tâm tốn sức như vậy để rước cô về nhà.
Mãi tận sau này, Thẩm Phú Sơn thế mà lại bị Tôn Văn Tĩnh thu thập đến là dễ bảo, anh mà không đàng hoàng đúng không? Không cho lên giường!
Ác bá sợ vợ Thẩm Phú Sơn PK Trọng sinh con nhím Tôn Văn Tĩnh
Danh Sách Chương Thập Niên 70 Chồng Tôi Là Ác Bá TruyenChu
- #1Chương 1: 1: Trốn Không Thoát Khỏi Vận Mệnh Bị Bán Đi
- #2Chương 2: 2: Gặp Lại Thẩm Phú Sơn
- #3Chương 3: 3: “không Cho Chồng Em Chạm Vào Thì Em Định Cho Thằng Nào Chạm Vào Hả”
- #4Chương 4: 4: “câm Miệng Tôi Chỉ Xem Vết Thương Cho Em Thôi”
- #5Chương 5: 5: Không Cho Làm Thì Cũng Phải Để Tôi Nhìn Cho Đỡ Thèm Chứ
- #6Chương 6: Chương 6
- #7Chương 7: Chương 7
- #8Chương 8: Chương 8
- #9Chương 9: Chương 9
- #10Chương 10: Chương 10
- #11Chương 11: Chương 11
- #12Chương 12: Chương 12
- #13Chương 13: Chương 13
- #14Chương 14: Chương 14
- #15Chương 15: Chương 15
- #16Chương 16: Chương 16
- #17Chương 17: Chương 17
- #18Chương 18: Chương 18
- #19Chương 19: Chương 19
- #20Chương 20: Chương 20
- #21Chương 21: Chương 21
- #22Chương 22: Chương 22
- #23Chương 23: Chương 23
- #24Chương 24: Chương 24
- #25Chương 25: Chương 25
- #26Chương 26: Chương 26
- #27Chương 27: Chương 27
- #28Chương 28: Chương 28
- #29Chương 29: Chương 29
- #30Chương 30: Chương 30
- #31Chương 31: Chương 31
- #32Chương 32: Chương 32
- #33Chương 33: Chương 33
- #34Chương 34: Chương 34
- #35Chương 35: Chương 35
- #36Chương 36: Chương 36
- #37Chương 37: Chương 37
- #38Chương 38: Chương 38
- #39Chương 39: Chương 39
- #40Chương 40: Chương 40
- #41Chương 41: Chương 41
- #42Chương 42: Chương 42
- #43Chương 43: Chương 43
- #44Chương 44: Chương 44
- #45Chương 45: Chương 45
- #46Chương 46: Chương 46
- #47Chương 47: Chương 47
- #48Chương 48: Chương 48
- #49Chương 49: Chương 49
- #50Chương 50: Chương 50