
Tạm dừng
Thập Niên 70: Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo
186
Chương
0
Lượt xem
278895
Đề cử
Giới Thiệu Thập Niên 70: Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo Truyện Chữ
Ôn Như Ý xuyên vào nữ phụ một quyển văn niên đại.
Nữ phụ xinh đẹp động lòng người, da trắng môi hồng, tính cách dịu dàng như nước.
Nhưng dựa theo cốt truyện thì cô chính là cô vợ kế luôn ăn nói khép nép để lấy lòng con riêng của cha mẹ chồng, hầu hạ chồng cơm áo không lo, dốc hết tâm huyết, hy sinh bản thân nhưng lại chỉ đổi lấy được một tên cặn bã ăn bám, bồ nhí tới cửa cảnh cáo cuối cùng thì tức chết.
Ôn Như Ý: !
Mẹ nó, từ hôn, loại người này ai thích làm thì đi mà làm.
Nàng quyết định chấp nhận ý kiến của tổ chức, đi xem mắt vị sĩ quan thô kệch nhưng trẻ tuổi đầy hứa hẹn mà bọn họ đã nói kia.
…
Tần Trí Viễn trời sinh mày kiếm mắt sáng, anh tuấn bất phàm, tuổi còn trẻ mà đã là phó đoàn trưởng, nhưng tính cách vừa lạnh lùng vừa không có lòng nữ nhi tình trường, đã qua hai mươi tám mà vẫn còn độc thân.
Lãnh đạo và người nhà anh đều rất sốt ruột, vội sắp xếp một đối tượng rất dịu dàng cho anh, hy vọng sắt thép cũng có thể bị nung chảy.
Mọi người nghe nói đối tượng kia của anh liễu yếu đào tơ, không chỉ chân yếu tay mềm mà còn là một đại tiểu thư nhà tư bản chỉ biết khóc thút thít, chính là loại hình mà anh ghét nhất.
Mọi người: Mẹ nó, có nên đôi nổi không vậy?
Người biết rõ sự tình: Đơn xin kết hôn của cậu ta đã được duyệt
Mọi người kinh hãi: Thế mà cũng thành á hả?
Tần Trí Viễn, nếu như anh bị bắt cóc thì hãy chớp mắt một cái!
Thẳng cho đến một ngày về đoàn kia, Tần Trí Viễn dẫn theo một cô gái cùng nhau lên đảo.
Khi một đám đàn ông thô kệch nhìn thấy cô gái trẻ mi mục như họa, da trắng nõn nà đứng bên cạnh anh kia lập tức hô to một tiếng “vãi…”.
Có một người vợ xinh đẹp giống tiên nữ như vậy, nếu như bị bắt cóc thì bọn họ cũng bằng lòng.
Nhưng môi trường hải đảo khắc nghiệt như vậy, đại tiểu thư yếu ớt nhỏ bé kia có thể chịu được không?
Cuộc hơn nhân mới được hơn nửa năm của hai người vẫn phải chia ly thôi!
Sau đó…
Một tháng qua đi, bọn họ không ly hôn mà Tần Trí Viễn còn trở thành người đàn ông của gia đình.
Hai tháng trôi qua, Ôn Như Ý dẫn các bà vợ xây một công xưởng ngay trong quân đội để giải quyết vấn đề khó khăn việc làm.
Nửa năm trôi qua, bụng của Ôn Như Ý to rồi.
Mọi người: Mẹ nó, mặt rát ghê.
Nữ phụ xinh đẹp động lòng người, da trắng môi hồng, tính cách dịu dàng như nước.
Nhưng dựa theo cốt truyện thì cô chính là cô vợ kế luôn ăn nói khép nép để lấy lòng con riêng của cha mẹ chồng, hầu hạ chồng cơm áo không lo, dốc hết tâm huyết, hy sinh bản thân nhưng lại chỉ đổi lấy được một tên cặn bã ăn bám, bồ nhí tới cửa cảnh cáo cuối cùng thì tức chết.
Ôn Như Ý: !
Mẹ nó, từ hôn, loại người này ai thích làm thì đi mà làm.
Nàng quyết định chấp nhận ý kiến của tổ chức, đi xem mắt vị sĩ quan thô kệch nhưng trẻ tuổi đầy hứa hẹn mà bọn họ đã nói kia.
…
Tần Trí Viễn trời sinh mày kiếm mắt sáng, anh tuấn bất phàm, tuổi còn trẻ mà đã là phó đoàn trưởng, nhưng tính cách vừa lạnh lùng vừa không có lòng nữ nhi tình trường, đã qua hai mươi tám mà vẫn còn độc thân.
Lãnh đạo và người nhà anh đều rất sốt ruột, vội sắp xếp một đối tượng rất dịu dàng cho anh, hy vọng sắt thép cũng có thể bị nung chảy.
Mọi người nghe nói đối tượng kia của anh liễu yếu đào tơ, không chỉ chân yếu tay mềm mà còn là một đại tiểu thư nhà tư bản chỉ biết khóc thút thít, chính là loại hình mà anh ghét nhất.
Mọi người: Mẹ nó, có nên đôi nổi không vậy?
Người biết rõ sự tình: Đơn xin kết hôn của cậu ta đã được duyệt
Mọi người kinh hãi: Thế mà cũng thành á hả?
Tần Trí Viễn, nếu như anh bị bắt cóc thì hãy chớp mắt một cái!
Thẳng cho đến một ngày về đoàn kia, Tần Trí Viễn dẫn theo một cô gái cùng nhau lên đảo.
Khi một đám đàn ông thô kệch nhìn thấy cô gái trẻ mi mục như họa, da trắng nõn nà đứng bên cạnh anh kia lập tức hô to một tiếng “vãi…”.
Có một người vợ xinh đẹp giống tiên nữ như vậy, nếu như bị bắt cóc thì bọn họ cũng bằng lòng.
Nhưng môi trường hải đảo khắc nghiệt như vậy, đại tiểu thư yếu ớt nhỏ bé kia có thể chịu được không?
Cuộc hơn nhân mới được hơn nửa năm của hai người vẫn phải chia ly thôi!
Sau đó…
Một tháng qua đi, bọn họ không ly hôn mà Tần Trí Viễn còn trở thành người đàn ông của gia đình.
Hai tháng trôi qua, Ôn Như Ý dẫn các bà vợ xây một công xưởng ngay trong quân đội để giải quyết vấn đề khó khăn việc làm.
Nửa năm trôi qua, bụng của Ôn Như Ý to rồi.
Mọi người: Mẹ nó, mặt rát ghê.
Danh Sách Chương Thập Niên 70: Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo TruyenChu
- #101Chương 101: Anh Không Có Ý Gì Cả
- #102Chương 102: Cô Chính Là Lý Đông Ny
- #103Chương 103: Bây Giờ Không Gấp
- #104Chương 104: Vợ Của Anh Đâu
- #105Chương 105: Mời Cơm
- #106Chương 106: Cũng Xem Như Là Như Vậy
- #107Chương 107: Thị Trường
- #108Chương 108: Trấn Tĩnh Lại
- #109Chương 109: Ông Cứ Nói Chuyện Tốt Này Có Được Không Đi
- #110Chương 110: Sao Thế, Anh Cũng Muốn Mở Nhà Máy Sao
- #111Chương 111: Sao Hai Ngày Nay Em Lại Tốt Vậy
- #112Chương 112: Bàn Bạc
- #113Chương 113: Là Cô Ta Làm Trung Gian Thật À
- #114Chương 114: Châm Chọc
- #115Chương 115: Chuẩn Bị
- #116Chương 116: Họp
- #117Chương 117: Thế Bọn Tôi Không Cần Giành Nữa
- #118Chương 118: Cảm Ơn Đã Nhắc Nhở
- #119Chương 119: Các Anh Về Rồi Sao
- #120Chương 120: Anh Là Bác Sĩ Hay Anh Ấy Là Bác Sĩ
- #121Chương 121: Ba Tiếng
- #122Chương 122: Tần Trí Viễn, Cậu Đang Làm Gì Thế
- #123Chương 123: Tập Thể Giặt Quần Áo
- #124Chương 124: Lỡ Việc
- #125Chương 125: So
- #126Chương 126: Vẫn Còn Chưa Thử Thì Làm Sao Biết Nó Không Được
- #127Chương 127: Liệu Mẹ Có Đồng Ý Không
- #128Chương 128: Bị Ốm
- #129Chương 129: Mẹ Lừa Con Làm Gì
- #130Chương 130: Khám Bệnh
- #131Chương 131: Mang Thai
- #132Chương 132: Làm Cha
- #133Chương 133: Sắp Làm Hòa Thượng Rồi!
- #134Chương 134: Nôn Nghén
- #135Chương 135: Cha
- #136Chương 136: Đoàn Tụ
- #137Chương 137: Con Có Tìm Người Kiểm Tra Chưa
- #138Chương 138: Anh Phải Biểu Hiện Tốt Một Chút
- #139Chương 139: Thật Hay Giả Vậy
- #140Chương 140: Sao Vậy
- #141Chương 141: Không Ngờ
- #142Chương 142: Anh Có Biết Nói Chuyện Không
- #143Chương 143: Hội Chợ
- #144Chương 144: Cẩn Thận
- #145Chương 145: Hay Là Anh Xin Nghỉ Phép Đi Cùng Với Em Nhé
- #146Chương 146: Thất Vọng
- #147Chương 147: Lo Lắng
- #148Chương 148: Thắng Lợi
- #149Chương 149: Vui Mừng, Thật Là Vui Mừng!
- #150Chương 150: Điều Đi