
Tạm dừng
Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ Cô Trở Thành Thần Thám
260
Chương
0
Lượt xem
278924
Đề cử
Giới Thiệu Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ Cô Trở Thành Thần Thám Truyện Chữ
Năm 1991, Triệu Hướng Vãn thi đỗ vào Đại học Công an tỉnh Hồ Nam.
Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm đã cuốn cô vào một câu chuyện gia đình đầy máu chó.
Con gái nuôi 11 tuổi tên là Mai Mai đã làm em gái bị lạc mất.
Người mẹ gần như suy sụp: “Con nói đi! Con đã vứt em ở đâu?”
Mai Mai khóc lóc thảm thiết: “Con không cố ý, con không nhớ.”
Tất cả mọi người đều khuyên: “Mai Mai vẫn còn là một đứa trẻ, đừng ép nó.”
Nhưng Triệu Hướng Vãn lại tỉnh táo: “Nó đang nói dối.”
Những người tham gia giúp tìm lại đứa trẻ bị lạc đều thán phục: “Nhận biết lời nói dối thông qua biểu hiện và hành vi? Cô thật lợi hại!”
Chỉ có Triệu Hướng Vãn biết, cô có khả năng đọc suy nghĩ.
Nhờ khả năng đọc được suy nghĩ này, cô có thể xác định được thủ phạm thông qua biểu hiện và hành vi của họ. Triệu Hướng Vãn từng tham gia vào nhiều vụ án hình sự lớn: Vụ án xác chết không đầu, vụ án đầu độc trong trường học, vụ án giấu người trong vali...
Thành viên tổ trọng án: “Tuyệt vời! Một ngày phá được những hai vụ án lớn.”
Đội trưởng đội hình sự: “Kẻ phạm tội xảo quyệt đến mấy cũng không thoát khỏi đôi mắt của cô ấy.”
Họa sĩ thiên tài: “Tôi là họa sĩ chân dung hình sự riêng của cô ấy.”
Người giàu nhất tỉnh Hồ Nam: “Cô ấy là ân nhân cứu mạng của tôi.”
Tập đoàn Quý thị có ngành nghề kinh doanh trên toàn cầu: “Cô ấy mới là người đứng đầu của chúng tôi.”
Chuyên gia hình sự hàng đầu Trung Quốc, thám tử đọc suy nghĩ, khắc tinh của các vụ án bí ẩn... Đối mặt với vô số lời khen ngợi, Triệu Hướng Vãn trầm lặng, mỉm cười không nói.
Thiện hữu thiện lai, ác giả ác báo.
Có khả năng đọc suy nghĩ trong tay, kẻ ác không thể trốn thoát, tôi sẽ đòi lại công lý cho những người lương thiện.
Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm đã cuốn cô vào một câu chuyện gia đình đầy máu chó.
Con gái nuôi 11 tuổi tên là Mai Mai đã làm em gái bị lạc mất.
Người mẹ gần như suy sụp: “Con nói đi! Con đã vứt em ở đâu?”
Mai Mai khóc lóc thảm thiết: “Con không cố ý, con không nhớ.”
Tất cả mọi người đều khuyên: “Mai Mai vẫn còn là một đứa trẻ, đừng ép nó.”
Nhưng Triệu Hướng Vãn lại tỉnh táo: “Nó đang nói dối.”
Những người tham gia giúp tìm lại đứa trẻ bị lạc đều thán phục: “Nhận biết lời nói dối thông qua biểu hiện và hành vi? Cô thật lợi hại!”
Chỉ có Triệu Hướng Vãn biết, cô có khả năng đọc suy nghĩ.
Nhờ khả năng đọc được suy nghĩ này, cô có thể xác định được thủ phạm thông qua biểu hiện và hành vi của họ. Triệu Hướng Vãn từng tham gia vào nhiều vụ án hình sự lớn: Vụ án xác chết không đầu, vụ án đầu độc trong trường học, vụ án giấu người trong vali...
Thành viên tổ trọng án: “Tuyệt vời! Một ngày phá được những hai vụ án lớn.”
Đội trưởng đội hình sự: “Kẻ phạm tội xảo quyệt đến mấy cũng không thoát khỏi đôi mắt của cô ấy.”
Họa sĩ thiên tài: “Tôi là họa sĩ chân dung hình sự riêng của cô ấy.”
Người giàu nhất tỉnh Hồ Nam: “Cô ấy là ân nhân cứu mạng của tôi.”
Tập đoàn Quý thị có ngành nghề kinh doanh trên toàn cầu: “Cô ấy mới là người đứng đầu của chúng tôi.”
Chuyên gia hình sự hàng đầu Trung Quốc, thám tử đọc suy nghĩ, khắc tinh của các vụ án bí ẩn... Đối mặt với vô số lời khen ngợi, Triệu Hướng Vãn trầm lặng, mỉm cười không nói.
Thiện hữu thiện lai, ác giả ác báo.
Có khả năng đọc suy nghĩ trong tay, kẻ ác không thể trốn thoát, tôi sẽ đòi lại công lý cho những người lương thiện.
Danh Sách Chương Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ Cô Trở Thành Thần Thám TruyenChu
- #101Chương 101: Từ Tận Đáy Lòng Viên Đông Mai Rất Biết Ơn Triệu Hướng Vãn
- #102Chương 102: Chương Thạch Hổ, Sau Này Ông Đừng Tìm Tôi Nữa
- #103Chương 103: Tiếng Vỗ Tay Nhiệt Liệt Vang Lên, Ai Nấy Đều Reo Hò
- #104Chương 104: Phụ Nữ Cô Đơn Có Tình Một Đêm Cũng Không Cẩn Thận Như Thế Này
- #105Chương 105: Còn Điều Tra Thế Nào Thì Phải Nhờ Đến Công An Thôi
- #106Chương 106: Phóng Viên Cũng Cần Ăn Cơm
- #107Chương 107: Chắc Chắn Khách Sạn Có Vấn Đề!
- #108Chương 108: Không Có Đặc Điểm Khuôn Mặt Nào Nổi Bật, Làm Sao Mà Tìm Người?
- #109Chương 109: Cục Trưởng Bành Vui Đến Nỗi Không Khép Được Miệng
- #110Chương 110: Có Đầu Bếp Đến Đội Cảnh Sát Cải Thiện Bữa Ăn
- #111Chương 111: Anh Muốn Nó Có Màu Thì Nó Sẽ Có Màu
- #112Chương 112: Đồng Chí Cảnh Sát, Anh Đã Kết Hôn Chưa?
- #113Chương 113: Có Thể Vẽ Ra Thần Thái Và Diện Mạo Của Một Người Một Cách Sống Động
- #114Chương 114: Triệu Thanh Vân Chỉ Mới Là Tình Nghi
- #115Chương 115: Tay Nguỵ Mỹ Hoa Chỉ Bắt Được Không Khí
- #116Chương 116: Nguỵ Mỹ Hoa Không Dám So Đo Với Quý Chiêu
- #117Chương 117: Những Ngày Này Cuộc Sống Của Triệu Thanh Vân Rất Khó Khăn
- #118Chương 118: Trông Triệu Thanh Vân Như Già Đi Mười Tuổi
- #119Chương 119: Anh Thực Sự Không Giết Người
- #120Chương 120: Quan Trọng Là Phải Nắm Giữ Trái Tim Của Người Đàn Ông Chứ!
- #121Chương 121: Có Một Số Việc Nói Dễ Hơn Làm
- #122Chương 122: Lôi Kẻ Giấu Mặt Kia Ra Ngoài, Trả Lại Sự Trong Sạch Cho Ông
- #123Chương 123: Thật Là Thực Dụng Đến Đáng Sợ
- #124Chương 124: Đây Là Trách Nhiệm Của Tôi!
- #125Chương 125: Rõ Ràng Là Tôi Không Xứng Với Cô Ấy
- #126Chương 126: Vừa Thể Hiện Sự Tôn Trọng Và Kính Sợ Đối Với Cảnh Sát
- #127Chương 127: Anh Ta Chính Là Người Có Địa Vị Thấp Hèn, Phải Lấy Lòng Đối Phương
- #128Chương 128: Một Người Phụ Nữ Không Biết Quán Xuyến Việc Nhà, Một Người Phụ Nữ Chỉ Biết Ăn Diện Cho Mình
- #129Chương 129: Hung Thủ Giết Người Chính Là Tên Đàn Ông Có Vẻ Hiểu Chuyện Trước Mặt Này!
- #130Chương 130: Anh Có Thói Quen Cắn Móng Tay Đúng Không?
- #131Chương 131: Rượu Mang Về Từ Phía Bắc, Thơm Ngon! Độ Lưu Hương Cũng Rất Tuyệt!
- #132Chương 132: Chứng Cứ Vắng Mặt Hoàn Hảo Của Phan Quốc Khánh
- #133Chương 133: Tôi Không Bỏ Cô Ấy Được, Tôi Không Muốn Ly Hôn
- #134Chương 134: Không Thừa Nhận Bản Thân Đã Giết Người, Vậy Thì Cũng Không Ai Bắt Tội Tôi Được
- #135Chương 135: Phủ Thêm Một Câu Chuyện Tình Cảm Cho Việc Ngoại Tình Của Bọn Họ
- #136Chương 136: Ông Bình Phương Có Gu Thật Đấy
- #137Chương 137: Làm Sao Có Thể K1ch Thích Phan Quốc Khánh Là Được
- #138Chương 138: Lòng Tự Trọng Yếu Ớt Của Anh Ta Vỡ Tung Như Một Quả Bóng Bay
- #139Chương 139: Đến Giờ Này Anh Ta Vẫn Còn Ngoan Cố Không Nhận Tội Giết Người
- #140Chương 140: Đàn Em Quan Sát Tỉ Mỉ Quá!
- #141Chương 141: Chuyến Tàu Chậm Chạp Nhỏ Hẹp
- #142Chương 142: Tất Cả Là Do Nó Tự Chuốc Lấy Thôi
- #143Chương 143: Người Mẹ Này, Ra Tay Với Con Gái Mình Thật Tàn Nhẫn!
- #144Chương 144: Đôi Mắt Mờ Đi Vì Nước Mắt Nhưng Lại Lóe Lên Một Tia Hy Vọng Yếu Ớt
- #145Chương 145: Hướng Vãn Cao Ráo, Dáng Đẹp, Mặc Đồng Phục Cảnh Sát Chắc Chắn Rất Đẹp
- #146Chương 146: Thuê Một Mặt Bằng Rồi Mở Tiệm Bán
- #147Chương 147: Tìm Mọi Cách Không Cho Nó Học Hành
- #148Chương 148: Đinh Lan Cắt Cổ Tay Tự Sát
- #149Chương 149: Sao Số Tôi Lại Khổ Thế Này
- #150Chương 150: Sống Một Cuộc Sống Ẩn Dật