
Tạm dừng
Thật Đáng Tiếc, Em Phải Chịu Trách Nhiệm Về Anh
147
Chương
0
Lượt xem
285270
Đề cử
Giới Thiệu Thật Đáng Tiếc, Em Phải Chịu Trách Nhiệm Về Anh Truyện Chữ
Lần đầu tiên gặp gỡ, tại đồn cảnh sát, đích thân anh đã còng tay cô và nói hẹn gặp lại. Trong một lần giao dịch mai phục nguy hiểm, cô bị anh áp lên tường, hôn thật sâu....suy nghĩ thêm ba lần nữa, Phó tiên sinh vừa chín chắn lại vững vàng đã suy nghĩ kỹ càng và đưa ra một quyết định trọng đại.
Về thiếu nữ vô lương tâm với một phần lịch sử đen như thế này, anh đành chịu trách nhiệm đến cùng và viết một văn án nghiêm chỉnh: Phó tiên sinh đọc sách hiền triết từ khi còn nhỏ, giữ thân mình như ngọc suốt 28 năm trời, kiên định với tình yêu lý tưởng, luôn có chừng mực.
Cho đến một ngày gặp được Diệp tiểu thư, bị mất cảnh giác vả mặt như thế nào anh mới nhận ra rằng tất cả tu dưỡng nửa đầu cuộc đời chỉ để vun đắp một đời thiên hoang địa lão suốt đời với cô.
Diệp Gia uất ức: “Phó tiên sinh, thực xin lỗi, có phải là em không nên thả thính anh?”
Phó Tri Duyên ấn cổ tay cô trên tường, nói từng chữ: “Thật đáng tiếc, anh đã phải lòng em rồi.”
Diệp Gia lo lắng đến mức suýt khóc: “Thế nên?”.
Phó Tri Duyên gằn từng chữ một: “Em, phải, chịu, trách, nhiệm, về, anh.”
Về thiếu nữ vô lương tâm với một phần lịch sử đen như thế này, anh đành chịu trách nhiệm đến cùng và viết một văn án nghiêm chỉnh: Phó tiên sinh đọc sách hiền triết từ khi còn nhỏ, giữ thân mình như ngọc suốt 28 năm trời, kiên định với tình yêu lý tưởng, luôn có chừng mực.
Cho đến một ngày gặp được Diệp tiểu thư, bị mất cảnh giác vả mặt như thế nào anh mới nhận ra rằng tất cả tu dưỡng nửa đầu cuộc đời chỉ để vun đắp một đời thiên hoang địa lão suốt đời với cô.
Diệp Gia uất ức: “Phó tiên sinh, thực xin lỗi, có phải là em không nên thả thính anh?”
Phó Tri Duyên ấn cổ tay cô trên tường, nói từng chữ: “Thật đáng tiếc, anh đã phải lòng em rồi.”
Diệp Gia lo lắng đến mức suýt khóc: “Thế nên?”.
Phó Tri Duyên gằn từng chữ một: “Em, phải, chịu, trách, nhiệm, về, anh.”
Danh Sách Chương Thật Đáng Tiếc, Em Phải Chịu Trách Nhiệm Về Anh TruyenChu
- #101Chương 101: Chương 53.2: Sống chung
- #102Chương 102: Chương 54.1: Phó Tri Duyên đại khốn kiếp
- #103Chương 103: Chương 54.2: Phó Tri Duyên đại khốn kiếp
- #104Chương 104: Chương 55.1: Cầu hôn
- #105Chương 105: Chương 55.2: Cầu hôn
- #106Chương 106: Chương 56.1: Trước đây chúng ta có phải đã từng gặp nhau?
- #107Chương 107: Chương 56.2: Trước đây chúng ta có phải đã từng gặp nhau?
- #108Chương 108: Chương 57.1: Bảy năm sau
- #109Chương 109: Chương 57.2: Bảy năm sau
- #110Chương 110: Chương 58.1: Anh ấy chưa chết
- #111Chương 111: Chương 58.2: Anh ấy chưa chết
- #112Chương 112: Chương 59.1: Đồ Thiểu năng
- #113Chương 113: Chương 59.2: Đồ Thiểu năng
- #114Chương 114: Chương 60.1: Tần Cận
- #115Chương 115: Chương 60.2: Tần Cận
- #116Chương 116: Chương 61.1: Đến Nam Thành
- #117Chương 117: Chương 61.2: Đến Nam Thành
- #118Chương 118: Chương 62.1: Không được động vào mẹ tôi!
- #119Chương 119: Chương 62.2: Không được động vào mẹ tôi!
- #120Chương 120: Chương 63.1: Con tên là gì?
- #121Chương 121: Chương 63.2: Con tên là gì?
- #122Chương 122: Chương 64.1: Mục Sâm, là tớ
- #123Chương 123: Chương 64.2: Mục Sâm, là tớ
- #124Chương 124: Chương 65.1: Cách xa Diệp Gia một chút
- #125Chương 125: Chương 65.2: Cách xa Diệp Gia một chút
- #126Chương 126: Chương 66.1: Con trai, lại đây lau lưng cho ta
- #127Chương 127: Chương 66.2: Con trai, lại đây lau lưng cho ta
- #128Chương 128: Chương 67.1: Gia đình hãy chuẩn bị hậu sự
- #129Chương 129: Chương 67.2: Gia đình hãy chuẩn bị hậu sự
- #130Chương 130: Chương 68.1: Đoàn tụ
- #131Chương 131: Chương 68.2: Đoàn tụ
- #132Chương 132: Chương 69.1: Chân tướng Khôn gia chính là...
- #133Chương 133: Chương 69.2: Chân tướng Khôn gia chính là...
- #134Chương 134: Chương 70.1: Sự thật năm đó
- #135Chương 135: Chương 70.2: Sự thật năm đó
- #136Chương 136: Chương 71.1: Hôn lễ
- #137Chương 137: Chương 71.2: Hôn lễ
- #138Chương 138
- #139Chương 139
- #140Chương 140
- #141Chương 141
- #142Chương 142
- #143Chương 143
- #144Chương 144
- #145Chương 145
- #146Chương 146
- #147Chương 147