
Tạm dừng
Thầy Phong Thủy
400
Chương
0
Lượt xem
295180
Đề cử
Giới Thiệu Thầy Phong Thủy Truyện Chữ
Editor: Cô Triệu
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Thể loại: Hiện đại
Số chương: 275
Trời vừa tối, Trương Lâm đã trở về nhà, nơi hắn ở cùng sư phụ. Thì ra, Trương Lâm là cô nhi. Một lần, sư phụ trên đường trở về nhà, nhìn thấy hắn bị bỏ rơi liền ôm về. Theo như lời sư phụ kể, ông là con cháu của Trương Thiên Sư trên múi Mao Sơn, sau này chuyển nhà đến Tương Tây. Vì không muốn tranh vị trí chưởng môn với sư đệ nên xuống núi phiêu bạt, lấy tứ hải làm nhà. Lúc nhặt được Trương Lâm, vì trời mưa không ngớt, lại ở trong cánh rừng, liền lấy tên hắn là Trương Lâm.
Trương Lâm từ nhỏ đã tương đối thông minh. Lúc hắn bốn tuổi, sư phụ đã bắt đầu dạy hắn chữ, năm tuổi kèm hắn luyện võ cùng ngâm thuốc mỗi ngày. Mãi đến khi Trương Lâm mười hai tuổi, mới dừng ngâm thuốc. Dựa theo lời sư phụ thì là, lãng phí tài nguyên. Tám tuổi Trương Lâm bắt đầu đi học, cũng là lúc bắt đầu theo sư phụ học ngũ hành bát quái, kỳ môn độn giáp, phù chú các thứ. Đến năm mười sáu tuổi, hắn đã trở thành chân tuyền của sư phụ, hơn nữa còn là trò giỏi hơn thầy. Năm Trương Lâm mười sáu tuổi, thanh danh bắt đầu dần dần nổi lên ở thôn láng giềng. Bởi vì, nhà nào có chuyện vui sẽ mời hắn đến tính xem bát tự của con trai và con dâu tương lai có tương xứng hay không, nếu tương xứng thì ngày lành tháng tốt nào mới có thể kết hôn; hoặc như nhà nào có tang sự, thì sẽ mời Trương Lâm đến xem nơi mai táng trưởng bối liệu có phải cát huyệt, lúc nào chôn cất mới không ảnh hưởng đến gia quyến, vân vân.
Thế nên, sau khi sư phụ Trương Lâm nói, ‘anh có thể tự mình kiếm tiền báo hiếu thầy rồi’, liền đuổi hắn ra ngoài kiếm cơm. Vì Trương Lâm họ Trương, nên người địa phương thường xưng hắn là tiểu Trương Thiên Sư.
Danh Sách Chương Thầy Phong Thủy TruyenChu
- #351Chương 351: 351: Đây Rõ Ràng Là Linh Khí!
- #352Chương 352: 352: Rốt Cuộc Cô Ấy Có Điểm Gì Hơn Uy Tinh Chứ”
- #353Chương 353: 353: Khoảnh Khắc Đó Tôi Hoàn Toàn Sững Sờ
- #354Chương 354: 354: Ảo Ảnh Này Chính Là Do Tôi Tạo Ra
- #355Chương 355: 355: Mắt Âm Dương
- #356Chương 356: 356: Có Rồi! Chính Là Ở Đó
- #357Chương 357: 357: “cũng Là Người Thông Minh Nhỉ”
- #358Chương 358: 358: Rốt Cuộc Cô Gái Này Có Lai Lịch Như Thế Nào”
- #359Chương 359: 359: Cậu Có Biết Thiên Thạch Không”
- #360Chương 360: 360: Dương Gian Cũng Không Bắt Được”
- #361Chương 361: 361: Cô Gái Đó Vượng Cho Cậu Đấy À!”
- #362Chương 362: Chương 362
- #363Chương 363: 363: Đó Chính Là Phản Phệ
- #364Chương 364: 364: Tôi Nhìn Ông Ấy Bằng Ánh Mắt Cổ Quái
- #365Chương 365: 365: Anh Có Biết Trận Pháp Bách Minh Pha Không
- #366Chương 366: 366: Hai Nơi Này Đều Có Thiên Thời Địa Lợi
- #367Chương 367: 367: Chẳng Bằng Cả Một Cô Gái”
- #368Chương 368: 368: Một Phần Mười Uy Lực Của Nó”
- #369Chương 369: 369: Chuyện Mà Khác Thường Ắt Sẽ Có Vấn Đề
- #370Chương 370: 370: Tại Sao Lại Là Tam Minh
- #371Chương 371: Chương 371
- #372Chương 372: 372: Đúng Là Một Sự Sỉ Nhục
- #373Chương 373: Chương 373
- #374Chương 374: 374: Sư Phụ Là Nhất Nhất Sư Phụ Rồi
- #375Chương 375: 375: Cứ Tùy Cơ Ứng Biến Là Được
- #376Chương 376: 376: Tôi Càng Leo Lên Cao Thì Càng Sợ
- #377Chương 377: 377: Sư Phụ Là Sư Phụ Sao
- #378Chương 378: 378: Tôi Kinh Hãi Nhìn Gương Mặt Dữ Dằn Của Ông Ấy
- #379Chương 379: 379: Mày Rốt Cuộc Là Thứ Gì
- #380Chương 380: 380: Ông Ấy Nhìn Thấy Một Trương Ly Khác Sao
- #381Chương 381: 381: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
- #382Chương 382: 382: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
- #383Chương 383: 383: Ông Muốn Đàm Phán Gì
- #384Chương 384: Chương 384
- #385Chương 385: 385: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
- #386Chương 386: 386: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
- #387Chương 387: 387: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
- #388Chương 388: 388: Ông Muốn Đàm Phán Gì
- #389Chương 389: 389: Chương 384
- #390Chương 390: 390: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
- #391Chương 391
- #392Chương 392
- #393Chương 393
- #394Chương 394
- #395Chương 395
- #396Chương 396
- #397Chương 397
- #398Chương 398
- #399Chương 399
- #400Chương 400