
Còn tiếp
Thế Hôn
486
Chương
0
Lượt xem
285361
Đề cử
Giới Thiệu Thế Hôn Truyện Chữ
Thẩm Dao có một khuôn mặt xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, được Thái tử đương triều coi trọng, cha mẹ vì muốn lấy lòng Thái tử mà toan tính đưa nàng vào Đông Cung làm thiếp, Thẩm Dao tức cười, với cái tính thà chết chứ không chịu khuất phục, nàng sao có thể làm thiếp cho người ta?
Trong lúc đang đau đầu, Thủ phụ đương triều - Tạ Khâm mang theo bà mối đến ngồi ở cổng nhà nàng.
Đôi mắt trong trẻo cao quý của chàng nhìn thẳng vào nàng, lời ít mà ý nhiều: “Ta cưới.”
Thẩm Dao rùng mình, vò mẻ không sợ nứt, nói: “Tốt xấu gì cũng là làm chính thê, vậy thì gả cho Tạ Khâm đi.”
Sau này mới biết được, thì ra Tạ Khâm vì báo ơn nên mới cưới nàng.
Đêm trước khi đại hôn, hai người trao đổi: Không cùng phòng, không lo chuyện bếp núc, hai năm sau sẽ hòa ly.
Một ngày nào đó sau khi cưới, Thẩm Dao bị người ta mưu hại, ăn nhầm thuốc bột, không cẩn thận mà hoàn thành việc động phòng.
Khi tỉnh lại nàng vô cùng hổ thẹn, Tạ Khâm không có tình cảm với nàng, chắc là cũng không muốn bị trói buộc, để tránh xấu hổ, tốt nhất là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
*
Tạ Khâm vừa vào quan trường, tài năng lộ rõ, trong một lần tra án đã bị người đứng sau màn truy sát, một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đã cứu chàng, sau đó hôn sự của nàng gặp nguy cơ, chàng dùng một tờ hôn ước bảo vệ nàng bình an.
Nàng không muốn làm vợ chồng thật với chàng, chàng nghe theo nàng, đồng ý tất cả ba điều khoản.
Chỉ là trong một đêm nọ, mỹ nhân đoan trang đó đột nhiên trở nên lẳng lơ.
Tạ Khâm liếc nhìn nàng thật sâu: Có chịu trách nhiệm không?
Đôi mắt Thẩm Dao hơi say, nàng mở miệng nói ngay: Chuyện đó còn phải nói à?
Tạ Khâm cũng nghe theo nàng.
Đợi đến hôm sau tỉnh dậy, Tạ Khâm cho rằng mình đã tu thành chính quả, lại nhìn thấy kiều thê ngáp một cái, mơ màng hỏi: “Đêm qua Thủ phụ đại nhân đi đâu vậy, làm ta đợi lâu quá?”
Tạ Khâm nhướng đôi mày đẹp đẽ một cái: Đây là không muốn nhận nợ à?
Không có cửa đâu!
Cưới trước yêu sau, yêu thầm thành thật, chuyện nhà chuyện cửa.
Trong lúc đang đau đầu, Thủ phụ đương triều - Tạ Khâm mang theo bà mối đến ngồi ở cổng nhà nàng.
Đôi mắt trong trẻo cao quý của chàng nhìn thẳng vào nàng, lời ít mà ý nhiều: “Ta cưới.”
Thẩm Dao rùng mình, vò mẻ không sợ nứt, nói: “Tốt xấu gì cũng là làm chính thê, vậy thì gả cho Tạ Khâm đi.”
Sau này mới biết được, thì ra Tạ Khâm vì báo ơn nên mới cưới nàng.
Đêm trước khi đại hôn, hai người trao đổi: Không cùng phòng, không lo chuyện bếp núc, hai năm sau sẽ hòa ly.
Một ngày nào đó sau khi cưới, Thẩm Dao bị người ta mưu hại, ăn nhầm thuốc bột, không cẩn thận mà hoàn thành việc động phòng.
Khi tỉnh lại nàng vô cùng hổ thẹn, Tạ Khâm không có tình cảm với nàng, chắc là cũng không muốn bị trói buộc, để tránh xấu hổ, tốt nhất là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
*
Tạ Khâm vừa vào quan trường, tài năng lộ rõ, trong một lần tra án đã bị người đứng sau màn truy sát, một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đã cứu chàng, sau đó hôn sự của nàng gặp nguy cơ, chàng dùng một tờ hôn ước bảo vệ nàng bình an.
Nàng không muốn làm vợ chồng thật với chàng, chàng nghe theo nàng, đồng ý tất cả ba điều khoản.
Chỉ là trong một đêm nọ, mỹ nhân đoan trang đó đột nhiên trở nên lẳng lơ.
Tạ Khâm liếc nhìn nàng thật sâu: Có chịu trách nhiệm không?
Đôi mắt Thẩm Dao hơi say, nàng mở miệng nói ngay: Chuyện đó còn phải nói à?
Tạ Khâm cũng nghe theo nàng.
Đợi đến hôm sau tỉnh dậy, Tạ Khâm cho rằng mình đã tu thành chính quả, lại nhìn thấy kiều thê ngáp một cái, mơ màng hỏi: “Đêm qua Thủ phụ đại nhân đi đâu vậy, làm ta đợi lâu quá?”
Tạ Khâm nhướng đôi mày đẹp đẽ một cái: Đây là không muốn nhận nợ à?
Không có cửa đâu!
Cưới trước yêu sau, yêu thầm thành thật, chuyện nhà chuyện cửa.
Danh Sách Chương Thế Hôn TruyenChu
- #151Chương 151: Vấn vương
- #152Chương 152: Gió nhẹ
- #153Chương 153: Luận thân
- #154Chương 154: Thêm trang
- #155Chương 155: Thúc giục trang
- #156Chương 156: Thành thân
- #157Chương 157: Đêm xuân
- #158Chương 158: Tân nương
- #159Chương 159: Xuyến vàng
- #160Chương 160: Giao phong
- #161Chương 161: Mẫn hành
- #162Chương 162: Khóc lóc
- #163Chương 163: Bàng quan
- #164Chương 164: Hồng mai
- #165Chương 165: Phu thê
- #166Chương 166: Tổ tôn
- #167Chương 167: Chân thật
- #168Chương 168: Vô lý
- #169Chương 169: Biến sắc mặt
- #170Chương 170: Trò đùa
- #171Chương 171: Nhận lỗi
- #172Chương 172: Khó xử
- #173Chương 173: Con chuột
- #174Chương 174: Khuyên giải
- #175Chương 175: Chân phật
- #176Chương 176: Căn cơ
- #177Chương 177: Chúng sinh
- #178Chương 178: Cám ơn
- #179Chương 179: Nhà cũ
- #180Chương 180: Thượng tị
- #181Chương 181: Lục tích
- #182Chương 182: Mưa xuân
- #183Chương 183: Hạnh hoa
- #184Chương 184: Khác biệt
- #185Chương 185: Khai mạc
- #186Chương 186: Hào phóng
- #187Chương 187: Tiến thoái
- #188Chương 188: Năm năm
- #189Chương 189: Tính toán
- #190Chương 190: Cất bước
- #191Chương 191: Nhân tình
- #192Chương 192: Phân công
- #193Chương 193: Quần áo
- #194Chương 194: Khúc mắc
- #195Chương 195: Hiểu lầm
- #196Chương 196: Bắt nạt
- #197Chương 197: Vô công
- #198Chương 198: Hoa hồng
- #199Chương 199: Vận mệnh
- #200Chương 200: Nói dối