
Còn tiếp
Thế Hôn
486
Chương
0
Lượt xem
285361
Đề cử
Giới Thiệu Thế Hôn Truyện Chữ
Thẩm Dao có một khuôn mặt xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, được Thái tử đương triều coi trọng, cha mẹ vì muốn lấy lòng Thái tử mà toan tính đưa nàng vào Đông Cung làm thiếp, Thẩm Dao tức cười, với cái tính thà chết chứ không chịu khuất phục, nàng sao có thể làm thiếp cho người ta?
Trong lúc đang đau đầu, Thủ phụ đương triều - Tạ Khâm mang theo bà mối đến ngồi ở cổng nhà nàng.
Đôi mắt trong trẻo cao quý của chàng nhìn thẳng vào nàng, lời ít mà ý nhiều: “Ta cưới.”
Thẩm Dao rùng mình, vò mẻ không sợ nứt, nói: “Tốt xấu gì cũng là làm chính thê, vậy thì gả cho Tạ Khâm đi.”
Sau này mới biết được, thì ra Tạ Khâm vì báo ơn nên mới cưới nàng.
Đêm trước khi đại hôn, hai người trao đổi: Không cùng phòng, không lo chuyện bếp núc, hai năm sau sẽ hòa ly.
Một ngày nào đó sau khi cưới, Thẩm Dao bị người ta mưu hại, ăn nhầm thuốc bột, không cẩn thận mà hoàn thành việc động phòng.
Khi tỉnh lại nàng vô cùng hổ thẹn, Tạ Khâm không có tình cảm với nàng, chắc là cũng không muốn bị trói buộc, để tránh xấu hổ, tốt nhất là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
*
Tạ Khâm vừa vào quan trường, tài năng lộ rõ, trong một lần tra án đã bị người đứng sau màn truy sát, một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đã cứu chàng, sau đó hôn sự của nàng gặp nguy cơ, chàng dùng một tờ hôn ước bảo vệ nàng bình an.
Nàng không muốn làm vợ chồng thật với chàng, chàng nghe theo nàng, đồng ý tất cả ba điều khoản.
Chỉ là trong một đêm nọ, mỹ nhân đoan trang đó đột nhiên trở nên lẳng lơ.
Tạ Khâm liếc nhìn nàng thật sâu: Có chịu trách nhiệm không?
Đôi mắt Thẩm Dao hơi say, nàng mở miệng nói ngay: Chuyện đó còn phải nói à?
Tạ Khâm cũng nghe theo nàng.
Đợi đến hôm sau tỉnh dậy, Tạ Khâm cho rằng mình đã tu thành chính quả, lại nhìn thấy kiều thê ngáp một cái, mơ màng hỏi: “Đêm qua Thủ phụ đại nhân đi đâu vậy, làm ta đợi lâu quá?”
Tạ Khâm nhướng đôi mày đẹp đẽ một cái: Đây là không muốn nhận nợ à?
Không có cửa đâu!
Cưới trước yêu sau, yêu thầm thành thật, chuyện nhà chuyện cửa.
Trong lúc đang đau đầu, Thủ phụ đương triều - Tạ Khâm mang theo bà mối đến ngồi ở cổng nhà nàng.
Đôi mắt trong trẻo cao quý của chàng nhìn thẳng vào nàng, lời ít mà ý nhiều: “Ta cưới.”
Thẩm Dao rùng mình, vò mẻ không sợ nứt, nói: “Tốt xấu gì cũng là làm chính thê, vậy thì gả cho Tạ Khâm đi.”
Sau này mới biết được, thì ra Tạ Khâm vì báo ơn nên mới cưới nàng.
Đêm trước khi đại hôn, hai người trao đổi: Không cùng phòng, không lo chuyện bếp núc, hai năm sau sẽ hòa ly.
Một ngày nào đó sau khi cưới, Thẩm Dao bị người ta mưu hại, ăn nhầm thuốc bột, không cẩn thận mà hoàn thành việc động phòng.
Khi tỉnh lại nàng vô cùng hổ thẹn, Tạ Khâm không có tình cảm với nàng, chắc là cũng không muốn bị trói buộc, để tránh xấu hổ, tốt nhất là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
*
Tạ Khâm vừa vào quan trường, tài năng lộ rõ, trong một lần tra án đã bị người đứng sau màn truy sát, một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp đã cứu chàng, sau đó hôn sự của nàng gặp nguy cơ, chàng dùng một tờ hôn ước bảo vệ nàng bình an.
Nàng không muốn làm vợ chồng thật với chàng, chàng nghe theo nàng, đồng ý tất cả ba điều khoản.
Chỉ là trong một đêm nọ, mỹ nhân đoan trang đó đột nhiên trở nên lẳng lơ.
Tạ Khâm liếc nhìn nàng thật sâu: Có chịu trách nhiệm không?
Đôi mắt Thẩm Dao hơi say, nàng mở miệng nói ngay: Chuyện đó còn phải nói à?
Tạ Khâm cũng nghe theo nàng.
Đợi đến hôm sau tỉnh dậy, Tạ Khâm cho rằng mình đã tu thành chính quả, lại nhìn thấy kiều thê ngáp một cái, mơ màng hỏi: “Đêm qua Thủ phụ đại nhân đi đâu vậy, làm ta đợi lâu quá?”
Tạ Khâm nhướng đôi mày đẹp đẽ một cái: Đây là không muốn nhận nợ à?
Không có cửa đâu!
Cưới trước yêu sau, yêu thầm thành thật, chuyện nhà chuyện cửa.
Danh Sách Chương Thế Hôn TruyenChu
- #401Chương 401: Quyết định
- #402Chương 402: Biến chuyển
- #403Chương 403: Kết thúc
- #404Chương 404: Tương thông
- #405Chương 405: Kinh mộng
- #406Chương 406: Trao đổi
- #407Chương 407: Chân ái
- #408Chương 408: Điểm canh
- #409Chương 409: Đừng ngại
- #410Chương 410: Làm khó dễ
- #411Chương 411: Đánh cuộc
- #412Chương 412: Công bằng
- #413Chương 413: Đại bại
- #414Chương 414: Nhận thua
- #415Chương 415: Ủy khuất
- #416Chương 416: Động tâm
- #417Chương 417: Phu thê
- #418Chương 418: Mây bay
- #419Chương 419: Điềm báo
- #420Chương 420: Hậu sự
- #421Chương 421: Cành đào
- #422Chương 422: Xuân tuyết
- #423Chương 423: Giáo dưỡng
- #424Chương 424: Ngại phiền
- #425Chương 425: Phó thác
- #426Chương 426: Biện kích
- #427Chương 427: Ưu tư
- #428Chương 428: Tin ta
- #429Chương 429: Thầy trò
- #430Chương 430: Khí khái
- #431Chương 431: Tin dữ
- #432Chương 432: Đáng thương
- #433Chương 433: Cắn tay
- #434Chương 434: Số tiền lớn
- #435Chương 435: Giáo huấn
- #436Chương 436: Áp chế
- #437Chương 437: Thỉnh tội
- #438Chương 438: Loạn mộng
- #439Chương 439: Cầu tình
- #440Chương 440: Quan tâm
- #441Chương 441: Nghe ngóng
- #442Chương 442: Có lẽ
- #443Chương 443: Thị chúng
- #444Chương 444: Tuần tự
- #445Chương 445: Thẳng thắn
- #446Chương 446: Tự tại
- #447Chương 447: Hoa quỳnh
- #448Chương 448: Tịch dương
- #449Chương 449: Thu ý
- #450Chương 450: Tà tâm