
Còn tiếp
Thê Tử Của Bề Tôi Trung Thành
147
Chương
0
Lượt xem
285347
Đề cử
Giới Thiệu Thê Tử Của Bề Tôi Trung Thành Truyện Chữ
Tên truyện: Thê tử của bề tôi trung thành.
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh.
Số chương: 128 + 9NT.
Gõ: Nàng fish 128c + uyenchap210 9c NT.
Lưu ý xiu xíu:
(*) Chú thích chữ. Thêm ở cuối đoạn có câu/từ cần chú thích.
(**) Chú thích bằng hình ảnh. Thường được thêm ở cuối chương
Giới Thiệu
Sau khi trùng sinh, Lăng Ngọc đã kể cho nhi tử một câu chuyện: Ngày xửa ngày xưa có một kẻ sĩ hết mực trung thành, sau khi hắn chết đi, thê tử của hắn mang theo nhi tử và tất cả tài sản của hắn tái giá với người khác, từ đó về sau họ sống hạnh phúc suốt đời.
Kẻ sĩ trung thành: “…Thê tử ơi chút ta nói chuyện chút đi.”
(*) Kẻ sĩ: Thời cổ đại, chữ “sĩ” vốn dùng để chỉ, quân đội, lực lượng vũ trang, thường gọi là võ sĩ, chứ không phải dùng để chỉ “trí thức” chỉ “văn nhân”. Thời cổ đại ở Trung Quốc, nước lớn (đại quốc) có “ba quân”, nước vừa (trung quốc) có “hai quân”, nước nhỏ (tiểu quốc) có “một quân”. Mỗi quân có một nghìn cỗ xe, mỗi cỗ xe có mười “sĩ” thống lĩnh, ngoài ra có nhiều lính gọi là tốt tùy tùng . Bây giờ ở quân đội còn gọi là “sĩ quan”, “binh sĩ”. Thế cho nên, gọi nam chính trong truyện là kẻ sĩ không đồng nghĩa với việc chàng ta thuộc tầng lớp trí thức văn nhân, mà ‘sĩ’ ở đây chỉ binh sĩ ( người có võ), người đi theo các quân vương.
Thể loại: Cổ đại, trùng sinh.
Số chương: 128 + 9NT.
Gõ: Nàng fish 128c + uyenchap210 9c NT.
Lưu ý xiu xíu:
(*) Chú thích chữ. Thêm ở cuối đoạn có câu/từ cần chú thích.
(**) Chú thích bằng hình ảnh. Thường được thêm ở cuối chương
Giới Thiệu
Sau khi trùng sinh, Lăng Ngọc đã kể cho nhi tử một câu chuyện: Ngày xửa ngày xưa có một kẻ sĩ hết mực trung thành, sau khi hắn chết đi, thê tử của hắn mang theo nhi tử và tất cả tài sản của hắn tái giá với người khác, từ đó về sau họ sống hạnh phúc suốt đời.
Kẻ sĩ trung thành: “…Thê tử ơi chút ta nói chuyện chút đi.”
(*) Kẻ sĩ: Thời cổ đại, chữ “sĩ” vốn dùng để chỉ, quân đội, lực lượng vũ trang, thường gọi là võ sĩ, chứ không phải dùng để chỉ “trí thức” chỉ “văn nhân”. Thời cổ đại ở Trung Quốc, nước lớn (đại quốc) có “ba quân”, nước vừa (trung quốc) có “hai quân”, nước nhỏ (tiểu quốc) có “một quân”. Mỗi quân có một nghìn cỗ xe, mỗi cỗ xe có mười “sĩ” thống lĩnh, ngoài ra có nhiều lính gọi là tốt tùy tùng . Bây giờ ở quân đội còn gọi là “sĩ quan”, “binh sĩ”. Thế cho nên, gọi nam chính trong truyện là kẻ sĩ không đồng nghĩa với việc chàng ta thuộc tầng lớp trí thức văn nhân, mà ‘sĩ’ ở đây chỉ binh sĩ ( người có võ), người đi theo các quân vương.
Danh Sách Chương Thê Tử Của Bề Tôi Trung Thành TruyenChu
- #51Chương 51: Đổi ý
- #52Chương 52: Ân huệ?
- #53Chương 53: Dâng tới cửa
- #54Chương 54: So sánh
- #55Chương 55: Bất thường
- #56Chương 56: Nổi trận lôi đình
- #57Chương 57: Xử lí
- #58Chương 58: Hỗn loạn
- #59Chương 59: Miếng bánh từ trên trời rơi xuống
- #60Chương 60: Dã tâm
- #61Chương 61: Hoàn thành tâm nguyện
- #62Chương 62: Nợ hồng nhan
- #63Chương 63: Thất sủng
- #64Chương 64: Thăng quan
- #65Chương 65: Cơ hội cuối cùng
- #66Chương 66: Chim sẻ
- #67Chương 67: Điện hạ là ma quỷ
- #68Chương 68: Khảo nghiệm
- #69Chương 69: Liên lụy
- #70Chương 70: Nổi gió
- #71Chương 71: Cảnh khốn cùng
- #72Chương 72: Kinh biến
- #73Chương 73: Xoay chuyển
- #74Chương 74: Đã hối hận chưa?
- #75Chương 75: Không phải minh chủ
- #76Chương 76: Thế như chẻ tre
- #77Chương 77: Đoàn tụ
- #78Chương 78: Chọn người
- #79Chương 79: Nói thật
- #80Chương 80: Diêm vương sống và tướng câu hồn
- #81Chương 81: Duy trì quan hệ
- #82Chương 82: Dạy con
- #83Chương 83: Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy
- #84Chương 84: Hoài nghi
- #85Chương 85: Loạn hơn nữa
- #86Chương 86: Cấp bách
- #87Chương 87: Vạch trần
- #88Chương 88: Băng hà
- #89Chương 89: Đâm chết
- #90Chương 90: Thắng lớn
- #91Chương 91: Chiến tranh bắt đầu
- #92Chương 92: Bị tóm
- #93Chương 93: Trốn thoát
- #94Chương 94: Cố nhân trở về
- #95Chương 95: Chi tiết chỉ người trong cuộc mới biết
- #96Chương 96: Lo lắng
- #97Chương 97: Đoạn nghĩa
- #98Chương 98: Trừng phạt
- #99Chương 99: Nội tình
- #100Chương 100: Tướng mạo giống hôn quân