
Còn tiếp
Thích Khách
174
Chương
0
Lượt xem
299139
Đề cử
Giới Thiệu Thích Khách Truyện Chữ
Thể loại: ABO, tương lai, cơ giáp, cường cường, siêu chậm nhiệt
Editor: dream ex
Thật sự thì Thẩm Tu Vân được xem như một thích khách cũng bởi hắn từng giết rất nhiều người
Dù người đó hắn có quen biết, không quen biết, nổi tiếng, không nổi tiếng.
Đối với Thẩm Tu Vân mà nói, đó chẳng qua là một tờ giấy, trên tờ giấy viết một cái tên, thêm địa chỉ và thời hạn mà thôi.
Chỉ cần tờ giấy này giao đến tay Thẩm Tu Vân, cũng như là báo trước với Diêm Vương Điện, trong kỳ hạn, người nhất định phải chết.
Bởi vậy, người trong giang hồ phong Thẩm Tu Vân danh hào – Vân Vô Thường.
Quỷ Vô Thường, lấy mạng người, Thẩm Tu Vân cho ngươi chết vào canh ba, không ai dám giữ ngươi tới canh năm.
Một kiếm Lưu Vân, sao chuyển trăng dời, từ đó âm dương đôi ngả.
Rất ít người biết hình dáng Thẩm Lưu Vân, bởi vì người nhìn thấy hắn hầu như đều chết.
Mà rất nhiều người chết dưới kiếm Thẩm Lưu Vân, tại một khắc trước khi chét kia, bất kể nam nữ, đều có ánh mắt vô cùng rung động, thậm chí mang theo mấy phần hoảng hốt, giống như trong nỗi khổ mất mạng, bọn họ cảm nhận được không phải là kinh sợ, mà là... kinh diễm.
Thẩm Tu Vân từ nhỏ là giết người mà tồn tại.
Nếu không giết người khác, người khác sẽ giết hắn. Ban đầu, hắn giết người để sống sót, về sau nhìn khắp giang hồ cũng không ai có thể giết được hắn, hắn lại giết người vì tiền, vì nữ nhân, vì cuộc sống xa hoa lãng phí dâm đãng.
Nhưng, vào lúc hắn biết hưởng nhân thế phồn hoa, thậm chí đem đương triều thiên tử dẫm ở dưới chân, tay cầm Lưu Vân kiếm kề cổ y, nhìn y kéo dài hơi tàn, lúc đó, Thẩm Tu Vân bỗng nhiên không rõ vì sao mình lại giết người.
Là một thích khách, vào lúc hắn không muốn giết người, liền có nghĩa là, còn cách cái chết không xa.
Lúc chết, Thẩm Tu Vân đối với thế giới này không còn gì lưu luyến. Thậm chí khi hắn biết cái người hay chạy đến căn nhà gỗ tìm hắn uống rượu kia chính là Thất Hoàng tử đương triều, sau khi tiên đế chết sẽ thành tân đế, hắn cũng không ngạc nhiên.
Chỉ là một khắc khi nhắm mắt, cảm nhận được đôi môi kia mềm mại mà nóng bỏng, đau khổ gọi tên hắn, Thẩm Tu Vân mới cảm thấy có chút hoang mang, hắn muốn giơ kiếm lên, giết chết kẻ dám mạo phạm hắn, nhưng đã không còn chút sức lực nào.
Muốn sống lại kiếp này sao?
Editor: dream ex
Thật sự thì Thẩm Tu Vân được xem như một thích khách cũng bởi hắn từng giết rất nhiều người
Dù người đó hắn có quen biết, không quen biết, nổi tiếng, không nổi tiếng.
Đối với Thẩm Tu Vân mà nói, đó chẳng qua là một tờ giấy, trên tờ giấy viết một cái tên, thêm địa chỉ và thời hạn mà thôi.
Chỉ cần tờ giấy này giao đến tay Thẩm Tu Vân, cũng như là báo trước với Diêm Vương Điện, trong kỳ hạn, người nhất định phải chết.
Bởi vậy, người trong giang hồ phong Thẩm Tu Vân danh hào – Vân Vô Thường.
Quỷ Vô Thường, lấy mạng người, Thẩm Tu Vân cho ngươi chết vào canh ba, không ai dám giữ ngươi tới canh năm.
Một kiếm Lưu Vân, sao chuyển trăng dời, từ đó âm dương đôi ngả.
Rất ít người biết hình dáng Thẩm Lưu Vân, bởi vì người nhìn thấy hắn hầu như đều chết.
Mà rất nhiều người chết dưới kiếm Thẩm Lưu Vân, tại một khắc trước khi chét kia, bất kể nam nữ, đều có ánh mắt vô cùng rung động, thậm chí mang theo mấy phần hoảng hốt, giống như trong nỗi khổ mất mạng, bọn họ cảm nhận được không phải là kinh sợ, mà là... kinh diễm.
Thẩm Tu Vân từ nhỏ là giết người mà tồn tại.
Nếu không giết người khác, người khác sẽ giết hắn. Ban đầu, hắn giết người để sống sót, về sau nhìn khắp giang hồ cũng không ai có thể giết được hắn, hắn lại giết người vì tiền, vì nữ nhân, vì cuộc sống xa hoa lãng phí dâm đãng.
Nhưng, vào lúc hắn biết hưởng nhân thế phồn hoa, thậm chí đem đương triều thiên tử dẫm ở dưới chân, tay cầm Lưu Vân kiếm kề cổ y, nhìn y kéo dài hơi tàn, lúc đó, Thẩm Tu Vân bỗng nhiên không rõ vì sao mình lại giết người.
Là một thích khách, vào lúc hắn không muốn giết người, liền có nghĩa là, còn cách cái chết không xa.
Lúc chết, Thẩm Tu Vân đối với thế giới này không còn gì lưu luyến. Thậm chí khi hắn biết cái người hay chạy đến căn nhà gỗ tìm hắn uống rượu kia chính là Thất Hoàng tử đương triều, sau khi tiên đế chết sẽ thành tân đế, hắn cũng không ngạc nhiên.
Chỉ là một khắc khi nhắm mắt, cảm nhận được đôi môi kia mềm mại mà nóng bỏng, đau khổ gọi tên hắn, Thẩm Tu Vân mới cảm thấy có chút hoang mang, hắn muốn giơ kiếm lên, giết chết kẻ dám mạo phạm hắn, nhưng đã không còn chút sức lực nào.
Muốn sống lại kiếp này sao?
Danh Sách Chương Thích Khách TruyenChu
- #101Chương 99
- #102Chương 100
- #103Chương 101
- #104Chương 102
- #105Chương 103
- #106Chương 104
- #107Chương 105
- #108Chương 106
- #109Chương 107
- #110Chương 108
- #111Chương 109
- #112Chương 110
- #113Chương 111
- #114Chương 112
- #115Chương 113
- #116Chương 114
- #117Chương 115
- #118Chương 116
- #119Chương 117
- #120Chương 118
- #121Chương 119
- #122Chương 120
- #123Chương 121
- #124Chương 122
- #125Chương 123
- #126Chương 124
- #127Chương 125
- #128Chương 126
- #129Chương 127
- #130Chương 128
- #131Chương 129
- #132Chương 130
- #133Chương 131
- #134Chương 132
- #135Chương 133
- #136Chương 134
- #137Chương 135
- #138Chương 136
- #139Chương 137
- #140Chương 138
- #141Chương 139
- #142Chương 140
- #143Chương 141
- #144Chương 142
- #145Chương 143
- #146Chương 144
- #147Chương 145
- #148Chương 146
- #149Chương 147
- #150Chương 148