
Tạm dừng
Thiên Tài Ngục Phi
109
Chương
0
Lượt xem
303892
Đề cử
Giới Thiệu Thiên Tài Ngục Phi Truyện Chữ
Thể loại: Xuyên không, dị giới, nữ cường, sủng
Nàng - Tiêu Nguyệt - là một đứa trẻ bị vứt bỏ, từ nhỏ được một sát thủ nhận nuôi và dày công dạy dỗ. Nàng coi hắn là cha, coi hắn là mẹ nhưng tận sâu trong tâm khảm mà nàng thừa nhận là nàng coi hắn là một người đàn ông.
Mười năm trôi qua trong sự chở che của hắn nàng thành công trở thành một sát thủ toàn nặng, nhưng trên tay nàng chưa từng nhuốm máu ai cả, hắn mãi mãi đem nàng bảo hộ phía dưới đôi cánh của mình.
Nhiệm vụ đầu tiên của mình lại là ám sát cha mẹ ruột của mình, tại sao hắn lại giao cho nàng nhiệm vụ khó khăn như vậy? Lại cho nàng biết được sự thật đó? Nàng trách hắn hận hắn. Ngày nhiệm vụ diễn ra, nàng hối hận khi biết góc khuất của nó, hắn hy sinh ngay trước mặt nàng - hình ảnh hắn ngã vào trong vũng máu đâm sâu vào tim nàng.
Sự khát máu điên cuồng nổi dậy, lực lượng mạnh mẽ thôi thúc trong người nàng, cả thân đầy linh lực huyết sắc, nàng tàn sát mọi người. Khi mọi việc đã xong xuôi rồi thì tâm mạch nàng bạo tạc mà chết.
Lúc ngã xuống nàng vĩnh viễn ôm chăt lấy hắn.
Nàng muốn chết đi nhưng ông trời không theo ý nàng mà cho nàng một lần nữa sống lại. Không phải là một tiểu thư nhà đại quan, không phải là hoàng hậu cường quốc, lại càng không phải là thân phận hiển hách gì, mà nàng là con của một tù nhân.
Số phận liệu có cho nàng gặp gỡ lại hắn, liệu có cho nàng một hạnh phúc?
Phong Huyền xin giới thiệu tới mọi người một bộ truyện xuyên không mang sắc lại cuồng ngạo, đặt biệt là không có việc đấu đá trong một gia tộc mà nữ chính bị khi dễ. Nàng vĩnh viễn cao ngạo, cao ngạo cho tới phút cuối cùng. Nhưng ẩn ẩn trong cái cao ngạo đó là một con người yếu đuối đầy tình thương. Nàng yêu thương mọi người nhưng nàng tàn nhẫn với kẻ thù của mình.
Trích dẫn:
Trích dẫn 1:
Tiêu Nguyệt khập khễnh bước lại chỗ của Tiêu Dật, thận trọng ôm chàng lên như ôm một món trân bảo.
"Xin lỗi...."
Huỳnh Thế Khanh thấy thế cũng không ngăn cản, lẳng lặng nhìn hết thảy.
"Xin lỗi chàng, ta sai rồi."
"Xin lỗi chàng, xin lỗi ..... ta sai rồi."
Tiêu Nguyệt nỉ non bên tai Tiêu Dật, một dòng huyết lệ chảy ra, bắt đầu toàn thân Tiểu Nguyệt hiện lên một vầng sáng đỏ, tần sáng dần khuyếch tán, bao bọc kể cả Tiêu Dật.
Trích dẫn 2:
Tiêu Nguyệt lẳng lặng đứng nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, nàng không hề hoang mang hay lo sợ như mọi người nghĩ. Tay nàng nâng lên, luồng huyết sắc linh lực bao trọn lấy tay của nàng.
Phía sau lưng nàng một huyết sắc linh dực dần hiện lên, nàng huyền phù trên không trung chờ đón đòn công kích của ả ta.
Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy Tiêu Nguyệt huyền phù trên không trung đầy căm tức, ả không thể chấp nhận hào quang của ả bị cướp lấy dễ dàng như vậy. Lôi linh lực tập trung về phía hai bàn thân, ả sẽ sử dụng sát chiêu của mình để giết luôn Tiêu Nguyệt.
"Tiêu Nguyệt, ngươi đi chết đi. Thập Nhất Lôi Chưởng."
Mười một huyễn ảnh chưởng lôi linh lực gộp thành một hay về phía Tiêu Nguyệt, đang khi mọi người nghĩ rằng Tiêu Nguyệt sẽ hương tiêu ngọc vẫn thì nàng nhếch miệng cười mỉa mai.
"Mộ Dung Tĩnh, ngươi quá xem thường ta rồi."
Trích dẫn 3:
"Mọi người luôn gọi ta là Hiên Viên Dật, tứ vương gia nhưng ta không thích thân phận này. Ta thích làm đoàn trưởng của Huyết Sát đoàn - Tiêu Dật thần bí thì hơn."
Nam tử một thân bạch y đứng đó mỉm cười nhìn về phía Tiêu Nguyệt, hắn đã nghĩ rằng nàng sau khi biết được sự thật thì sẽ trách mắng hắn nhưng nàng lại không làm vậy.
Tiêu Nguyệt lao về phía Tiêu Dật, nàng ra sức ôm thật chặt.
"Dật, tại sao lâu như vậy mới nói cho ta biết?"
Nàng - Tiêu Nguyệt - là một đứa trẻ bị vứt bỏ, từ nhỏ được một sát thủ nhận nuôi và dày công dạy dỗ. Nàng coi hắn là cha, coi hắn là mẹ nhưng tận sâu trong tâm khảm mà nàng thừa nhận là nàng coi hắn là một người đàn ông.
Mười năm trôi qua trong sự chở che của hắn nàng thành công trở thành một sát thủ toàn nặng, nhưng trên tay nàng chưa từng nhuốm máu ai cả, hắn mãi mãi đem nàng bảo hộ phía dưới đôi cánh của mình.
Nhiệm vụ đầu tiên của mình lại là ám sát cha mẹ ruột của mình, tại sao hắn lại giao cho nàng nhiệm vụ khó khăn như vậy? Lại cho nàng biết được sự thật đó? Nàng trách hắn hận hắn. Ngày nhiệm vụ diễn ra, nàng hối hận khi biết góc khuất của nó, hắn hy sinh ngay trước mặt nàng - hình ảnh hắn ngã vào trong vũng máu đâm sâu vào tim nàng.
Sự khát máu điên cuồng nổi dậy, lực lượng mạnh mẽ thôi thúc trong người nàng, cả thân đầy linh lực huyết sắc, nàng tàn sát mọi người. Khi mọi việc đã xong xuôi rồi thì tâm mạch nàng bạo tạc mà chết.
Lúc ngã xuống nàng vĩnh viễn ôm chăt lấy hắn.
Nàng muốn chết đi nhưng ông trời không theo ý nàng mà cho nàng một lần nữa sống lại. Không phải là một tiểu thư nhà đại quan, không phải là hoàng hậu cường quốc, lại càng không phải là thân phận hiển hách gì, mà nàng là con của một tù nhân.
Số phận liệu có cho nàng gặp gỡ lại hắn, liệu có cho nàng một hạnh phúc?
Phong Huyền xin giới thiệu tới mọi người một bộ truyện xuyên không mang sắc lại cuồng ngạo, đặt biệt là không có việc đấu đá trong một gia tộc mà nữ chính bị khi dễ. Nàng vĩnh viễn cao ngạo, cao ngạo cho tới phút cuối cùng. Nhưng ẩn ẩn trong cái cao ngạo đó là một con người yếu đuối đầy tình thương. Nàng yêu thương mọi người nhưng nàng tàn nhẫn với kẻ thù của mình.
Trích dẫn:
Trích dẫn 1:
Tiêu Nguyệt khập khễnh bước lại chỗ của Tiêu Dật, thận trọng ôm chàng lên như ôm một món trân bảo.
"Xin lỗi...."
Huỳnh Thế Khanh thấy thế cũng không ngăn cản, lẳng lặng nhìn hết thảy.
"Xin lỗi chàng, ta sai rồi."
"Xin lỗi chàng, xin lỗi ..... ta sai rồi."
Tiêu Nguyệt nỉ non bên tai Tiêu Dật, một dòng huyết lệ chảy ra, bắt đầu toàn thân Tiểu Nguyệt hiện lên một vầng sáng đỏ, tần sáng dần khuyếch tán, bao bọc kể cả Tiêu Dật.
Trích dẫn 2:
Tiêu Nguyệt lẳng lặng đứng nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, nàng không hề hoang mang hay lo sợ như mọi người nghĩ. Tay nàng nâng lên, luồng huyết sắc linh lực bao trọn lấy tay của nàng.
Phía sau lưng nàng một huyết sắc linh dực dần hiện lên, nàng huyền phù trên không trung chờ đón đòn công kích của ả ta.
Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy Tiêu Nguyệt huyền phù trên không trung đầy căm tức, ả không thể chấp nhận hào quang của ả bị cướp lấy dễ dàng như vậy. Lôi linh lực tập trung về phía hai bàn thân, ả sẽ sử dụng sát chiêu của mình để giết luôn Tiêu Nguyệt.
"Tiêu Nguyệt, ngươi đi chết đi. Thập Nhất Lôi Chưởng."
Mười một huyễn ảnh chưởng lôi linh lực gộp thành một hay về phía Tiêu Nguyệt, đang khi mọi người nghĩ rằng Tiêu Nguyệt sẽ hương tiêu ngọc vẫn thì nàng nhếch miệng cười mỉa mai.
"Mộ Dung Tĩnh, ngươi quá xem thường ta rồi."
Trích dẫn 3:
"Mọi người luôn gọi ta là Hiên Viên Dật, tứ vương gia nhưng ta không thích thân phận này. Ta thích làm đoàn trưởng của Huyết Sát đoàn - Tiêu Dật thần bí thì hơn."
Nam tử một thân bạch y đứng đó mỉm cười nhìn về phía Tiêu Nguyệt, hắn đã nghĩ rằng nàng sau khi biết được sự thật thì sẽ trách mắng hắn nhưng nàng lại không làm vậy.
Tiêu Nguyệt lao về phía Tiêu Dật, nàng ra sức ôm thật chặt.
"Dật, tại sao lâu như vậy mới nói cho ta biết?"
Danh Sách Chương Thiên Tài Ngục Phi TruyenChu
- #51Chương 51: Vẫn còn một kỳ sát hạch
- #52Chương 52: Trung tâm học viện
- #53Chương 53: Mộ Kình Thiên động tâm
- #54Chương 54: Quy tắc sát hạch
- #55Chương 55: Đóa hoa màu xám
- #56Chương 56: Lệnh bài cực phẩm
- #57Chương 57: Song sinh Thiết - Lam
- #58Chương 58: Mộ Dung Tĩnh gây sự
- #59Chương 59: Tử Luân thành tinh
- #60Chương 60: Ba hạng đầu
- #61Chương 61: Ra khỏi linh tháp
- #62Chương 62: Nhân tài đều có một chút bệnh thần kinh trong người
- #63Chương 63: Tiền truyện 1
- #64Chương 64: Vũ huyền
- #65Chương 65: Huyền đế
- #66Chương 66: Tổn thương
- #67Chương 67: Một mình nhận nhiệm vụ
- #68Chương 68: Bạch nhật lang
- #69Chương 69: Tuyết Linh Thụ không có
- #70Chương 70: Tử Liên hoa
- #71Chương 71: Tiểu ngư
- #72Chương 72: Tuyết tâm liên
- #73Chương 73: Đột phá! Đột phá! Điên cuồng đột phá!
- #74Chương 74: Long Phượng trận
- #75Chương 75: Quái thai Vũ Phong !
- #76Chương 76: Huyền Hoàng giới chỉ
- #77Chương 77: Rời khỏi
- #78Chương 78: Tập kích
- #79Chương 79: Linh thánh
- #80Chương 80: Huyết Sát thánh nữ
- #81Chương 81: Quay về học viện
- #82Chương 82: Khiếu huyệt ẩn
- #83Chương 83
- #84Chương 84: Lôi Mang
- #85Chương 85: Vô đề
- #86Chương 86: Tiên
- #87Chương 87: Hiên Viên Dật
- #88Chương 88: Lục Lâm và Thẩm Thương
- #89Chương 89: Một Dung Tĩnh
- #90Chương 90: Khúc Hạ bộc phát
- #91Chương 91: Đánh bại Khúc Hạ
- #92Chương 92: Trận đấu của Tiêu Nguyệt
- #93Chương 93: Bóng dáng quen thuộc
- #94Chương 94: Lục lâm & hỏa thi thi
- #95Chương 95: Lục Lâm chiến thắng
- #96Chương 96: Tiểu yêu quái của học viên Thánh Hỏa
- #97Chương 97: Tàn độc
- #98Chương 98: Chân chính đi trên con đường luyện đan
- #99Chương 99: Hiên Viên Dật
- #100Chương 100