
Còn tiếp
Thiếu Niên Miêu Cương Hắn Đã Giết Trở Về Rồi
47
Chương
0
Lượt xem
340925
Đề cử
Giới Thiệu Thiếu Niên Miêu Cương Hắn Đã Giết Trở Về Rồi Truyện Chữ
Sứ giả Miêu Cương đến Đại Chu cầu thân, cuộc hôn sự này rơi xuống đầu Tô An Ninh.
Nghe đồn vị thiếu chủ Miêu Cương kia mặt xanh nanh dài, tính tình hung bạo, ngày nào cũng phải giết người luyện cổ.
Suốt dọc đường, Tô An Ninh thấp thỏm bất an, thậm chí còn viết sẵn cả di thư cho mình. Nào ngờ còn chưa gặp được vị thiếu chủ Miêu Cương ấy, nàng đã bị tập kích ngay trên đường hòa thân.
Nàng chạy trốn vào rừng rậm Miêu Cương, chẳng may trúng cổ độc. May mắn gặp được một thiếu niên Miêu Cương xinh đẹp, hai người làm một cuộc giao dịch. Hắn giải cổ độc cho nàng, còn thù lao là... chính bản thân nàng.
*
Nơi sâu trong rừng rậm, trăm loài côn trùng sột soạt bò quanh.
Một thiếu nữ đột nhiên xuất hiện trước mặt Lục Si, nói muốn nhờ hắn giúp giải cổ.
Lục Si cảm thấy cơ thể thiếu nữ rất thích hợp để nuôi cổ, vừa hay hắn đang thiếu một dược nhân.
Lục Si chưa bao giờ ép buộc người khác, hắn thích làm giao dịch.
Thiếu nữ đồng ý.
Chỉ cần hắn giúp nàng giải cổ độc, nàng sẽ mãi mãi ở lại bên cạnh hắn, làm dược nhân của hắn.
*
Tô An Ninh biết được thân phận thật sự của thiếu niên.
Nàng rất sợ, nên chạy mất.
Trên người Lục Si vẫn còn lưu lại dấu hôn của nữ nhân.
Hắn nâng đầu ngón tay, lướt qua vùng da đau rát, nhớ lại đủ chuyện nàng từng dỗ dành lừa gạt mình, ánh mắt chợt tối sầm.
*
Tô An Ninh lại nằm mơ.
Nàng đã rời khỏi Lục Si ba năm.
Ngoài phòng đổ mưa, tiếng mưa vụn vặt khe khẽ vang lên. Nàng chậm rãi mở mắt, bất chợt đối diện với đôi mắt u ám trong bóng tối.
Đôi mắt ấy hoàn toàn trùng khớp với đôi mắt trong giấc mơ, chỉ là qua năm tháng lắng đọng, càng thêm vài phần sâu thẳm tối tăm.
Nam nhân toàn thân ướt sũng ngồi trong phòng, những ngón tay tái nhợt khuấy nhẹ chén trà trên bàn. Nửa gương mặt lộ ra mang theo vẻ đẹp diễm lệ mà âm hiểm, tàn nhẫn.
Tô An Ninh bật dậy, lao thẳng ra khỏi cửa.
Phía sau, giọng nam nhân âm u chậm rãi truyền tới.
“Ngươi đã ăn cổ của ta.”
“Không trốn thoát được đâu.”
Thiếu chủ Miêu Cương âm u, lạnh lẽo như cỗ máy giết người × công chúa nhỏ yếu đuối đi hòa thân
Thiên về tình cảm, chủ yếu là yêu đương. Không phải truyện nữ cường, nữ chính yếu đuối, có rất nhiều thiết lập riêng.
Thể loại: Cung đình hầu tước, ngọt ngào, chữa lành, hành trình
Nhân vật chính:
Tô An Ninh
Lục Si
Giới thiệu một câu: Trêu chọc thiếu chủ Miêu Cương xong, ta chạy mất
Thông điệp: Sống tiếp.
Nghe đồn vị thiếu chủ Miêu Cương kia mặt xanh nanh dài, tính tình hung bạo, ngày nào cũng phải giết người luyện cổ.
Suốt dọc đường, Tô An Ninh thấp thỏm bất an, thậm chí còn viết sẵn cả di thư cho mình. Nào ngờ còn chưa gặp được vị thiếu chủ Miêu Cương ấy, nàng đã bị tập kích ngay trên đường hòa thân.
Nàng chạy trốn vào rừng rậm Miêu Cương, chẳng may trúng cổ độc. May mắn gặp được một thiếu niên Miêu Cương xinh đẹp, hai người làm một cuộc giao dịch. Hắn giải cổ độc cho nàng, còn thù lao là... chính bản thân nàng.
*
Nơi sâu trong rừng rậm, trăm loài côn trùng sột soạt bò quanh.
Một thiếu nữ đột nhiên xuất hiện trước mặt Lục Si, nói muốn nhờ hắn giúp giải cổ.
Lục Si cảm thấy cơ thể thiếu nữ rất thích hợp để nuôi cổ, vừa hay hắn đang thiếu một dược nhân.
Lục Si chưa bao giờ ép buộc người khác, hắn thích làm giao dịch.
Thiếu nữ đồng ý.
Chỉ cần hắn giúp nàng giải cổ độc, nàng sẽ mãi mãi ở lại bên cạnh hắn, làm dược nhân của hắn.
*
Tô An Ninh biết được thân phận thật sự của thiếu niên.
Nàng rất sợ, nên chạy mất.
Trên người Lục Si vẫn còn lưu lại dấu hôn của nữ nhân.
Hắn nâng đầu ngón tay, lướt qua vùng da đau rát, nhớ lại đủ chuyện nàng từng dỗ dành lừa gạt mình, ánh mắt chợt tối sầm.
*
Tô An Ninh lại nằm mơ.
Nàng đã rời khỏi Lục Si ba năm.
Ngoài phòng đổ mưa, tiếng mưa vụn vặt khe khẽ vang lên. Nàng chậm rãi mở mắt, bất chợt đối diện với đôi mắt u ám trong bóng tối.
Đôi mắt ấy hoàn toàn trùng khớp với đôi mắt trong giấc mơ, chỉ là qua năm tháng lắng đọng, càng thêm vài phần sâu thẳm tối tăm.
Nam nhân toàn thân ướt sũng ngồi trong phòng, những ngón tay tái nhợt khuấy nhẹ chén trà trên bàn. Nửa gương mặt lộ ra mang theo vẻ đẹp diễm lệ mà âm hiểm, tàn nhẫn.
Tô An Ninh bật dậy, lao thẳng ra khỏi cửa.
Phía sau, giọng nam nhân âm u chậm rãi truyền tới.
“Ngươi đã ăn cổ của ta.”
“Không trốn thoát được đâu.”
Thiếu chủ Miêu Cương âm u, lạnh lẽo như cỗ máy giết người × công chúa nhỏ yếu đuối đi hòa thân
Thiên về tình cảm, chủ yếu là yêu đương. Không phải truyện nữ cường, nữ chính yếu đuối, có rất nhiều thiết lập riêng.
Thể loại: Cung đình hầu tước, ngọt ngào, chữa lành, hành trình
Nhân vật chính:
Tô An Ninh
Lục Si
Giới thiệu một câu: Trêu chọc thiếu chủ Miêu Cương xong, ta chạy mất
Thông điệp: Sống tiếp.
Danh Sách Chương Thiếu Niên Miêu Cương Hắn Đã Giết Trở Về Rồi TruyenChu
- #1Chương 1: Đã suy nghĩ kỹ chưa? (1/2)
- #2Chương 1: Đã suy nghĩ kỹ chưa? (2/2)
- #3Chương 2: Giống như một mạch suối bị hỏng
- #4Chương 3: Đẹp thì đẹp thật, nhưng quả thực nguy hiểm
- #5Chương 3: Đẹp thì đẹp thật, nhưng quả thực nguy hiểm
- #6Chương 4: Không có màu ngươi thích sao? (1/2)
- #7Chương 4: Không có màu ngươi thích sao? (2/2)
- #8Chương 5: Ngươi nhát gan thật đấy, Tô An Ninh
- #9Chương 6: Ngươi muốn cầu xin ta, hay muốn giết ta?
- #10Chương 7: Ta giúp ngươi giết hắn
- #11Chương 8: Tô An Ninh, ngươi thật tham lam (1/2)
- #12Chương 8: Tô An Ninh, ngươi thật tham lam (2/2)
- #13Chương 9: Ngươi nặng thật đấy
- #14Chương 10: Vật chứa của hắn rất yếu ớt
- #15Chương 11: Không dạy ngươi
- #16Chương 12: Tô An Ninh, lạnh quá
- #17Chương 13: Ngươi chẳng phải không sợ nữa sao?
- #18Chương 14: Có cổ trùng đang tìm ngươi
- #19Chương 15: Ta muốn gieo cổ lên người ngươi rồi
- #20Chương 16: Nàng đã nảy sinh lòng riêng với Lục Si
- #21Chương 17: Nảy sinh một suy nghĩ kỳ lạ (gộp ba chương) (1/2)
- #22Chương 17: Nảy sinh một suy nghĩ kỳ lạ (gộp ba chương) (2/2)
- #23Chương 18: Ngươi để ta cắn một miếng
- #24Chương 19: Tô An Ninh, nàng gầy quá (1/2)
- #25Chương 19: Tô An Ninh, nàng gầy quá (2/2)
- #26Chương 20: Lần này tính một lần (1/2)
- #27Chương 20: Lần này tính một lần (2/2)
- #28Chương 21: Gọi ngươi một tiếng
- #29Chương 22: Ngươi có muốn uống máu của ta không? (1/2)
- #30Chương 22: Ngươi có muốn uống máu của ta không? (2/2)
- #31Chương 23: Hắn sẽ không khống chế được bản thân
- #32Chương 24: Hắn đối với nàng, không giống nàng đối với hắn
- #33Chương 25: Đuổi kịp
- #34Chương 26: Tô An Ninh, ta rất tức giận
- #35Chương 27: Tô An Ninh, ta thật kỳ lạ
- #36Chương 28: Ngươi có thể tháo cái này ra không?
- #37Chương 29: Tháo ra rồi, nàng lại chạy mất
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47