
Tạm dừng
Thiếu Soái Vợ Ngài Bỏ Trốn Rồi
77
Chương
0
Lượt xem
295366
Đề cử
Giới Thiệu Thiếu Soái Vợ Ngài Bỏ Trốn Rồi Truyện Chữ
"Lên giường đi!"
Một mệnh lệnh trầm thấp, lạnh lùng vang lên bên tai Lương Đồng Tâm.
Lương Đồng Tâm không khống chế được sự run rẩy trên cơ thể mình, vì sợ hãi, thậm chí cô còn quên luôn rằng đôi chân của mình có thể đi được.
Bóng đen tựa hồ đã mất kiên nhẫn, nâng hai tay lên, dễ dàng lôi thân thể của Lương Đồng Tâm, trực tiếp kéo cô về giường.
"A… Đau…." Vì là giường gỗ nên khi bị đập mạnh xuống mặt giường, Lương Đồng Tâm liền cảm thấy sau lưng đau nhói.
Lương Đồng Tâm còn đang giãy giụa vì đau đớn, bóng đen đã thoăn thoắt tháo thiết bị trên người mình xuống.
Liền sau đó một cơ thể lạnh lẽo áp lên người Lương Đồng Tâm.
Trong bóng tối, trái tim của Lương Đồng Tâm co thắt lại, hai tay chống vào thân thể bóng đen, đẩy ra, theo bản năng.
Ngay khi tay cô vô tình chạm vào bộ ngực vạm vỡ, cô mới nhận ra hóa ra đó là một người đàn ông!
Trong lòng Lương Đồng Tâm càng thêm run sợ, cô lại càng chống cự dữ dội hơn.
Nhưng không ngờ người đàn ông đang nằm trên người cô lại đè mạnh lên đôi chân đang giãy giụa của cô, khuỷu tay với cơ bắp cuồn cuộn chèn cô chặt đến mức sắp tắt thở.
Đột nhiên gặp phải chuyện như vậy khiến Lương Đồng Tâm sợ hãi, không kềm được òa khóc.
"Hu…Hu…”
Lương Đồng Tâm đang rơm rớm nước mắt thì cảm thấy bà tay lạnh lẽo như ma cà rồng đến từ bóng đêm của gã đàn ông áp lên mặt mình.
"Tôi... Sẽ không chạm vào cô... Chỉ cần... Cô đừng động đậy, đừng lên tiếng..." Trông anh có chút đau đớn nhưng vẫn cố gắng hết sức để thì thầm và xoa dịu cảm xúc của cô.
Lương Đồng Tâm ngẩn người, tiếng thút thít cũng nín bặt.
Dưới ánh sáng le lói, một vài bóng người nữa xuất hiện trên ban công bên ngoài cửa kính trượt.
Hình như bọn họ đang treo người trên dây mà tuột xuống, trong tay còn cầm theo vũ khí có hình lưỡi hái.
Giờ khắc này, Lương Đồng Tâm choáng váng hết cả đầu óc.
Cô cực kỳ hy vọng vào việc sẽ có ai đó nói với cô rằng, thực ra họ đang quay phim!
Nhưng hiển nhiên là cô đã ảo tưởng quá nhiều, vì đây không phải là đang quay phim!
"A!" Lương Đồng Tâm lo lắng hét lên khi nhìn thấy có vẻ như mấy bóng người đó đang định đi vào.
Người đàn ông đang đè lên người cô giật mình, vội vàng luồn những ngón tay lạnh ngắt vào tóc cô, sau đó giữ chặt sau đầu, cúi xuống bất ngờ mút lấy đôi môi cô.
Trong phút chốc, đầu óc Lương Đồng Tâm trống rỗng.
Giờ phút này, cô chỉ còn cảm nhận được một tia mát lạnh từ đôi môi khô khốc của anh cùng với mùi máu tanh xen lẫn.
Hơi thở của người đàn ông vây chặt lấy cô, chầm chậm tiết ra hormone ám muội.
Trên người cô gái tỏa ra hương chanh thoang thoảng, một mùi hương thanh mát vương chút vị ngọt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đối với người đàn ông mà nói, đó là sự hấp dẫn chưa bao giờ có.
Thân thể cùng đôi môi mềm mại của cô.
Anh thực sự cảm nhận được hương thơm ấm áp từ cơ thể mềm nhuận như ngọc của cô…
Chỉ một chút ấy của cô cũng đủ khiến anh mãn nguyện.
Hóa ra, phụ nữ lại có thể có mĩ vị như vậy.
Dần dần, anh không còn hài lòng với việc chỉ lướt sơ qua cô như vậy…
Rõ ràng anh chưa từng nảy sinh ý nghĩ không nên có với bất kỳ cô gái nào vậy mà trong khoảnh khắc hôn cô gái này, anh lại có thể tự làm mà không cần người hướng dẫn.
Một mệnh lệnh trầm thấp, lạnh lùng vang lên bên tai Lương Đồng Tâm.
Lương Đồng Tâm không khống chế được sự run rẩy trên cơ thể mình, vì sợ hãi, thậm chí cô còn quên luôn rằng đôi chân của mình có thể đi được.
Bóng đen tựa hồ đã mất kiên nhẫn, nâng hai tay lên, dễ dàng lôi thân thể của Lương Đồng Tâm, trực tiếp kéo cô về giường.
"A… Đau…." Vì là giường gỗ nên khi bị đập mạnh xuống mặt giường, Lương Đồng Tâm liền cảm thấy sau lưng đau nhói.
Lương Đồng Tâm còn đang giãy giụa vì đau đớn, bóng đen đã thoăn thoắt tháo thiết bị trên người mình xuống.
Liền sau đó một cơ thể lạnh lẽo áp lên người Lương Đồng Tâm.
Trong bóng tối, trái tim của Lương Đồng Tâm co thắt lại, hai tay chống vào thân thể bóng đen, đẩy ra, theo bản năng.
Ngay khi tay cô vô tình chạm vào bộ ngực vạm vỡ, cô mới nhận ra hóa ra đó là một người đàn ông!
Trong lòng Lương Đồng Tâm càng thêm run sợ, cô lại càng chống cự dữ dội hơn.
Nhưng không ngờ người đàn ông đang nằm trên người cô lại đè mạnh lên đôi chân đang giãy giụa của cô, khuỷu tay với cơ bắp cuồn cuộn chèn cô chặt đến mức sắp tắt thở.
Đột nhiên gặp phải chuyện như vậy khiến Lương Đồng Tâm sợ hãi, không kềm được òa khóc.
"Hu…Hu…”
Lương Đồng Tâm đang rơm rớm nước mắt thì cảm thấy bà tay lạnh lẽo như ma cà rồng đến từ bóng đêm của gã đàn ông áp lên mặt mình.
"Tôi... Sẽ không chạm vào cô... Chỉ cần... Cô đừng động đậy, đừng lên tiếng..." Trông anh có chút đau đớn nhưng vẫn cố gắng hết sức để thì thầm và xoa dịu cảm xúc của cô.
Lương Đồng Tâm ngẩn người, tiếng thút thít cũng nín bặt.
Dưới ánh sáng le lói, một vài bóng người nữa xuất hiện trên ban công bên ngoài cửa kính trượt.
Hình như bọn họ đang treo người trên dây mà tuột xuống, trong tay còn cầm theo vũ khí có hình lưỡi hái.
Giờ khắc này, Lương Đồng Tâm choáng váng hết cả đầu óc.
Cô cực kỳ hy vọng vào việc sẽ có ai đó nói với cô rằng, thực ra họ đang quay phim!
Nhưng hiển nhiên là cô đã ảo tưởng quá nhiều, vì đây không phải là đang quay phim!
"A!" Lương Đồng Tâm lo lắng hét lên khi nhìn thấy có vẻ như mấy bóng người đó đang định đi vào.
Người đàn ông đang đè lên người cô giật mình, vội vàng luồn những ngón tay lạnh ngắt vào tóc cô, sau đó giữ chặt sau đầu, cúi xuống bất ngờ mút lấy đôi môi cô.
Trong phút chốc, đầu óc Lương Đồng Tâm trống rỗng.
Giờ phút này, cô chỉ còn cảm nhận được một tia mát lạnh từ đôi môi khô khốc của anh cùng với mùi máu tanh xen lẫn.
Hơi thở của người đàn ông vây chặt lấy cô, chầm chậm tiết ra hormone ám muội.
Trên người cô gái tỏa ra hương chanh thoang thoảng, một mùi hương thanh mát vương chút vị ngọt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đối với người đàn ông mà nói, đó là sự hấp dẫn chưa bao giờ có.
Thân thể cùng đôi môi mềm mại của cô.
Anh thực sự cảm nhận được hương thơm ấm áp từ cơ thể mềm nhuận như ngọc của cô…
Chỉ một chút ấy của cô cũng đủ khiến anh mãn nguyện.
Hóa ra, phụ nữ lại có thể có mĩ vị như vậy.
Dần dần, anh không còn hài lòng với việc chỉ lướt sơ qua cô như vậy…
Rõ ràng anh chưa từng nảy sinh ý nghĩ không nên có với bất kỳ cô gái nào vậy mà trong khoảnh khắc hôn cô gái này, anh lại có thể tự làm mà không cần người hướng dẫn.
Danh Sách Chương Thiếu Soái Vợ Ngài Bỏ Trốn Rồi TruyenChu
- #1Chương 1: Mỹ nam cạy cửa chui vào phòng
- #2Chương 2: Cô chỉ đau lòng cho anh mà thôi
- #3Chương 3: Bất đồng quan điểm không thể lập mưu
- #4Chương 4: Trở thành người giàu có
- #5Chương 5: Tình bạn đường ai nấy đi
- #6Chương 6: Cái nhà lạnh lùng đó
- #7Chương 7: Nụ hôn bất chợt
- #8Chương 8: Trở thành người dưới chân cô ta
- #9Chương 9: Cô đã có bạn trai
- #10Chương 10: Đồng ý với anh không khóc
- #11Chương 11: Cưới cả nhà em
- #12Chương 12: Không thể so sánh với nhau
- #13Chương 13: Không phải chỉ một hai lần
- #14Chương 14: Nhúc nhích không được, còn đau lắm
- #15Chương 15: Nhanh chóng xử lý cho xong việc
- #16Chương 16: Động lòng trắc ẩn
- #17Chương 17: Rơi lệ vì tên đàn ông cặn bã
- #18Chương 18: Hết sức chiều bạn gái của anh
- #19Chương 19: Cô ấy đã cứu mạng anh
- #20Chương 20: Bạn gái của anh trai
- #21Chương 21: Có thể đến câu lạc bộ ca hát
- #22Chương 22: Cười lên cũng rất đẹp
- #23Chương 23: Có duyên gặp lại anh
- #24Chương 24: Cô trở thành nhiếp tiểu thiến
- #25Chương 25: Muốn ôm người đẹp về
- #26Chương 26: Bỏ cô ta chút thuốc
- #27Chương 27: Hôn tê dại cả người
- #28Chương 28: Sẽ không có hứng thú với cô
- #29Chương 29: Có thể thay đổi quần áo
- #30Chương 30: Cô không thích sói sao
- #31Chương 31: Chỉ vì nhét đầy dạ dày
- #32Chương 32: Tìm các người đẹp đường phố
- #33Chương 33: Cô lại bắt đầu thấy đau
- #34Chương 34: Thật sự cần gấp trong tối nay
- #35Chương 35: Ở hai giây cuối cùng
- #36Chương 36: Cậu chủ thật không có mắt thẩm mỹ
- #37Chương 37: Bao nhiêu tiền một tháng?
- #38Chương 38: Hôn lên môi lần nữa
- #39Chương 39: Thỏa thích mút môi cô
- #40Chương 40: Khuy áo bị anh cởi ra
- #41Chương 41: Gạo nấu thành cơm
- #42Chương 42: Giúp anh trai mua bao cao su
- #43Chương 43: Mùi hoocmon
- #44Chương 44: Nụ hôn bá đạo của người đàn ông
- #45Chương 45: Có em đồng hành
- #46Chương 46: Khoảnh khắc sinh tử của anh
- #47Chương 47: Cố gắng chứng tỏ bản thân
- #48Chương 48: Điều khiến cô xấu hổ
- #49Chương 49: Cô bị người ta ép đi
- #50Chương 50: Hóa ra là cô ấy