
Còn tiếp
Thịnh Thế Thanh Phong
162
Chương
0
Lượt xem
297244
Đề cử
Giới Thiệu Thịnh Thế Thanh Phong Truyện Chữ
Hệ liệt: Thần Toán Tứ Bộ Hệ Liệt
Tên gốc: 晟世青风
Thể loại: Cổ trang, cung đình, giang hồ, giảo hoạt đế vương công x băng lãnh thụ
CP chính: Ngao Thịnh x Tương Thanh
Tình trạng: Hoàn [145 chương]
Văn án:
Ngao Thịnh từ bé đã lộ bản chất là sói, đến khi trưởng thành liền nghiễm nhiên trở thành một tên ác lang độc đoán tàn nhẫn. Làm hoàng đế, hắn luôn tỏ ra quyết đoán và lãnh khốc.
Đại thần khuyên răng: “Hoàng Thượng, trị quốc phải dụng tâm.”
Ngao Thịnh khinh khỉnh: “Hôn quân không bằng bạo quân.”
Tương Thanh lại là một khối băng lạnh lẽo, hỉ nộ không lộ, vui buồn đều giấu. Chẳng qua, y chỉ ôn nhu với con sói kia một chú, thế mà hắn lại trầm mê bất chấp mọi thứ, bám lấy y không rời.
Khi ấy, giữa ngôi vị hoàng đế và Tương Thanh, chỉ có thể chọn một, Ngao Thịnh đã chọn đế vị, bởi ngoài việc phải làm hoàng đế, hắn căn bản không có cơ hội để lựa chọn.
Vì thế, Ngao Thịnh đăng cơ, Tương Thanh rời đi.
Sau khi lên ngôi, Ngao Thịnh vận dụng hết toàn lực, chỉ vì mong tìm được Tương Thanh về. Hắn đã làm hoàng đế, đã có quyền lựa chọn.
Đại thần can gián: “Hoàng Thượng, trong thiên hạ mỹ nhân nhiều vô số.”
Ngao Thịnh cười nhạt: “Ta không có hứng thú với đám mỹ nhân ấy.”
Đại thần nhíu mày: “Hoàng Thượng, lễ nghi…”
Ngao Thịnh lạnh lùng cười: “Tìm không được Thanh về, ta liền bồi táng các ngươi cùng hai chữ lễ nghi.”
Tên gốc: 晟世青风
Thể loại: Cổ trang, cung đình, giang hồ, giảo hoạt đế vương công x băng lãnh thụ
CP chính: Ngao Thịnh x Tương Thanh
Tình trạng: Hoàn [145 chương]
Văn án:
Ngao Thịnh từ bé đã lộ bản chất là sói, đến khi trưởng thành liền nghiễm nhiên trở thành một tên ác lang độc đoán tàn nhẫn. Làm hoàng đế, hắn luôn tỏ ra quyết đoán và lãnh khốc.
Đại thần khuyên răng: “Hoàng Thượng, trị quốc phải dụng tâm.”
Ngao Thịnh khinh khỉnh: “Hôn quân không bằng bạo quân.”
Tương Thanh lại là một khối băng lạnh lẽo, hỉ nộ không lộ, vui buồn đều giấu. Chẳng qua, y chỉ ôn nhu với con sói kia một chú, thế mà hắn lại trầm mê bất chấp mọi thứ, bám lấy y không rời.
Khi ấy, giữa ngôi vị hoàng đế và Tương Thanh, chỉ có thể chọn một, Ngao Thịnh đã chọn đế vị, bởi ngoài việc phải làm hoàng đế, hắn căn bản không có cơ hội để lựa chọn.
Vì thế, Ngao Thịnh đăng cơ, Tương Thanh rời đi.
Sau khi lên ngôi, Ngao Thịnh vận dụng hết toàn lực, chỉ vì mong tìm được Tương Thanh về. Hắn đã làm hoàng đế, đã có quyền lựa chọn.
Đại thần can gián: “Hoàng Thượng, trong thiên hạ mỹ nhân nhiều vô số.”
Ngao Thịnh cười nhạt: “Ta không có hứng thú với đám mỹ nhân ấy.”
Đại thần nhíu mày: “Hoàng Thượng, lễ nghi…”
Ngao Thịnh lạnh lùng cười: “Tìm không được Thanh về, ta liền bồi táng các ngươi cùng hai chữ lễ nghi.”
Danh Sách Chương Thịnh Thế Thanh Phong TruyenChu
- #51Chương 50: Độc công
- #52Chương 51: Quỷ kế
- #53Chương 52: Mục đích
- #54Chương 53: Chuyện ngoài dự kiến
- #55Chương 54: Lòng có tâm sự
- #56Chương 55: Tề Tán
- #57Chương 56: Mưu sâu kế hay
- #58Chương 57: Chi phối
- #59Chương 58: Danh tướng
- #60Chương 59: Kích tướng
- #61Chương 60: Tiên phong
- #62Chương 61: Đường đến hoàng lăng
- #63Chương 62: Mã xa
- #64Chương 63: Khách lạ
- #65Chương 64: Cùng nhau xem kịch vui
- #66Chương 65: Náo loạn
- #67Chương 66: Nam vương
- #68Chương 67: Lễ vật
- #69Chương 68: Ừ thì, ghen
- #70Chương 69: Hạ độc
- #71Chương 70: Tửu yến
- #72Chương 71: Đường đến hoàng lăng
- #73Chương 72: Mã xa
- #74Chương 73: Khách lạ
- #75Chương 74: Cùng nhau xem kịch vui
- #76Chương 75: Náo loạn
- #77Chương 76: Nam vương
- #78Chương 77: Lễ vật
- #79Chương 78: Ừ thì, ghen
- #80Chương 79: Hạ độc
- #81Chương 80: Tửu yến
- #82Chương 81: Đại loạn
- #83Chương 82: Uyên Ương hí thủy
- #84Chương 83: Nam Man[1]
- #85Chương 84: Yêu dân như thân sinh
- #86Chương 85: Tâm ý
- #87Chương 86: Diệu kế
- #88Chương 87: Một tấm lòng thành
- #89Chương 88: Hoàng hậu
- #90Chương 89: Ẩn tình
- #91Chương 90: Nguyệt Vương
- #92Chương 91
- #93Chương 92: Lời ngay nói thật
- #94Chương 93: Chuyện ngày cũ
- #95Chương 94: Tình kiếp
- #96Chương 95: Hư hư thật thật
- #97Chương 96: Mân Nhi
- #98Chương 97: Lòng không vướng bận
- #99Chương 98: Thâm tình khó dứt
- #100Chương 99: Mưu thành kế nên