
Còn tiếp
Thỏ Thỏ Phải Làm Đại Kiếm Tiên
117
Chương
0
Lượt xem
278963
Đề cử
Giới Thiệu Thỏ Thỏ Phải Làm Đại Kiếm Tiên Truyện Chữ
Bị hiểu nhầm là không được kỳ thực rất được trí tuyệt công (Yến Phi Độ) x Ngốc nghếch mỹ nhân làm nũng thỏ thỏ thụ (Hàn Giang Tuyết)
______
Văn án:
Tiểu thỏ tinh Hàn Giang Tuyết vẫn luôn mơ ước được bái nhập môn phái Đào Hoa Lạc, trở thành một đại kiếm tiên!
Khắp thiên hạ, có thỏ con nào lại không lớn lên cùng những câu chuyện trước giờ ngủ về Đào Hoa Lạc đâu chứ?
Y cũng muốn trở thành một kiếm tiên quang minh chính trực, hành hiệp trượng nghĩa, lại vừa ngầu vừa oai phong như trong chuyện kể!
Sau khi trưởng thành, Hàn Giang Tuyết một thân một mình vượt núi băng rừng, cuối cùng cũng tới được tiên môn trong mộng.
"Nơi này có nhiều hoa đào như vậy, nhất định chính là Đào Hoa Lạc rồi, chiu mi~!" Thỏ thỏ gõ cửa.
Ai ngờ một chờ chính là ba ngày.
Cho đến khi y được một đôi tay ấm áp ôm lấy.
"Ngươi tới đây làm gì?" Tiên nhân hỏi.
Toàm thân Hàn Giang Tuyết rét run, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sùng bái, cất tiếng: "Ta muốn bái ngài làm sư!"
"...Ta không thu đồ đệ, nơi này cũng không thiếu thỏ con, chỉ thiếu mèo con bắt chuột."
"Ta... ta được Mèo mẹ nuôi lớn, ta có thể... lấy thỏ giả mèo!"
Thế là Hàn Giang Tuyết bắt đầu cuộc sống cần cù bắt chuột, lén nhìn chưởng môn luyện kiếm, thỉnh thoảng lại được chưởng môn xoa xoa đầu.
Cho đến một ngày có khách ghé thăm, Hàn Giang Tuyết mới nghe từ miệng người khách kia—
"Nơi này không phải Đào Hoa Lạc, là Sương Thiên Hiểu Giác của Như Ý Tiên Tôn."
Một câu như sét đánh ngang tai, Hàn Giang Tuyết lập tức thu dọn hành lý định chuồn, lại bị Tiên Tôn bắt gặp.
"Muốn đi đâu? Thỏ con dơ bẩn, lại đây tắm rửa."
Hàn Giang Tuyết từ trước đến nay chưa từng tắm trước mặt người khác, bởi vì chỉ cần gặp nước nóng là y không nhịn được mà hóa thành hình người.
Mèo mẹ từng dặn kỹ: Tuyệt đối không được để ai nhìn thấy hình người!
Hàn Giang Tuyết: Vì sao nha?
Mèo mẹ: Dễ bị kẻ biến thái bám lấy.
Đến tháng thứ ba sau khi Như Ý Tiên Tôn Yến Phi Độ nhận nuôi con thỏ nhỏ này, hắn đã nhìn thấy hình người của y trong suối nước nóng.
Yến Phi Độ... biến thái thật rồi.
________
Chú ý (x3): Ace đọc kĩ trước khi nhảy hố
1. Phong cách văn học mầm non! Văn học thiếu nhi! Thỏ thỏ đáng yêu là được! Tiểu động vật rất nhiều!
2. Vẫn là ăn ăn uống uống, tu tiên theo phong cách của ta, vui sướng tiêu dao, tình ý vấn vương, ngọt đến tan tim, thỉnh thoảng đánh bay vài kẻ xấu~
3. Hình người của thụ là một đại mỹ nhân, mang phong cách "Tom Sue"* chính hiệu!
4.Tuy là thỏ con, nhưng là thỏ đã trưởng thành, là người lớn!
5. Lâu rồi không viết, quyển này
xem như là thỏ thỏ tự mình phục hồi tay bút ~ viết tùy hứng, hợp thì đọc, không hợp thì cũng mong lượng thứ ~
*Tom Sue: từ chỉ những nhân vật xinh đẹp xuất sắc, thường được mọi người yêu thích và dễ dàng giành được sự chú ý.
Tag: Yêu sâu sắc · Tiên hiệp tu chân · Ngọt văn · Manh sủng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiểu thỏ Hàn Giang Tuyết ┃ Vai phụ: Yến Phi Độ, các sư huynh trong truyện ┃ Khác: Manh sủng, thỏ thỏ, ngọt văn, tô (hào quang)
Một câu tóm tắt: Tu học chính là ánh mắt đưa tình mà thành?
Chủ đề cốt lõi: Kẻ nhỏ bé cũng có dũng khí theo đuổi giấc mộng của riêng mình.
______
Văn án:
Tiểu thỏ tinh Hàn Giang Tuyết vẫn luôn mơ ước được bái nhập môn phái Đào Hoa Lạc, trở thành một đại kiếm tiên!
Khắp thiên hạ, có thỏ con nào lại không lớn lên cùng những câu chuyện trước giờ ngủ về Đào Hoa Lạc đâu chứ?
Y cũng muốn trở thành một kiếm tiên quang minh chính trực, hành hiệp trượng nghĩa, lại vừa ngầu vừa oai phong như trong chuyện kể!
Sau khi trưởng thành, Hàn Giang Tuyết một thân một mình vượt núi băng rừng, cuối cùng cũng tới được tiên môn trong mộng.
"Nơi này có nhiều hoa đào như vậy, nhất định chính là Đào Hoa Lạc rồi, chiu mi~!" Thỏ thỏ gõ cửa.
Ai ngờ một chờ chính là ba ngày.
Cho đến khi y được một đôi tay ấm áp ôm lấy.
"Ngươi tới đây làm gì?" Tiên nhân hỏi.
Toàm thân Hàn Giang Tuyết rét run, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sùng bái, cất tiếng: "Ta muốn bái ngài làm sư!"
"...Ta không thu đồ đệ, nơi này cũng không thiếu thỏ con, chỉ thiếu mèo con bắt chuột."
"Ta... ta được Mèo mẹ nuôi lớn, ta có thể... lấy thỏ giả mèo!"
Thế là Hàn Giang Tuyết bắt đầu cuộc sống cần cù bắt chuột, lén nhìn chưởng môn luyện kiếm, thỉnh thoảng lại được chưởng môn xoa xoa đầu.
Cho đến một ngày có khách ghé thăm, Hàn Giang Tuyết mới nghe từ miệng người khách kia—
"Nơi này không phải Đào Hoa Lạc, là Sương Thiên Hiểu Giác của Như Ý Tiên Tôn."
Một câu như sét đánh ngang tai, Hàn Giang Tuyết lập tức thu dọn hành lý định chuồn, lại bị Tiên Tôn bắt gặp.
"Muốn đi đâu? Thỏ con dơ bẩn, lại đây tắm rửa."
Hàn Giang Tuyết từ trước đến nay chưa từng tắm trước mặt người khác, bởi vì chỉ cần gặp nước nóng là y không nhịn được mà hóa thành hình người.
Mèo mẹ từng dặn kỹ: Tuyệt đối không được để ai nhìn thấy hình người!
Hàn Giang Tuyết: Vì sao nha?
Mèo mẹ: Dễ bị kẻ biến thái bám lấy.
Đến tháng thứ ba sau khi Như Ý Tiên Tôn Yến Phi Độ nhận nuôi con thỏ nhỏ này, hắn đã nhìn thấy hình người của y trong suối nước nóng.
Yến Phi Độ... biến thái thật rồi.
________
Chú ý (x3): Ace đọc kĩ trước khi nhảy hố
1. Phong cách văn học mầm non! Văn học thiếu nhi! Thỏ thỏ đáng yêu là được! Tiểu động vật rất nhiều!
2. Vẫn là ăn ăn uống uống, tu tiên theo phong cách của ta, vui sướng tiêu dao, tình ý vấn vương, ngọt đến tan tim, thỉnh thoảng đánh bay vài kẻ xấu~
3. Hình người của thụ là một đại mỹ nhân, mang phong cách "Tom Sue"* chính hiệu!
4.Tuy là thỏ con, nhưng là thỏ đã trưởng thành, là người lớn!
5. Lâu rồi không viết, quyển này
xem như là thỏ thỏ tự mình phục hồi tay bút ~ viết tùy hứng, hợp thì đọc, không hợp thì cũng mong lượng thứ ~
*Tom Sue: từ chỉ những nhân vật xinh đẹp xuất sắc, thường được mọi người yêu thích và dễ dàng giành được sự chú ý.
Tag: Yêu sâu sắc · Tiên hiệp tu chân · Ngọt văn · Manh sủng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiểu thỏ Hàn Giang Tuyết ┃ Vai phụ: Yến Phi Độ, các sư huynh trong truyện ┃ Khác: Manh sủng, thỏ thỏ, ngọt văn, tô (hào quang)
Một câu tóm tắt: Tu học chính là ánh mắt đưa tình mà thành?
Chủ đề cốt lõi: Kẻ nhỏ bé cũng có dũng khí theo đuổi giấc mộng của riêng mình.
Danh Sách Chương Thỏ Thỏ Phải Làm Đại Kiếm Tiên TruyenChu
- #1Chương 1: Đưa tiễn
- #2Chương 2: Phong sơn
- #3Chương 3: Tiên nhân
- #4Chương 4: Trùng hợp
- #5Chương 5: Xin tiên nhân hãy thu nhận ta đi
- #6Chương 6: Bầu bạn cùng người
- #7Chương 7: Để ý
- #8Chương 8: Suýt nữa
- #9Chương 9: Lai lịch
- #10Chương 10: Dịch Thần
- #11Chương 11: Hầu hạ tổ tông
- #12Chương 12: Bí Mật
- #13Chương 13: Nhóc háo sắc
- #14Chương 14: Câu hỏi cơ linh
- #15Chương 15: Tố Huyền Trần
- #16Chương 16: Đêm khuya ghé thăm
- #17Chương 17: Biện pháp
- #18Chương 18: Sấm sét
- #19Chương 19: Bỏ nhà ra đi
- #20Chương 20: Trở về quê nhà
- #21Chương 21: Vào thành
- #22Chương 22: Suối nước nóng
- #23Chương 23: Thế gian sắc lạ
- #24Chương 24: Thế giới sắc lạ (1)
- #25Chương 25: Thế giới sắc lạ (2)
- #26Chương 26: Thơm thật
- #27Chương 27: Rượu
- #28Chương 28: Tai thỏ
- #29Chương 29: Mục tiêu (1)
- #30Chương 30: Mục tiêu (2)
- #31Chương 31: Thoát ra (1)
- #32Chương 32: Thoát ra (2)
- #33Chương 33: Lần đầu gặp gỡ (1)
- #34Chương 34: Lần đầu gặp gỡ (2)
- #35Chương 35: Chỗ then chốt (1)
- #36Chương 36: Chỗ then chốt (2)
- #37Chương 37: Phiền não (1)
- #38Chương 38: Phiền não (2)
- #39Chương 39: Chủ ý hay
- #40Chương 40: Chủ ý hay (1)
- #41Chương 41: Mộng tưởng
- #42Chương 42: Mộng tưởng (1)
- #43Chương 43: Chưởng môn chấn kinh
- #44Chương 44: Tu tiên vui sướng
- #45Chương 45: Tu tiên vui sướng (1)
- #46Chương 46: Làm việc tốt
- #47Chương 47: Là ta
- #48Chương 48: Không nói từ biệt
- #49Chương 49: Hữu nghị
- #50Chương 50: Hữu nghị (1)