
Còn tiếp
Thuần Phục
89
Chương
0
Lượt xem
285277
Đề cử
Giới Thiệu Thuần Phục Truyện Chữ
"Hai người đến bước nào rồi?"
"Cái gì?"
"Ôm, hôn, hay là...?"
"Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm."
"Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên.
"Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy.
"Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ."
"Tại sao?"
"Bởi vì anh ấy là chú của tớ."
-
Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc.
Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình."
"Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi.
"Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh.
"Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn."
"Hối hận không?"
Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng.
Hướng dẫn sử dụng:
1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE.
2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi.
"Cái gì?"
"Ôm, hôn, hay là...?"
"Ôm...mà thật ra cũng không tính là ôm."
"Là sao?" Tô Chỉ cười gượng gạo, nhấc hai cánh tay lên.
"Như này nè." Cô vòng tay ra sau người cô bạn, nhưng không hề chạm vào bất cứ chỗ nào của cô ấy.
"Trong gara tối om không bật đèn, chỉ có tớ ôm chặt lấy anh ấy. Còn anh ấy thì ôm lại tớ như thế này, thậm chí còn chẳng chạm vào tớ."
"Tại sao?"
"Bởi vì anh ấy là chú của tớ."
-
Rất lâu sau đó, hai người gặp lại nhau trong một bữa tiệc.
Tô Chỉ gọi anh đầy xa cách: "Chú Trình."
"Ừm." Trình Hoài Cẩn gật đầu, cứ thế nhìn cô xoay gót rời đi.
"Chẳng phải trước kia cô ấy không chịu gọi cậu là chú sao?" Một người bạn hỏi anh.
"Trước đây cô ấy thích gọi tôi là Trình Hoài Cẩn."
"Hối hận không?"
Trình Hoài Cẩn đứng trong gió lạnh thấu xương, cười không thành tiếng.
Hướng dẫn sử dụng:
1. Đôi bên cùng sạch, mối tình đầu của nhau, HE.
2. Chênh lệch tuổi tác, nam hơn nữ mười tuổi.
Danh Sách Chương Thuần Phục TruyenChu
- #1Chương 1: Mê chướng
- #2Chương 2: Thiếu nữ hư hỏng
- #3Chương 3: Tấm thân mục nát
- #4Chương 4: Cá mòi
- #5Chương 5: Kẻ nổi loạn
- #6Chương 6: Không phải ăn nhờ ở đậu
- #7Chương 7: Biển sâu tăm tối
- #8Chương 8: Cơn sóng trào dịu dàng
- #9Chương 9: Thầy trình
- #10Chương 10: Vừa gai góc vừa yếu mềm
- #11Chương 11: Bị anh nhìn chăm chú, cũng được anh chú giải
- #12Chương 12: Là thuốc giải, cũng là thuốc độc
- #13Chương 13: Dũng cảm
- #14Chương 14: “ngủ ngon, trình hoài cẩn.”
- #15Chương 15: Philippe và abdel (1)
- #16Chương 16: Vượt qua ranh giới
- #17Chương 17: Bàn tay dịu dàng
- #18Chương 18: Chao đảo
- #19Chương 19: Không biết phải làm sao
- #20Chương 20: Ở đây đợi tôi
- #21Chương 21: Chú trình
- #22Chương 22: “tôi đau”
- #23Chương 23: Ấu trĩ
- #24Chương 24: Cắt phăng
- #25Chương 25: Đâm ngược
- #26Chương 26: Thời hạn
- #27Chương 27: Hoa chuông nhỏ
- #28Chương 28: Xứng đáng
- #29Chương 29: Trắng trợn
- #30Chương 30: “meow!”
- #31Chương 31: Trình hoài cẩn
- #32Chương 32: Mớm bài
- #33Chương 33: Năm sau
- #34Chương 34: Chạm đáy nỗi đau tan xương nát thịt
- #35Chương 35: Tham lam
- #36Chương 36: "fly me to the moon"
- #37Chương 37: Kêu dừng lại
- #38Chương 38: Không thể kiềm chế
- #39Chương 39: Vòng xoáy
- #40Chương 40: Không thể thoát khỏi
- #41Chương 41: Màn đêm vô hình
- #42Chương 42: Một thoáng bừng tỉnh
- #43Chương 43: Sang trang mới
- #44Chương 44: “anh ấy là chú của tớ”
- #45Chương 45: “trình hoài cẩn, em yêu anh”
- #46Chương 46: Pháo hoa lụi tàn
- #47Chương 47: Bừng tỉnh khỏi cơn mê
- #48Chương 48: Khắc sâu lại từ đầu
- #49Chương 49: Màn sương không thể vén mở
- #50Chương 50: Hoảng loạn chạy trốn