
Còn tiếp
Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về
197
Chương
0
Lượt xem
301901
Đề cử
Giới Thiệu Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về Truyện Chữ
Thể loại: ngôn tình, tiên ma, huyền huyễn, cực sủng, HE
Số chương: 123 chương
Nhân vật: Duyệt Nhi, Tức Mặc Ly ┃ phối hợp diễn: Đạp Vũ, Từ Sở, …
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy.
Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm.
Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.”
Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.”
Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy.
Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!”
Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.”
….
Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…”
….
A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!”
Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…”
Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần.
Số chương: 123 chương
Nhân vật: Duyệt Nhi, Tức Mặc Ly ┃ phối hợp diễn: Đạp Vũ, Từ Sở, …
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy.
Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm.
Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.”
Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.”
Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy.
Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!”
Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.”
….
Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…”
….
A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!”
Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…”
Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần.
Danh Sách Chương Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về TruyenChu
- #151Chương 151: Sinh hổ con đầy khắp núi
- #152Chương 152: Đây là muốn giao đấu a
- #153Chương 153: Yếu điểm mạnh nhất
- #154Chương 154: Tiểu ái đồ Duy nhất trong đời
- #155Chương 155: Thiếu niên tựa gió xuân
- #156Chương 156: Kiếp sau nàng độ cho ta, có được không?(1)
- #157Chương 157: Kiếp sau nàng độ cho ta, có được không? (2)
- #158Chương 158: Tập hợp binh lực lục giới, phản rồi!
- #159Chương 159: Cô hổ nhỏ đột nhiên ngất xỉu!(1)
- #160Chương 160: Cô hổ nhỏ đột nhiên ngất xỉu! (2)
- #161Chương 161: Cô hổ nhỏ ầm ĩ (1)
- #162Chương 162: Cô hổ nhỏ ầm ĩ (2)
- #163Chương 163: Thằng bé không phải hổ con! (1)
- #164Chương 164: Thằng bé không phải hổ con! (2)
- #165Chương 165: Một lớn một nhỏ gặp họa(1)
- #166Chương 166: Một lớn một nhỏ gặp họa (2)
- #167Chương 167: Chúng ta không hợp (1)
- #168Chương 168: Chúng ta không hợp (2)
- #169Chương 169: Yêu chiều vô tận (1)
- #170Chương 170: Yêu chiều vô tận (2)
- #171Chương 171: Cam nguyện chịu đựng
- #172Chương 172: Hoa sen hắc ám đáng ghét
- #173Chương 173: Thả hổ về rừng. Ta tiễn cô một đoạn (1)
- #174Chương 174: Thả hổ về rừng. Ta tiễn cô một đoạn (2)
- #175Chương 175: Đám ngu xuẩn các ngươi
- #176Chương 176: Thắng chính là thắng
- #177Chương 177: Hơn bảy vạn năm nàng nói đủ hay không
- #178Chương 178: Đại kết cục (thượng) (1)
- #179Chương 179: Đại kết cục (thượng) (2)
- #180Chương 180: Đại kết cục (hạ) (1)
- #181Chương 181: Đại kết cục (hạ) (2)
- #182Chương 182: Đại kết cục (hạ) (3)
- #183Chương 183: Đại kết cục (hạ) (4)
- #184Chương 184: Đại kết cục (hạ) (5)
- #185Chương 185: Đại kết cục (hạ) (6)
- #186Chương 186: Đại kết cục (hạ) (7)
- #187Chương 187: Đại kết cục (hạ) (8)
- #188Chương 188
- #189Chương 189
- #190Chương 190
- #191Chương 191
- #192Chương 192
- #193Chương 193
- #194Chương 194
- #195Chương 195
- #196Chương 196
- #197Chương 197