
Còn tiếp
Thùy Chủ Trầm Phù
231
Chương
0
Lượt xem
299475
Đề cử
Giới Thiệu Thùy Chủ Trầm Phù Truyện Chữ
Thể loại:Xuyên không, cung đình, cường công cường thụ
Tình trạng: Hoàn
Độ dài: 200 chương +……phiên ngoại……< phiên ngoại cũng mấy part _ _|||>
Dịch giả: Tuấn lãng đại hiệp
Rating: NC 17
Chuyển ngữ: 2u-lud
Năm nay gần hai mươi tám tuổi, ta không tin quỷ thần.
Ta, Lôi Hải Thành, cô nhi. Mười tám tuổi đã đạt Thành tích ưu việt được tuyển vào đặc chủng hình cảnh tổ, bốn năm tiếp nhận qua đủ loại ngặt nghèo thậm chí đến tàn khốc của huấn luyện đặc chủng, trở Thành người đứng đầu trong tổ trọng án tuyệt mật quốc tế. Đầu độc, ám sát… trở Thành toàn bộ cuộc sống của ta.
Mỗi lần kết thúc một sinh mạng, thì một tấm huân chương chính phủ lạnh như băng lại được gắn lên ngực ta.
Lúc hai mươi lăm tuổi, ta chán ghét việc tiếp tục làm một cỗ máy giết người.
Xuất ngũ, chuyển hành.
Sau một năm thì chuyển sang làm luật sư, từ nay về sau mặc âu phục đi giày da, dấn thân vào thành phần tri thức.
Sống một cuộc sống an nhàn, có phần buồn chán, mãi cho đến khi ta gặp được Đình – một người con gái xinh đẹp
Một cô gái tốt, ôn nhu hướng nội lương thiện thông minh, rất đáng để ta dùng cả đời che chở.
Năm hai mươi tám tuổi, ta quyết định cùng nàng kết hôn.
Nhu cầu cấp bách bây giờ của ta là tiền. Mua một căn nhà tốt nhất trong nội Thành, đổi lấy một chiếc xe tân tiến nhất hiện giờ. Nàng cũng không hỏi quá khứ của ta, cũng không yêu cầu ta điều gì, nhưng ta quyết tâm muốn đem những thứ tốt nhất trên đời này dành cho nàng
Thế rồi ta một mình đơn độc giải quyết một án tử.
Vụ án kỳ thật cũng không phức tạp. Liên tiếp hại người, cũng có hai nhân chứng kể ra, chứng cớ cũng đầy đủ. Không đơn giản chính là hoàn cảnh của nghi phạm.
Ta đứng trong tòa án, bị nghìn người nhìn như thể một con gián khi sắp sửa biện hộ vô tội cho phạm nhân. Hỗn đản này, cho dù bị hoạn mấy chục lần cũng xứng đáng, nhưng đã nhận tấm séc ủy thác nhiều đến kinh ngạc của ngươi, ta giờ không có lập trường bảo vệ chính nghĩa.
Ta muốn tiền. Chính nghĩa cùng đạo đức, không thể làm cơm ăn.
Pháp quan tuyên đọc vô tội rồi phóng thích phạm nhân, phía trên pháp đình như muốn nổ tung rồi. Ta tháo kính mắt xuống, kẹp bao công văn rồi bước đi. Đằng sau có một cô gái không để ý thân nhân lôi kéo, khàn cả giọng mà truy theo ta mắng
“Họ Lôi kia, lương tâm của ngươi bị con chó ăn rồi, ngươi không phải người! Ngươi nhất định sẽ bị báo ứng, ngươi không chết tử tế được đâu── ”
Ta biết nàng cũng là một trong những người bị thụ hại , hơn nữa, vị hôn phu của nàng, bởi vì thấy bạo hành chạy tới cứu nàng, cũng bị đánh trí tử. < đánh đến chết?!>
Thần kinh của ta sớm đã được đặc chủng huấn luyện rèn luyện, cứng cỏi như sắt thép, căn bản là không thèm nhìn nàng.
Nguyền rủa được ích gì? Từ đâm chém giết người ta còn không sợ, ta cũng không tin quỷ thần, chỉ tin tưởng vào chính bản thân mình.
Hơn nữa, rảnh rỗi gì mà nguyền rủa ta, không bằng đi nguyền rủa cái tên tội phạm kia đi.
Đêm đó, ta mua nhẫn kim cương lái xe trở về căn phòng chung cư thuê cùng người đẹp, chính thức cầu hôn nàng.
Nhìn vẻ mặt hạnh phúc khi đeo chiếc nhẫn vào tay, lao vào lòng ta nũng nịu, ta cảm giác được vi nàng làm cái gì cũng đáng giá.
Sáng sớm hôm sau, ta rời giường chỉnh trang mọi thứ hết thảy, rồi quay lại hôn lên trán nàng từ biệt, mở cửa đi làm.
Hôm nay khí trời dường như có chút âm u. Ta đem chìa khóa xe cắm vào khởi động, đột nhiên có cảm giác nguy hiểm dâng lên, cả cơ thể đều căng thẳng.
Nhìn có nhân ảnh chớp động trong hậu kính, vốn là cô gái ở pháp đình. Nàng âm trầm từ xa xa nhìn ta, vẻ mặt điên cuồng ý cười.
Nguy hiểm! Khi tế bào não của ta ý thức được điểm ấy, một luồng sóng nhiệt mạnh mẽ tràn vào trong chiếc xe hơi nhỏ hẹp khiến nó nổ tung. Mảnh toái phiến cắm thẳng vào hai tròng mắt, ta xem đến thân thể của chính mình cũng bị bùng nổ phá thành từng mảnh nhỏ…
Tình trạng: Hoàn
Độ dài: 200 chương +……phiên ngoại……< phiên ngoại cũng mấy part _ _|||>
Dịch giả: Tuấn lãng đại hiệp
Rating: NC 17
Chuyển ngữ: 2u-lud
Năm nay gần hai mươi tám tuổi, ta không tin quỷ thần.
Ta, Lôi Hải Thành, cô nhi. Mười tám tuổi đã đạt Thành tích ưu việt được tuyển vào đặc chủng hình cảnh tổ, bốn năm tiếp nhận qua đủ loại ngặt nghèo thậm chí đến tàn khốc của huấn luyện đặc chủng, trở Thành người đứng đầu trong tổ trọng án tuyệt mật quốc tế. Đầu độc, ám sát… trở Thành toàn bộ cuộc sống của ta.
Mỗi lần kết thúc một sinh mạng, thì một tấm huân chương chính phủ lạnh như băng lại được gắn lên ngực ta.
Lúc hai mươi lăm tuổi, ta chán ghét việc tiếp tục làm một cỗ máy giết người.
Xuất ngũ, chuyển hành.
Sau một năm thì chuyển sang làm luật sư, từ nay về sau mặc âu phục đi giày da, dấn thân vào thành phần tri thức.
Sống một cuộc sống an nhàn, có phần buồn chán, mãi cho đến khi ta gặp được Đình – một người con gái xinh đẹp
Một cô gái tốt, ôn nhu hướng nội lương thiện thông minh, rất đáng để ta dùng cả đời che chở.
Năm hai mươi tám tuổi, ta quyết định cùng nàng kết hôn.
Nhu cầu cấp bách bây giờ của ta là tiền. Mua một căn nhà tốt nhất trong nội Thành, đổi lấy một chiếc xe tân tiến nhất hiện giờ. Nàng cũng không hỏi quá khứ của ta, cũng không yêu cầu ta điều gì, nhưng ta quyết tâm muốn đem những thứ tốt nhất trên đời này dành cho nàng
Thế rồi ta một mình đơn độc giải quyết một án tử.
Vụ án kỳ thật cũng không phức tạp. Liên tiếp hại người, cũng có hai nhân chứng kể ra, chứng cớ cũng đầy đủ. Không đơn giản chính là hoàn cảnh của nghi phạm.
Ta đứng trong tòa án, bị nghìn người nhìn như thể một con gián khi sắp sửa biện hộ vô tội cho phạm nhân. Hỗn đản này, cho dù bị hoạn mấy chục lần cũng xứng đáng, nhưng đã nhận tấm séc ủy thác nhiều đến kinh ngạc của ngươi, ta giờ không có lập trường bảo vệ chính nghĩa.
Ta muốn tiền. Chính nghĩa cùng đạo đức, không thể làm cơm ăn.
Pháp quan tuyên đọc vô tội rồi phóng thích phạm nhân, phía trên pháp đình như muốn nổ tung rồi. Ta tháo kính mắt xuống, kẹp bao công văn rồi bước đi. Đằng sau có một cô gái không để ý thân nhân lôi kéo, khàn cả giọng mà truy theo ta mắng
“Họ Lôi kia, lương tâm của ngươi bị con chó ăn rồi, ngươi không phải người! Ngươi nhất định sẽ bị báo ứng, ngươi không chết tử tế được đâu── ”
Ta biết nàng cũng là một trong những người bị thụ hại , hơn nữa, vị hôn phu của nàng, bởi vì thấy bạo hành chạy tới cứu nàng, cũng bị đánh trí tử. < đánh đến chết?!>
Thần kinh của ta sớm đã được đặc chủng huấn luyện rèn luyện, cứng cỏi như sắt thép, căn bản là không thèm nhìn nàng.
Nguyền rủa được ích gì? Từ đâm chém giết người ta còn không sợ, ta cũng không tin quỷ thần, chỉ tin tưởng vào chính bản thân mình.
Hơn nữa, rảnh rỗi gì mà nguyền rủa ta, không bằng đi nguyền rủa cái tên tội phạm kia đi.
Đêm đó, ta mua nhẫn kim cương lái xe trở về căn phòng chung cư thuê cùng người đẹp, chính thức cầu hôn nàng.
Nhìn vẻ mặt hạnh phúc khi đeo chiếc nhẫn vào tay, lao vào lòng ta nũng nịu, ta cảm giác được vi nàng làm cái gì cũng đáng giá.
Sáng sớm hôm sau, ta rời giường chỉnh trang mọi thứ hết thảy, rồi quay lại hôn lên trán nàng từ biệt, mở cửa đi làm.
Hôm nay khí trời dường như có chút âm u. Ta đem chìa khóa xe cắm vào khởi động, đột nhiên có cảm giác nguy hiểm dâng lên, cả cơ thể đều căng thẳng.
Nhìn có nhân ảnh chớp động trong hậu kính, vốn là cô gái ở pháp đình. Nàng âm trầm từ xa xa nhìn ta, vẻ mặt điên cuồng ý cười.
Nguy hiểm! Khi tế bào não của ta ý thức được điểm ấy, một luồng sóng nhiệt mạnh mẽ tràn vào trong chiếc xe hơi nhỏ hẹp khiến nó nổ tung. Mảnh toái phiến cắm thẳng vào hai tròng mắt, ta xem đến thân thể của chính mình cũng bị bùng nổ phá thành từng mảnh nhỏ…
Danh Sách Chương Thùy Chủ Trầm Phù TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41
- #42Chương 42
- #43Chương 43
- #44Chương 44
- #45Chương 45
- #46Chương 46
- #47Chương 47
- #48Chương 48
- #49Chương 49
- #50Chương 50