
Còn tiếp
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
90
Chương
0
Lượt xem
321207
Đề cử
Giới Thiệu Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô Truyện Chữ
Thể loại: Ngôn tình, Thanh mai trúc mã, Trùng sinh, Ẩm thực, Ngọt văn, Niên đại, Đời thường
GIỚI THIỆU
Đào Đào chỉ chợp mắt một cái, vậy mà đã quay về năm 1997.
Năm đó, Cảng Thành được trao trả, cô mới lên tám, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Tiệm bánh mì của gia đình chưa phá sản, mẹ kế là dì Úc chưa bị đứa trẻ có tính tình kỳ quái, gay gắt như cô ép phải bỏ đi, và Úc Loan cũng chưa qua đời.
Vạt nắng cũ kỹ xuyên qua chiếc tủ kính kiểu cũ trong nhà, cô giàn giụa nước mắt nhìn Úc Loan bảy tuổi đang ngồi xổm dưới hàng bánh kem hình giỏ hoa, kêu lạch cạch chơi con ếch sắt.
Cậu bé là đứa em trai mắc chứng tự kỷ nhẹ mà dì Úc dẫn theo.
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc ngây ngô trên mặt bàn: “Mụ đàn bà tồi tệ và kẻ ngốc không được vào”, Đào Đào quyết tâm viết lại vận mệnh của mình. Sống lại một đời, cô muốn tất cả những người cô yêu thương đều được hạnh phúc.
Nhất là Úc Loan… Hồi nhỏ cô hay bắt nạt cậu, cậu khóc cũng chẳng dám thành tiếng, khuôn mặt trắng trẻo ngoan ngoãn, chỉ biết dùng đôi mắt trong veo như suối nhìn cô, rụt rè túm lấy góc áo cô gọi: “Chị ơi.”
Sau khi sống lại, cô phụ giúp gia đình quản lý tiệm bánh, chăm chỉ học hành, yêu thương người thân bạn bè, rèn luyện cho Úc Loan cách tự lập. Thấy mọi thứ đang ngày một khởi sắc, Đào Đào vừa lên đại học quyết định tìm người yêu để ăn mừng một phen. Ngờ đâu đúng ngày cô có bạn trai, Úc Loan bị kích động mạnh đến mức suy sụp. Đào Đào dỗ dành hồi lâu, cậu mới rúc vào hõm vai cô, tủi thân rơi nước mắt hệt như một chú chó bự: “Em ghét… người khác… nắm tay chị.”
–
Trong nhận thức của Úc Loan, thế giới này vận hành theo một trật tự tuyệt đối như một công thức được lập trình sẵn. Chỉ duy nhất Đào Đào là ẩn số X.
Cô sẽ hất tung bộ xếp hình của cậu, giấu bài tập của cậu, hành hạ cậu làm đủ thứ chuyện, nhưng lại kéo cậu vào phòng giấu đi để bảo vệ khi cơn bão ập tới. Về sau, trong suốt những đêm mưa sấm chớp của tuổi thơ, cậu luôn ôm gối đứng chôn chân trước cửa phòng cô, đợi cô vừa càu nhàu ghét bỏ vừa kéo cậu vào trong.
Bài toán khó đến mấy cũng có thể chứng minh được. Nhưng riêng tình cảm dành cho chị, cậu không tài nào tính toán nổi. Cho đến khi nhìn thấy Đào Đào nắm tay nam sinh khác, cơn đau thắt nơi lồng ngực đã cho cậu câu trả lời.
Cậu tuyệt đối không muốn, bất cứ kẻ nào, cướp mất chị.
Vào ngày trưởng thành, chị kiễng chân, vò đầu cậu như vò cái đầu vịt quay da giòn: “Khoai Môn của chúng ta mười tám tuổi rồi, sinh nhật muốn quà gì nào?”
Cậu nhìn thẳng vào cô, khẽ giọng đáp: “Em chẳng muốn món gì cả.”
“Em chỉ cần chị thôi.”
–
Truyện kể quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn, bối cảnh địa lý giả tưởng, thể loại ẩm thực đời thường chữa lành mang phong cách thập niên 90.
Kết cục viên mãn (HE). Chị gái thợ làm bánh trùng sinh x Em trai tự kỷ chức năng cao.
Không có quan hệ huyết thống, quan hệ cha mẹ kế đã được giải trừ (không ngược) và hai người yêu nhau khi đã trưởng thành.
Văn phong vụn vặt, chậm nhiệt. Tuyến sự nghiệp kinh doanh cửa hàng xuyên suốt tác phẩm nhưng những tình tiết về đời sống thường ngày, sự trưởng thành và tuyến tình cảm cũng chiếm tỷ lệ không nhỏ. Đây không phải thể loại nữ cường cuồng sự nghiệp, các nhân vật phụ cũng có đất diễn, mang hơi hướng quần tượng nhẹ.
Nam nữ chính đều không hoàn hảo, nam chính không phải thiên tài, xin đừng áp đặt với thực tế. Chứng tự kỷ không có phổ bệnh nào giống nhau hoàn toàn, mỗi người một khác. Mong rằng mỗi “đứa trẻ đến từ những vì sao” rồi sẽ có một ngày không còn cô đơn nữa. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
GIỚI THIỆU
Đào Đào chỉ chợp mắt một cái, vậy mà đã quay về năm 1997.
Năm đó, Cảng Thành được trao trả, cô mới lên tám, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Tiệm bánh mì của gia đình chưa phá sản, mẹ kế là dì Úc chưa bị đứa trẻ có tính tình kỳ quái, gay gắt như cô ép phải bỏ đi, và Úc Loan cũng chưa qua đời.
Vạt nắng cũ kỹ xuyên qua chiếc tủ kính kiểu cũ trong nhà, cô giàn giụa nước mắt nhìn Úc Loan bảy tuổi đang ngồi xổm dưới hàng bánh kem hình giỏ hoa, kêu lạch cạch chơi con ếch sắt.
Cậu bé là đứa em trai mắc chứng tự kỷ nhẹ mà dì Úc dẫn theo.
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc ngây ngô trên mặt bàn: “Mụ đàn bà tồi tệ và kẻ ngốc không được vào”, Đào Đào quyết tâm viết lại vận mệnh của mình. Sống lại một đời, cô muốn tất cả những người cô yêu thương đều được hạnh phúc.
Nhất là Úc Loan… Hồi nhỏ cô hay bắt nạt cậu, cậu khóc cũng chẳng dám thành tiếng, khuôn mặt trắng trẻo ngoan ngoãn, chỉ biết dùng đôi mắt trong veo như suối nhìn cô, rụt rè túm lấy góc áo cô gọi: “Chị ơi.”
Sau khi sống lại, cô phụ giúp gia đình quản lý tiệm bánh, chăm chỉ học hành, yêu thương người thân bạn bè, rèn luyện cho Úc Loan cách tự lập. Thấy mọi thứ đang ngày một khởi sắc, Đào Đào vừa lên đại học quyết định tìm người yêu để ăn mừng một phen. Ngờ đâu đúng ngày cô có bạn trai, Úc Loan bị kích động mạnh đến mức suy sụp. Đào Đào dỗ dành hồi lâu, cậu mới rúc vào hõm vai cô, tủi thân rơi nước mắt hệt như một chú chó bự: “Em ghét… người khác… nắm tay chị.”
–
Trong nhận thức của Úc Loan, thế giới này vận hành theo một trật tự tuyệt đối như một công thức được lập trình sẵn. Chỉ duy nhất Đào Đào là ẩn số X.
Cô sẽ hất tung bộ xếp hình của cậu, giấu bài tập của cậu, hành hạ cậu làm đủ thứ chuyện, nhưng lại kéo cậu vào phòng giấu đi để bảo vệ khi cơn bão ập tới. Về sau, trong suốt những đêm mưa sấm chớp của tuổi thơ, cậu luôn ôm gối đứng chôn chân trước cửa phòng cô, đợi cô vừa càu nhàu ghét bỏ vừa kéo cậu vào trong.
Bài toán khó đến mấy cũng có thể chứng minh được. Nhưng riêng tình cảm dành cho chị, cậu không tài nào tính toán nổi. Cho đến khi nhìn thấy Đào Đào nắm tay nam sinh khác, cơn đau thắt nơi lồng ngực đã cho cậu câu trả lời.
Cậu tuyệt đối không muốn, bất cứ kẻ nào, cướp mất chị.
Vào ngày trưởng thành, chị kiễng chân, vò đầu cậu như vò cái đầu vịt quay da giòn: “Khoai Môn của chúng ta mười tám tuổi rồi, sinh nhật muốn quà gì nào?”
Cậu nhìn thẳng vào cô, khẽ giọng đáp: “Em chẳng muốn món gì cả.”
“Em chỉ cần chị thôi.”
–
Truyện kể quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn, bối cảnh địa lý giả tưởng, thể loại ẩm thực đời thường chữa lành mang phong cách thập niên 90.
Kết cục viên mãn (HE). Chị gái thợ làm bánh trùng sinh x Em trai tự kỷ chức năng cao.
Không có quan hệ huyết thống, quan hệ cha mẹ kế đã được giải trừ (không ngược) và hai người yêu nhau khi đã trưởng thành.
Văn phong vụn vặt, chậm nhiệt. Tuyến sự nghiệp kinh doanh cửa hàng xuyên suốt tác phẩm nhưng những tình tiết về đời sống thường ngày, sự trưởng thành và tuyến tình cảm cũng chiếm tỷ lệ không nhỏ. Đây không phải thể loại nữ cường cuồng sự nghiệp, các nhân vật phụ cũng có đất diễn, mang hơi hướng quần tượng nhẹ.
Nam nữ chính đều không hoàn hảo, nam chính không phải thiên tài, xin đừng áp đặt với thực tế. Chứng tự kỷ không có phổ bệnh nào giống nhau hoàn toàn, mỗi người một khác. Mong rằng mỗi “đứa trẻ đến từ những vì sao” rồi sẽ có một ngày không còn cô đơn nữa. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Danh Sách Chương Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô TruyenChu
- #1Chương 1: Trở về năm 1997
- #2Chương 2: Nỗi phiền não to đùng
- #3Chương 3: Dì Úc xinh đẹp
- #4Chương 4: Bánh kem giỏ hoa
- #5Chương 5: Cùng đi hái xoài
- #6Chương 6: Làm bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha
- #7Chương 7: Làm người hay không làm người
- #8Chương 8: Lươn hầm roi trúc
- #9Chương 9: Đêm mưa dông mùa hạ
- #10Chương 10: Vị khách đầu tiên
- #11Chương 11: Ông cụ Trương keo kiệt
- #12Chương 12: Mùa hè tuổi thơ
- #13Chương 13: Ba chương gộp làm một
- #14Chương 14: Không tin thì nếm thử coi
- #15Chương 15: Chuẩn bị khai giảng
- #16Chương 16: Ngày đầu đến lớp
- #17Chương 17: Bánh cuộn khoai môn da hổ
- #18Chương 18: Đem bán tận lên huyện
- #19Chương 19: Chuyện thường ngày của mấy nhóc tì tiểu học
- #20Chương 20: Mang bánh mì cho tớ
- #21Chương 21: Dám đánh em trai tao
- #22Chương 22: Chuyện làm ăn phất lên
- #23Chương 23: Những ngày tháng bình dị
- #24Chương 24: Hamburger nhỏ giá hời
- #25Chương 25: Em trai cậu khóc rồi
- #26Chương 26: Chuẩn bị làm trà sữa
- #27Chương 27: Phải bảo vệ chị gái
- #28Chương 28: Con lừa của hợp tác xã
- #29Chương 29: Thầy cô cũng mê mẩn
- #30Chương 30: Ba năm cái chớp mắt
- #31Chương 31: Bước vào kỷ nguyên mới
- #32Chương 32: Khai trương trở lại
- #33Chương 33: Cửa hàng bánh mì 2.0
- #34Chương 34: Ai nhường ai cơ chứ?
- #35Chương 35: Bánh chà bông Tiểu Bối siêu ngon
- #36Chương 36: Nỗi niềm trưởng thành
- #37Chương 37: Bánh mì lên tạp chí
- #38Chương 38: Uy lực của tạp chí
- #39Chương 39: Danh tiếng vang tới tận tỉnh thành
- #40Chương 40: Giấu đi
- #41Chương 41: Bếp trưởng tài ba từ Tân Thành
- #42Chương 42: Bánh sừng bò bẩn (Dirty Croissant)
- #43Chương 43: Cuộc sống cần chút ngọt ngào
- #44Chương 44: Chút tàn dư của tuổi thơ
- #45Chương 45: Khai trương chi nhánh và cuộc sống cấp hai
- #46Chương 46: Khai giảng và khai trương
- #47Chương 47: Bánh kem vỏ giòn khổng lồ
- #48Chương 48: hững vị khách cũ trở lại
- #49Chương 49: Hướng kinh doanh mới
- #50Chương 50: Cảm xúc tuổi thanh xuân