
Còn tiếp
Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị
117
Chương
0
Lượt xem
295757
Đề cử
Giới Thiệu Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị Truyện Chữ
Bạn đang đọc truyện Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị của tác giả Nguyệt Bán Yếu Phân Gia. Mễ Vị nguyên bản cũng từ một học trò không hề nổi bật mà phấn đấu từng bước trở thành đại sư trù nghệ, một bữa cơm khó cầu.
Hai mươi năm trời cố gắng nỗ lực, vượt qua hết chông gai, đến lúc tận hưởng thành quả, giao sản nghiệp cho đồ đệ quản lý để bản thân vui thú an nhàn thì lại gặp tai nạn giao thông, cứ thể qua đời.
Không ngờ nàng may mắn vẫn còn sống, dù là xuyên đến thế giới cổ đại, cũng không rõ triều đại gì trong lịch sử, nhưng thôi, miễn còn sống là tạ ơn trời đất!
Chỉ là, ông trời cố tình trêu chọc nàng phỏng?
Mễ Vị:...... Không cho nàng về trời sớm thì thôi đi, vì sao trong bụng nàng còn có nhãi con?
May mắn vận khí không tồi, được vị trụ trì trong miếu cứu giúp, ăn nhờ ở đậu vô ưu vô phiền trong miếu đến gần bốn năm. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi thằng tiểu tử nhà nàng vừa qua sinh nhật ba tuổi, trụ trì liền đóng gói hai mẹ con ném xuống núi, bảo đi tìm cha của thằng bé.
Mễ Vị nhìn tiểu tử nhà mình mở to mắt gào khóc đòi ăn, không thể không vén tay áo, một lần nữa cầm nồi cầm muỗng, đi lên con đường mỹ thực.
Hai mươi năm trời cố gắng nỗ lực, vượt qua hết chông gai, đến lúc tận hưởng thành quả, giao sản nghiệp cho đồ đệ quản lý để bản thân vui thú an nhàn thì lại gặp tai nạn giao thông, cứ thể qua đời.
Không ngờ nàng may mắn vẫn còn sống, dù là xuyên đến thế giới cổ đại, cũng không rõ triều đại gì trong lịch sử, nhưng thôi, miễn còn sống là tạ ơn trời đất!
Chỉ là, ông trời cố tình trêu chọc nàng phỏng?
Mễ Vị:...... Không cho nàng về trời sớm thì thôi đi, vì sao trong bụng nàng còn có nhãi con?
May mắn vận khí không tồi, được vị trụ trì trong miếu cứu giúp, ăn nhờ ở đậu vô ưu vô phiền trong miếu đến gần bốn năm. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi thằng tiểu tử nhà nàng vừa qua sinh nhật ba tuổi, trụ trì liền đóng gói hai mẹ con ném xuống núi, bảo đi tìm cha của thằng bé.
Mễ Vị nhìn tiểu tử nhà mình mở to mắt gào khóc đòi ăn, không thể không vén tay áo, một lần nữa cầm nồi cầm muỗng, đi lên con đường mỹ thực.
Danh Sách Chương Tiệm Cơm Nhà Ta Thật Mỹ Vị TruyenChu
- #51Chương 51
- #52Chương 52
- #53Chương 53
- #54Chương 54
- #55Chương 55
- #56Chương 56
- #57Chương 57
- #58Chương 58
- #59Chương 59
- #60Chương 60
- #61Chương 61
- #62Chương 62
- #63Chương 63
- #64Chương 64
- #65Chương 65
- #66Chương 66
- #67Chương 67
- #68Chương 68
- #69Chương 69
- #70Chương 70
- #71Chương 71
- #72Chương 72
- #73Chương 73
- #74Chương 74
- #75Chương 75
- #76Chương 76
- #77Chương 77
- #78Chương 78
- #79Chương 79
- #80Chương 80
- #81Chương 81
- #82Chương 82
- #83Chương 83
- #84Chương 84
- #85Chương 85
- #86Chương 86
- #87Chương 87
- #88Chương 88
- #89Chương 89
- #90Chương 90
- #91Chương 91
- #92Chương 92
- #93Chương 93
- #94Chương 94
- #95Chương 95
- #96Chương 96
- #97Chương 97
- #98Chương 98
- #99Chương 99
- #100Chương 100