
Còn tiếp
Tiếng Vọng Ngày Hoa Nở
65
Chương
0
Lượt xem
295607
Đề cử
Giới Thiệu Tiếng Vọng Ngày Hoa Nở Truyện Chữ
Giới thiệu
Lục Thần Phong, ba mươi hai tuổi, kinh doanh đá quý kiêm nhà thiết kế trang sức, nhã nhặn, khôi ngô, trầm ổn. Cuối năm 2017, cha qua đời, sự nghiệp bị bạn bè âm mưu tính toán, mười năm tâm huyết đổ sông đổ biển chỉ trong chốc lát. Chán nản ngã lòng trước cuộc đời, anh quyết định đóng cửa phòng làm việc, lên đường bắt đầu một chuyến hành trình. Nhưng anh không ngờ đến, mình lại bước chân vào thế giới của Lâm Triều Sinh.
Sau một chuyến du lịch, người ta mang về những món quà lưu niệm, Lục Thần Phong lại mang về một tình yêu.
Ánh mặt trời lạc quan thụ (chủ homestay/ kỹ sư trắc địa) x anh tuấn trầm ổn công (kinh doanh đá quý/ thiết kế trang sức).
– Cuộc đời này tồn tại lắm những bất công và bất lực, nhưng cũng tồn tại một ai đó khiến chúng ta có thêm hy vọng.
“Sinh lão bệnh tử là quy luật, đắp lên mình hỉ nộ ái ố trở thành một đời người. Tỷ lệ giữa niềm vui và đau thương trở thành thước đo phân chia người may mắn và kẻ bất hạnh.”
“Em từng nghĩ rằng mình là người bất hạnh nhất trên đời này. Nhưng gặp anh rồi, em không còn nghĩ vậy nữa.” —— Lâm Triều Sinh....
Lục Thần Phong, ba mươi hai tuổi, kinh doanh đá quý kiêm nhà thiết kế trang sức, nhã nhặn, khôi ngô, trầm ổn. Cuối năm 2017, cha qua đời, sự nghiệp bị bạn bè âm mưu tính toán, mười năm tâm huyết đổ sông đổ biển chỉ trong chốc lát. Chán nản ngã lòng trước cuộc đời, anh quyết định đóng cửa phòng làm việc, lên đường bắt đầu một chuyến hành trình. Nhưng anh không ngờ đến, mình lại bước chân vào thế giới của Lâm Triều Sinh.
Sau một chuyến du lịch, người ta mang về những món quà lưu niệm, Lục Thần Phong lại mang về một tình yêu.
Ánh mặt trời lạc quan thụ (chủ homestay/ kỹ sư trắc địa) x anh tuấn trầm ổn công (kinh doanh đá quý/ thiết kế trang sức).
– Cuộc đời này tồn tại lắm những bất công và bất lực, nhưng cũng tồn tại một ai đó khiến chúng ta có thêm hy vọng.
“Sinh lão bệnh tử là quy luật, đắp lên mình hỉ nộ ái ố trở thành một đời người. Tỷ lệ giữa niềm vui và đau thương trở thành thước đo phân chia người may mắn và kẻ bất hạnh.”
“Em từng nghĩ rằng mình là người bất hạnh nhất trên đời này. Nhưng gặp anh rồi, em không còn nghĩ vậy nữa.” —— Lâm Triều Sinh....
Danh Sách Chương Tiếng Vọng Ngày Hoa Nở TruyenChu
- #1Chương 1: “Hoan nghênh ghé thăm.”
- #2Chương 2: Anh là khách vip
- #3Chương 3: Anh Lục nghĩ thế nào?
- #4Chương 4: Không khen gì khác?
- #5Chương 5: Anh tính hay thật
- #6Chương 6: “Sao anh chưa đi?”
- #7Chương 7: “Chắc anh cảm thấy tôi đang lãng phí cuộc đời lắm đúng không.”
- #8Chương 8: “Phải nhìn nhiều thêm một chút mới phải lẽ.”
- #9Chương 9: “Hy vọng anh có đủ kiên trì để bước tiếp.”
- #10Chương 10: “Tôi tin tưởng anh.”
- #11Chương 11: “Gửi tặng đến Người giữa áng mây.”
- #12Chương 12: “Tôi muốn ăn cơm cậu nấu.”
- #13Chương 13: Mượn lời của ông chủ Lâm nhé
- #14Chương 14: Mỗi người trong chúng ta đều đang nơi đáy vực sâu
- #15Chương 15: Muốn “làm lại từ đầu”
- #16Chương 16: “Tôi chỉ hy vọng chuyến đi này của anh đáng giá.”
- #17Chương 17: “Sinh nhật vui vẻ.“
- #18Chương 18: “Tôi thật sự rất vui.”
- #19Chương 19: “Đừng khách sáo, Lục Thần Phong.“
- #20Chương 20: “Tôi đi theo cậu là được.”
- #21Chương 21: Ông chủ Lâm lớn gan thật
- #22Chương 22: “Một lần du lịch không phải cả cuộc sống.”
- #23Chương 23: “Hư thật.“
- #24Chương 24: “Tại sao còn khiến tôi rung động?”
- #25Chương 25: Cứ nghĩ lệch đi là được
- #26Chương 26: Em muốn cười thì cười đi
- #27Chương 27: “Không phải thứ tôi muốn trải qua.”
- #28Chương 28: “Không có chuyện đó.”
- #29Chương 29: “Một tháng ấy đã khiến tôi mất tất cả.”
- #30Chương 30: “Cứ cố gắng hết sức đi, đừng để mình tiếc nuối.”
- #31Chương 31: “Lâm Triều Sinh, anh không thể chờ thêm nữa.”
- #32Chương 32: “Chuyến đi của anh đã kết thúc.“
- #33Chương 33: “Nó là điểm bắt đầu.”
- #34Chương 34: Gặp được em là thấy được cuộc sống
- #35Chương 35: “Tim anh còn đập nhanh hơn em.”
- #36Chương 36: “Cơm no áo ấm phải đi trước lãng mạn.”
- #37Chương 37: “Em cũng không làm anh mất mặt đâu.”
- #38Chương 38: “Không phá đi thì không thể xây mới, phải buông bỏ thì mới lại có được.”
- #39Chương 39: “Thì anh đang chờ đây.”
- #40Chương 40: “Bữa cơm Lục Thần Phong mời tôi cũng đã rất đắt đỏ rồi.”
- #41Chương 41: “Em vui còn không kịp.”
- #42Chương 42: “May mà thời đi học mình không gặp nhau anh nhỉ.”
- #43Chương 43: “Tâm ý của anh là điều quý giá nhất.”
- #44Chương 44: Sao anh lại hôn chệch rồi?
- #45Chương 45: “Hôn em.”
- #46Chương 46: “Làm người yêu còn chưa đủ?”
- #47Chương 47: “Có ý định từ lúc nào?”
- #48Chương 48: “Không quấy rầy hai vị làm chuyện quan trọng chứ?”
- #49Chương 49: “Ông chủ Lục muốn em thành người mang tội.”
- #50Chương 50: “Anh đã mang em theo rồi.”