
Còn tiếp
Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang
102
Chương
0
Lượt xem
301633
Đề cử
Giới Thiệu Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang Truyện Chữ
Thể loại: cổ đại, oan gia vui mừng, ân oán giang hồ, kinh tủng huyền nghi, tình hữu độc chung.
Nhân vật chính: Đỗ Phi Phi, Diệp Thần.
Phối hợp diễn: Tiêu Tiên Tiên, Đường Khôi hoằng, Đường Tinh Tinh, Đường Hồ Lô, Thanh Vân thượng nhân…
Cái khác: Tiểu hồng mạo, đại sắc lang, Miên Vũ đao, Kiếm Thần.
Converter: lue
Edit: Leo
Beta: Linh Sniper
Đọc tên truyện là hiểu nội dung rồi ha.
Truyện xoay quanh một cô bé quàng khăn đỏ đã không ngừng phản kháng tên sói xám háo sắc.
Lấy lời nhân vật chính tổng kết đối với văn này như sau:
Tiểu hồng mạo (cô bé quàng khăn đỏ): Đây là chuyện xưa về một thiếu nữ vô tội không ngừng phấn đấu.
Đại sắc lang (con sói háo sắc): Đây là chuyện xưa về một thanh niên si tình không ngừng theo đuổi.
Về phần chân tướng —
Chỉ có độc giả mới biết được.
***
Trích đoạn ngắn:
Phía trước có một cây cầu hình vòm bắc qua sông.
Có người đang đi trên đó.
Diệp Thần đột nhiên lên tiếng nói: “Ngã xuống.”
Người nọ quả nhiên rơi xuống nước.
Đỗ Phi Phi nghẹn họng trân trối nhìn hắn, “Tại sao ngươi biết hắn sẽ ngã xuống?”
“Ta không biết, ta chỉ hy vọng như vậy.” Diệp Thần cười vô cùng vui thích.
Đỗ Phi Phi dịu giọng nói: “…… Mười lăm ngày trước, khi ta đi qua cầu độc mộc vô ý ngã vào nước, chẳng lẽ cũng là ngươi hy vọng?”
“Không có.” Diệp Thần cười tủm tỉm nói,“Ta chỉ trực tiếp đẩy ngươi xuống thôi.”
“……”
——————————————————————————–
Diệp Thần ngay cả liếc mắt nhìn hắn cũng không, thản nhiên quay sang nói với Đỗ Phi Phi: “Lên, chém hắn mấy đao.”
Đỗ Phi Phi u buồn nhìn hắn.
Nàng biết mà, Diệp Thần đại nhân muốn thuê căn bản không phải bảo tiêu, mà là kẻ chạy việc cùng bia đỡ đạn.
Diệp Thần thấy nàng nửa ngày không nhúc nhích, ngữ khí không khỏi mềm mại hơn, nhẹ giọng hỏi: “Không muốn sao?”
Trong lòng Đỗ Phi Phi run lên, lập tức đứng thẳng người nói: “Nguyện ý vì Diệp Thần đại nhân mà lên núi đao, xuống biển lửa, nghĩa chẳng từ nan, nghĩa không thoái thác, nghĩa thấu trời xanh, nghĩa sinh căm phẫn……”
Diệp Thần mặt không chút thay đổi nói: “Toàn lời vô nghĩa.”
…..
——————————————————————————–
Đoan Mộc Lương Tú hỏi Diệp Thần, “Ngươi có thể đơn thương độc mã tiến vào hoàng cung không?”
Diệp Thần nói: “Thử qua mới biết được.”
Hoàng cung dù sao cũng là nơi được canh vệ nghiêm mật nhất trong thiên hạ.
Đoan Mộc Lương Tú liếc mắt nhìn Đỗ Phi Phi một cái, “Nếu Phi Phi bị giam ở trong hoàng cung thì sao?”
Đỗ Phi Phi sửng sốt.
Diệp Thần chậm rãi nói: “Có thể.”
——————————————————————————–
Đỗ Phi Phi thở dài nói: “Diệp Thần đại nhân, vì sao ngươi nhất định bắt ta đào Vô Tận lên?” Vu Hữu Chúc muốn được thực hiện vinh hạnh này cỡ nào!
Diệp Thần cười tủm tỉm nói: “Trong thiên hạ này, ta chỉ cho phép một mình nàng làm bẩn kiếm và người của ta.”
Nhân vật chính: Đỗ Phi Phi, Diệp Thần.
Phối hợp diễn: Tiêu Tiên Tiên, Đường Khôi hoằng, Đường Tinh Tinh, Đường Hồ Lô, Thanh Vân thượng nhân…
Cái khác: Tiểu hồng mạo, đại sắc lang, Miên Vũ đao, Kiếm Thần.
Converter: lue
Edit: Leo
Beta: Linh Sniper
Đọc tên truyện là hiểu nội dung rồi ha.
Truyện xoay quanh một cô bé quàng khăn đỏ đã không ngừng phản kháng tên sói xám háo sắc.
Lấy lời nhân vật chính tổng kết đối với văn này như sau:
Tiểu hồng mạo (cô bé quàng khăn đỏ): Đây là chuyện xưa về một thiếu nữ vô tội không ngừng phấn đấu.
Đại sắc lang (con sói háo sắc): Đây là chuyện xưa về một thanh niên si tình không ngừng theo đuổi.
Về phần chân tướng —
Chỉ có độc giả mới biết được.
***
Trích đoạn ngắn:
Phía trước có một cây cầu hình vòm bắc qua sông.
Có người đang đi trên đó.
Diệp Thần đột nhiên lên tiếng nói: “Ngã xuống.”
Người nọ quả nhiên rơi xuống nước.
Đỗ Phi Phi nghẹn họng trân trối nhìn hắn, “Tại sao ngươi biết hắn sẽ ngã xuống?”
“Ta không biết, ta chỉ hy vọng như vậy.” Diệp Thần cười vô cùng vui thích.
Đỗ Phi Phi dịu giọng nói: “…… Mười lăm ngày trước, khi ta đi qua cầu độc mộc vô ý ngã vào nước, chẳng lẽ cũng là ngươi hy vọng?”
“Không có.” Diệp Thần cười tủm tỉm nói,“Ta chỉ trực tiếp đẩy ngươi xuống thôi.”
“……”
——————————————————————————–
Diệp Thần ngay cả liếc mắt nhìn hắn cũng không, thản nhiên quay sang nói với Đỗ Phi Phi: “Lên, chém hắn mấy đao.”
Đỗ Phi Phi u buồn nhìn hắn.
Nàng biết mà, Diệp Thần đại nhân muốn thuê căn bản không phải bảo tiêu, mà là kẻ chạy việc cùng bia đỡ đạn.
Diệp Thần thấy nàng nửa ngày không nhúc nhích, ngữ khí không khỏi mềm mại hơn, nhẹ giọng hỏi: “Không muốn sao?”
Trong lòng Đỗ Phi Phi run lên, lập tức đứng thẳng người nói: “Nguyện ý vì Diệp Thần đại nhân mà lên núi đao, xuống biển lửa, nghĩa chẳng từ nan, nghĩa không thoái thác, nghĩa thấu trời xanh, nghĩa sinh căm phẫn……”
Diệp Thần mặt không chút thay đổi nói: “Toàn lời vô nghĩa.”
…..
——————————————————————————–
Đoan Mộc Lương Tú hỏi Diệp Thần, “Ngươi có thể đơn thương độc mã tiến vào hoàng cung không?”
Diệp Thần nói: “Thử qua mới biết được.”
Hoàng cung dù sao cũng là nơi được canh vệ nghiêm mật nhất trong thiên hạ.
Đoan Mộc Lương Tú liếc mắt nhìn Đỗ Phi Phi một cái, “Nếu Phi Phi bị giam ở trong hoàng cung thì sao?”
Đỗ Phi Phi sửng sốt.
Diệp Thần chậm rãi nói: “Có thể.”
——————————————————————————–
Đỗ Phi Phi thở dài nói: “Diệp Thần đại nhân, vì sao ngươi nhất định bắt ta đào Vô Tận lên?” Vu Hữu Chúc muốn được thực hiện vinh hạnh này cỡ nào!
Diệp Thần cười tủm tỉm nói: “Trong thiên hạ này, ta chỉ cho phép một mình nàng làm bẩn kiếm và người của ta.”
Danh Sách Chương Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang TruyenChu
- #1Chương 1: Hậu quả của việc ăn cơm chùa
- #2Chương 2: Thì ra Kiếm Thần cũng có lúc túng quẫn
- #3Chương 3: Thần tượng hay kẻ mạo danh?
- #4Chương 4: Cái yếm của Đường lão thái thái
- #5Chương 5: Độc Đường Môn là lợi hại nhất
- #6Chương 6: Tầm quan trọng của thịt nướng
- #7Chương 7: Có một loại độc tên là “một miếng mềm”
- #8Chương 8: Một đóa hoa sen rất lớn hé nở
- #9Chương 9: Lãng phí cháo thịt thật đáng xấu hổ
- #10Chương 10: Mọi người cùng nhau đi dạo nhà tù
- #11Chương 11: Ăn no mặc ấm ngủ ngon
- #12Chương 12: Cái yếm giá trị ngàn vàng
- #13Chương 13: Giày của Kiếm Thần giả rất mới
- #14Chương 14: Nghiêm túc mới là chó má
- #15Chương 15: Đôi giầy này rất quý hiếm
- #16Chương 16: Quá trình phát sinh hiểu lầm
- #17Chương 17: Miệng kín như bưng không phải sai
- #18Chương 18: Cảnh xuân tươi đẹp thích hợp tư xuân
- #19Chương 19: Một cành hồng hạnh vượt ra ngoài tường*
- #20Chương 20: Không thể trêu hoa nghẹo nguyệt
- #21Chương 21: Ngươi một miếng ta một miếng
- #22Chương 22: Hỏi quân bao nhiêu sầu
- #23Chương 23: Trăng sáng giữa trời ai có thể hái
- #24Chương 24: Thêm một chiếc quan tài
- #25Chương 25: Phòng trước khỏi hậu họa về sau
- #26Chương 26: Trang Công nằm mộng thấy hồ điệp
- #27Chương 27: Một việc đóng cửa thực hiện
- #28Chương 28: Hung thủ cũng muốn sống sót
- #29Chương 29: Không cần mời, ta tự rót
- #30Chương 30: Phát hiện manh mối
- #31Chương 31: Mười ngày sống chết cách xa nhau
- #32Chương 32: Đắp thuốc một lần hỏi ba lượt
- #33Chương 33: Bộ mặt thật của Cổ Quỳnh
- #34Chương 34: Ánh trăng chiếu vào giường
- #35Chương 35: Đệ nhất mỹ nhân Hoắc Bình Bình
- #36Chương 36: Lên núi Gia Lăng tìm Mật Kinh hoa
- #37Chương 37: Sơn động rất tối, lửa rất lớn
- #38Chương 38: Một khắc hãi hùng
- #39Chương 39: Chân tướng sau màn
- #40Chương 40: Người chim bây giờ ở phương nào
- #41Chương 41: Nửa đêm gõ cửa kết quả lăn
- #42Chương 42: Tâm sự bí mật của Đường Tinh Tinh
- #43Chương 43: Vụ án khó bề phân biệt
- #44Chương 44: Hiểu lầm thật khiến người ta muốn khóc
- #45Chương 45: Hoa sen che dấu bí mật
- #46Chương 46: Sau khi sợ bóng sợ gió lại là biển khổ
- #47Chương 47: Con đường thống nhất dài dằng dẵng
- #48Chương 48: Một lần say rượu thành nỗi hận thiên cổ
- #49Chương 49: Một cơn ác mộng một vở kịch
- #50Chương 50: Giết người không cần lý do