
Tạm dừng
Tiểu Ngư Nhi
41
Chương
0
Lượt xem
278580
Đề cử
Giới Thiệu Tiểu Ngư Nhi Truyện Chữ
“Diệu Nhân, nốt ruồi này của nàng, thật đẹp.”
Huyền Trường Quân khẽ vén khăn trùm đầu của ta, mượn ánh đèn nhỏ, đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi bên khóe mắt ta.
Ta mỉm cười nhìn hắn:
“Phu quân, chẳng lẽ trong mắt chàng, chỉ có mỗi nốt ruồi này là đẹp thôi sao?”
Hắn không đáp, chỉ nói:
“Toàn nhi cũng có một nốt ruồi như thế, khiến người trông thật linh động.”
Ta khẽ gật đầu, nói:
“Chờ một chút.”
Đoạn, ta xoay người lấy bút mực từ trên án thư, trải giấy ra trước mặt hắn:
“Viết đi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta:
“Viết gì?”
Ta chỉnh lại đóa kim điệp trên đầu, tiếng ngọc leng keng khẽ vang, thong thả nói:
“Hưu thư.”
Huyền Trường Quân bật cười khẽ, nói:
“Diệu Nhân, phu thê ly hôn phải có ‘bảy điều thất thố’ mới được hưu.
Nàng chưa phạm điều nào, ta sao có thể viết được?”
“Ồ?” Ta chống cằm, giọng lười nhác, một tay khẽ xoay nắp chén trà, hỏi:
“Vậy bảy điều ấy là những gì?”
Hắn đáp:
“Bất hiếu với phụ mẫu, vô sinh, dâm dật, ghen tuông, ác độc, lắm lời, ăn trộm ăn cắp.”
Ta gật đầu, đứng dậy, thẳng lưng nhìn hắn.
“Cái con mẹ nhà ngươi!”
Ta giơ chân đạp thẳng một cái, hắn ngã ngửa ra giường, lăn vào đống chăn gấm uyên ương đỏ chói phía sau.
Huyền Trường Quân khẽ vén khăn trùm đầu của ta, mượn ánh đèn nhỏ, đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi bên khóe mắt ta.
Ta mỉm cười nhìn hắn:
“Phu quân, chẳng lẽ trong mắt chàng, chỉ có mỗi nốt ruồi này là đẹp thôi sao?”
Hắn không đáp, chỉ nói:
“Toàn nhi cũng có một nốt ruồi như thế, khiến người trông thật linh động.”
Ta khẽ gật đầu, nói:
“Chờ một chút.”
Đoạn, ta xoay người lấy bút mực từ trên án thư, trải giấy ra trước mặt hắn:
“Viết đi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta:
“Viết gì?”
Ta chỉnh lại đóa kim điệp trên đầu, tiếng ngọc leng keng khẽ vang, thong thả nói:
“Hưu thư.”
Huyền Trường Quân bật cười khẽ, nói:
“Diệu Nhân, phu thê ly hôn phải có ‘bảy điều thất thố’ mới được hưu.
Nàng chưa phạm điều nào, ta sao có thể viết được?”
“Ồ?” Ta chống cằm, giọng lười nhác, một tay khẽ xoay nắp chén trà, hỏi:
“Vậy bảy điều ấy là những gì?”
Hắn đáp:
“Bất hiếu với phụ mẫu, vô sinh, dâm dật, ghen tuông, ác độc, lắm lời, ăn trộm ăn cắp.”
Ta gật đầu, đứng dậy, thẳng lưng nhìn hắn.
“Cái con mẹ nhà ngươi!”
Ta giơ chân đạp thẳng một cái, hắn ngã ngửa ra giường, lăn vào đống chăn gấm uyên ương đỏ chói phía sau.
Danh Sách Chương Tiểu Ngư Nhi TruyenChu
- #1Chương 1
- #2Chương 2
- #3Chương 3
- #4Chương 4
- #5Chương 5
- #6Chương 6
- #7Chương 7
- #8Chương 8
- #9Chương 9
- #10Chương 10
- #11Chương 11
- #12Chương 12
- #13Chương 13
- #14Chương 14
- #15Chương 15
- #16Chương 16
- #17Chương 17
- #18Chương 18
- #19Chương 19
- #20Chương 20
- #21Chương 21
- #22Chương 22
- #23Chương 23
- #24Chương 24
- #25Chương 25
- #26Chương 26
- #27Chương 27
- #28Chương 28
- #29Chương 29
- #30Chương 30
- #31Chương 31: Hoàn
- #32Chương 32
- #33Chương 33
- #34Chương 34
- #35Chương 35
- #36Chương 36
- #37Chương 37
- #38Chương 38
- #39Chương 39
- #40Chương 40
- #41Chương 41