
Còn tiếp
Tiểu Quả Phụ Và Chàng Thợ Đá Cục Mịch
102
Chương
0
Lượt xem
279007
Đề cử
Giới Thiệu Tiểu Quả Phụ Và Chàng Thợ Đá Cục Mịch Truyện Chữ
Tuệ Nương là một tiểu quả phụ ở thôn Hoa Ổ, thích nhất là ngồi trước cửa nhà cắn hạt dưa.
Nàng thích đi giày thêu đẹp, thích tô son đỏ chót.
Đôi mắt đào hoa lúc nào cũng như mang theo móc câu nhỏ.
Ruộng nước nhà nàng, chưa bao giờ phải tự mình đi cày.
*
Ngụy Thạch là thợ đá ở thôn Hoa Ổ, người như tên, cục mịch muốn chết.
Không thích nói chuyện, cũng không thích giao du với người khác.
Lại vì bị thọt chân, mãi vẫn chưa cưới được vợ.
Hai người vốn dĩ quăng tám sào cũng chẳng tới –
Bỗng nhiên có một ngày.
Có một kẻ không biết xấu hổ chạy đi nghe lén chuyện của Tuệ Nương.
Một giọng nói nũng nịu tựa là cự tuyệt lại như đưa đẩy truyền đến.
Người nọ trợn mắt há hốc mồm.
Quái lạ, hình như hắn ta đã phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa nào đó rồi.
[Đoạn kịch nhỏ]
Buổi trưa, Tuệ Nương đang ngồi ở đầu thôn cắn hạt dưa, chiếc áo bông đỏ thắm làm nổi bật làn da trắng như tuyết, người và chó đi ngang qua đều phải liếc nhìn thêm vài lần.
Chó thì thôi đi.
Người thì luôn bị Tuệ Nương mắng cho một trận.
Duy chỉ có một người Tuệ Nương sẽ không mắng, bởi vì hắn cũng không nhìn nàng.
Ngày thứ một trăm lẻ tám nàng liếc mắt đưa tình với nam nhân kia thất bại, Tuệ Nương không nhịn được chặn người lại.
"Một thân sức lực thô lỗ, không biết dùng vào việc khác hay sao?!".
Nàng thích đi giày thêu đẹp, thích tô son đỏ chót.
Đôi mắt đào hoa lúc nào cũng như mang theo móc câu nhỏ.
Ruộng nước nhà nàng, chưa bao giờ phải tự mình đi cày.
*
Ngụy Thạch là thợ đá ở thôn Hoa Ổ, người như tên, cục mịch muốn chết.
Không thích nói chuyện, cũng không thích giao du với người khác.
Lại vì bị thọt chân, mãi vẫn chưa cưới được vợ.
Hai người vốn dĩ quăng tám sào cũng chẳng tới –
Bỗng nhiên có một ngày.
Có một kẻ không biết xấu hổ chạy đi nghe lén chuyện của Tuệ Nương.
Một giọng nói nũng nịu tựa là cự tuyệt lại như đưa đẩy truyền đến.
Người nọ trợn mắt há hốc mồm.
Quái lạ, hình như hắn ta đã phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa nào đó rồi.
[Đoạn kịch nhỏ]
Buổi trưa, Tuệ Nương đang ngồi ở đầu thôn cắn hạt dưa, chiếc áo bông đỏ thắm làm nổi bật làn da trắng như tuyết, người và chó đi ngang qua đều phải liếc nhìn thêm vài lần.
Chó thì thôi đi.
Người thì luôn bị Tuệ Nương mắng cho một trận.
Duy chỉ có một người Tuệ Nương sẽ không mắng, bởi vì hắn cũng không nhìn nàng.
Ngày thứ một trăm lẻ tám nàng liếc mắt đưa tình với nam nhân kia thất bại, Tuệ Nương không nhịn được chặn người lại.
"Một thân sức lực thô lỗ, không biết dùng vào việc khác hay sao?!".
Danh Sách Chương Tiểu Quả Phụ Và Chàng Thợ Đá Cục Mịch TruyenChu
- #1Chương 1: Chương 1
- #2Chương 2: Chương 2
- #3Chương 3: Chương 3
- #4Chương 4: Chương 4
- #5Chương 5: Chương 5
- #6Chương 6: Chương 6
- #7Chương 7: Chương 7
- #8Chương 8: Chương 8
- #9Chương 9: Chương 9
- #10Chương 10: Chương 10
- #11Chương 11: Chương 11
- #12Chương 12: Chương 12
- #13Chương 13: Chương 13
- #14Chương 14: Chương 14
- #15Chương 15: Chương 15
- #16Chương 16: Chương 16
- #17Chương 17: Chương 17
- #18Chương 18: Chương 18
- #19Chương 19: Chương 19
- #20Chương 20: Chương 20
- #21Chương 21: Chương 21
- #22Chương 22: Chương 22
- #23Chương 23: Chương 23
- #24Chương 24: Chương 24
- #25Chương 25: Chương 25
- #26Chương 26: Chương 26
- #27Chương 27: Chương 27
- #28Chương 28: Chương 28
- #29Chương 29: Chương 29
- #30Chương 30: Chương 30
- #31Chương 31: Chương 31
- #32Chương 32: Chương 32
- #33Chương 33: Chương 33
- #34Chương 34: Chương 34
- #35Chương 35: Chương 35
- #36Chương 36: Chương 36
- #37Chương 37: Chương 37
- #38Chương 38: Chương 38
- #39Chương 39: Chương 39
- #40Chương 40: Chương 40
- #41Chương 41: Chương 41
- #42Chương 42: Chương 42
- #43Chương 43: Chương 43
- #44Chương 44: Chương 44
- #45Chương 45: Chương 45
- #46Chương 46: Chương 46
- #47Chương 47: Chương 47
- #48Chương 48: Chương 48
- #49Chương 49: Chương 49
- #50Chương 50: Chương 50